𝐢𝐯

Aquarius là gì với Sư Tử á hả? Đối diện với câu hỏi đột ngột của anh, Sư Tử ngẩn người. Là gì nhỉ? Cậu suy nghĩ rồi lại suy nghĩ và nhận ra một điều là cậu không trả lời được câu hỏi này.

Nếu như quay ngược thời gian về 6 năm trước, khi cả hai còn là những đứa trẻ, khi Aqua chưa đi với bố về Pháp, Sư Tử hoàn toàn có thể dõng dạc trả lời "Aqua là bạn thân nhất của Sư Tử". Nhưng mà bây giờ...cậu không trả lời được. Chắc là do đi đến xứ sở sương mù nên đầu óc Sư Tử lúc này cũng hệt như đang lạc vào sương mù vậy.

Aquarius nhìn Sư Tử đang mông lung như thế thì cười cười lắc đầu. Vừa nãy nói chuyện với bạn thì gọi anh là "người quen cũ" bây giờ hỏi thì lại không trả lời được.

"Xem ra tao phải cố gắng hết sức để có một danh phận gì đó rồi nhỉ? Not a housemate, not an old friend."

Sư Tử ngẩn ngơ nhìn người vừa nói. Danh phận? Sao cậu cứ cảm giác cái từ này có gì đó sai sai nhưng sai chỗ nào thì cậu không biết.

"What do you want for lunch?"

Sao tự dưng lại nói tiếng Anh thế? Sư Tử vẫn đang trong trạng thái bán ngẩn ngơ nhìn Aquarius đầy thắc mắc.

"Chắc là skip. Nếu đói tao sẽ úp mỳ."

Sư Tử mang hai cái vali đến đây. Một cái là quần áo và đồ dùng cá nhân, cái còn lại là đồ ăn. Thực ra sau khi thưởng thức English breakfast do Aquarius làm, cậu không đói lắm, tuy không ăn hết nhưng từng đó đồ ăn đủ để Sư Tử no đến chiều.

Aquarius gật đầu nhẹ một cái. Bầu không khí giữa hai người lại im lặng. Nếu là trước đây, cả hai sẽ có hàng ti tỉ thứ để ngồi nói, nói mãi nói hoài cũng không hết chuyện được. Nhưng mà bây giờ khi ngồi gần nhau đến thế, cả hai lại chẳng nói được gì.

"Quên hỏi, mày học trường gì?"

Cuối cùng, Aquarius là người lên tiếng trước, đặt ra một câu hỏi phá vỡ sự im lặng ấy.

"London School of Economics and Political Science. Còn Aqua?"

"London Business School. Học business analystics."

Sư Tử gật gù, phòng bếp lại trở lại với sự im lặng. Cậu thở dài một hơi. Cho nên nói rằng thời gian vừa là liều thuốc chữa lành, vừa là con dao sắc bén cũng chẳng sai. Nỗi đau có thể dịu đi nhờ thời gian nhưng cũng qua thời gian, mọi sự từng thân cũng có thể trở nên xa cách. Như Sư Tử và Aqua lúc này vậy.

"Bébé."

Aquarius chợt nói. Không đầu, không đuôi, vô nghĩa, khó hiểu. Sư Tử nheo mắt nhìn hắn, còn hắn chỉ lắc đầu cười bảo 'nothing'.

Sư Tử không nói thêm gì nữa, cậu về phòng, đóng cửa rồi lại nhảy lên giường trùm chăn. Bébé. Sư Tử tất nhiên biết từ tiếng Pháp này nghĩa là gì. Nhưng mà tên Aqua đấy...mắc gì phải nhìn thẳng vào mắt cậu mà nói, ý gì đây? Cả ánh mắt của anh nữa. Aquarius có một đôi mắt đẹp, đấy là điều Sư Tử đã biết từ khi mới gặp anh lần đầu tiên.

Sư Tử thở dài. Cậu từng đọc ở đâu đó nói rằng mọi cuộc gặp gỡ đều có ý nghĩa. Thế ý nghĩa của sự gặp lại này là gì nhỉ? Mà gặp lại có tính là một cuộc gặp gỡ không? Nằm nghĩ một thôi một hồi, cậu quyết định không nghĩ nữa. Lại nằm không một lúc, mí mắt Sư Tử dần trở nên nặng hơn, trùng xuống và cứ thế cậu chìm vào giấc ngủ thứ hai sau khi đến London.

-o0o-

Aquarius order cho mình một phần fastfood làm bữa trưa, xử lí nhanh gọn rồi bắt đầu nghĩ xem tối nay ăn gì. Sư Tử có vẻ không mặn mà lắm với đồ ăn của Anh Quốc. Hay anh học nấu đồ ăn Việt Nam nhỉ.

Nghĩ rồi, hắn lôi điện thoại ra nhắn tin cho mẹ.

"Mẹ ơi, gửi con vài công thức món Việt Nam với."

Trong lúc chờ mẹ trả lời, anh lại quay về với công cuộc tìm kiếm đáp án cho câu hỏi "Tối nay ăn gì?". Anh thì như nào cũng được thôi nhưng Sư Tử thì không.

Aquarius bỗng nghe tiếng bước chân xuống cầu thang. Anh nhìn đồng hồ, 3:27 pm, quá muộn cho bữa trưa nhưng quá sớm cho bữa tối. Anh ra khỏi phòng và xuống bếp. Trong bếp, Sư Tử đang cầm cốc nước, đứng ngẩn người.

"Đói à?"

Sư Tử nghe thấy giọng Aquarius thì không ngẩn người nữa, cậu lắc đầu, uống một ngụm nước.

"Bữa tối muốn ăn gì?"

Aquarius lại hỏi.

"Mày nấu à?"

Sư Tử hỏi ngược lại, đôi mắt tròn xoe đen láy nhìn chằm chằm Aquarius. Cậu thấy anh hơi nhướn mày, cố nén một cái thở dài, anh nói.

"Thế mày biết nấu ăn không?"

Sư Tử lắc đầu nguầy nguậy. Khi còn ở nhà, phòng bếp là nơi mà cậu không được phép đặt chân đến. Đi du học, bố mẹ cậu lo lắng nhất chính là vụ ăn uống nấu nướng.

"Thế sao còn hỏi làm gì. Trả lời đi, mày muốn ăn gì?"

Aquarius phì cười, hỏi lại câu hỏi anh đã hỏi đầu tiên.

"Tao ăn gì cũng được."

Aquarius ngừng cười. Bây giờ đến lượt anh nhìn chằm chằm Sư Tử. Hắn nhìn đến mức Sư Tử cảm giác mặt mình sắp đục ra được một cái lỗ.

"Sư này...Câu trả lời ăn gì cũng được của mày là một đề tài nghiên cứu tầm cỡ vĩ mô mà tao tự hiểu là ăn gì cũng được nhưng phải làm hài lòng được mày."

Sư Tử nghe Aquarius nói thế thì đơ luôn. Rồi cậu bắt đầu hồi tưởng lại. Hình như Aquarius nói đúng là thật. Đã có vô số lần thằng Song Tử chửi mắng, muốn bóp cổ Sư Tử chết tươi vì câu trả lời ăn gì cũng được nhưng khi gợi ý thì món nào cũng từ chối của cậu.

Còn với Aquarius thì....

Hồi tiểu học.

"Sư ơi, tớ mang nhiều bánh kẹo lắm, cậu muốn ăn gì?"

Bé Aquarius sáp lại cạnh bé Sư Tử đang tập viết, hào hứng hỏi.

"Tớ ăn gì cũng được."

"Có kẹo dâu này Sư ăn hông?"

"Sư thích kẹo táo cơ."

Khuôn mặt vui vẻ của bé Aquarius hơi nứt ra một chút nhưng bé không bỏ cuộc.

"Thế thì Bình có socola sữa này."

"Sư thích socola có lạc cơ."

Khuôn mặt vui vẻ kia lại nứt ra thêm một chút, bé Aquarius rất muốn sửa là socola hạt phỉ chứ không phải lạc. Không bỏ cuộc, bé Aquarius lôi gói bim bim Oishi snack tôm cay ra.

"Bình có cả bim bim này."

Bé Sư Tử liếc gói bim bim rồi lại nói.

"Vị này cay lắm, Sư không ăn được."

Bé Aquarius không cười nổi nữa, cầm theo tất cả chỗ bánh kẹo bỏ đi, mặc kệ bé Sư Tử không hiểu đầu cua tai nheo gì hết. Bé Sư Tử đơ ra một chút rồi nhún vai tập viết tiếp.

Vì chuyện này nà hai bé giận nhau (thực ra chỉ có bé Aquarius giận còn bé Sư Tử thì không hiểu sao bé Aquarius giận mình) ba ngày cho đến khi bé Sư Tử đi bộ bị ngã xước đầu gối. Bé Aquarius lo quýnh lên, xí xoá hết.

Sư Tử nhớ lại mà bật cười. Sau đó khi hai đứa lớn hơn một tí thì....

Hồi cấp 2.

"Ê Sư, tí xuống canteen ăn gì?"

"Ăn gì mà chả giống nhau."

"Bánh mì pate nhé?"

"Hôm qua tao vừa ăn rồi."

"Bánh mì trứng ngải cứu vậy?"

"Đắng vl."

"Mì nhé?"

"Nặng bụng lắm."

"Thôi mày ăn cứt đi, bố mày ăn một mình."

Dứt khỏi việc nhớ lại mấy cái đã lâu không nghĩ đến, Sư Tử nói.

"Ăn gì cũng được. Mày nấu gì tao cũng ăn, xin thề sẽ không ý kiến hay phàn nàn."

Aquarius nhún vai, cũng đến đứng cạnh Sư Tử lấy cho mình một cốc nước.

"Cá hồi áp chảo sốt chanh dây, khoai tây nghiền và cải bó xôi luộc?"

Sư Tử gật gật đầu, lớn rồi cậu không kén chọn như hồi bé nữa. Với cả đã không phải nấu ăn mà còn đòi hỏi thì quá đáng vô cùng.

"À đừng nấu nhiều như sáng nay, tao không ăn hết được, đổ đi thì phí lắm."

"Mày không ăn hết thì tao ăn nốt là được, sao phải đổ đi."

Aquarius nói, tiện tay lấy luôn cái cốc Sư Tử đã uống hết từ nãy mà vẫn cứ cầm trên tay, rửa sạch lau khô rồi đặt lên giá để cốc.

Anh nói điều đấy một cách hiển nhiên đến mức Sư Tử cũng không thấy có gì bất thường.

"Đi siêu thị mua đồ ăn với tao không?"

Aquarius hỏi Sư Tử, vẫn rất tự nhiên như thể hai người đã làm điều này vô số lần trước đây. Tất nhiên, chẳng có lí do gì mà Sư Tử lại từ chối cả.

"Đợi tao thay quần áo rồi đi."

-o0o-

Author's note: honestly, tự tôi đọc thì cảm giác hơi rush vì 2 cháu này xa nhau 6-7 năm, mới gặp lại có 1 ngày rưỡi 2 ngày mà hơn nửa (hoặc gần nửa? idk) khoảng thời gian mới gặp lại nhau đấy cháu Sư toàn nhốt mình trong phòng ngủ tít mít🤓. Anw, thôi thì tôi sẽ coi như là thời gian cũng không thể khiến hai cháu có khoảng cách, khoảng cách nếu có thì là do hai cháu tự tưởng tượng overthinking ra chứ thực ra là không có. Với tôi muốn viết hai cháu này ở với ra cái vibe kiểu vợ chồng già, không biết có viết ra vibe đó được khôm nữa. Với cả đọc truyện không vote là một tội ác đấy, vote rồi không cmt thì còn ác hơn (actually i prefer reading your cmt rather than seeing the notification for vote with no cmt🤓but that doesn't mean i don't like your vote)💖

Oh, và tôi up chương này lúc 22:07 - 07.03.25, coi như là 08.03 tri ân cho chính mình (dù thực ra tôi chưa tính là phụ nữ đâu, tôi chỉ đang kiếm một cái cớ hợp lý để up chương mới thôi). Chúc tất cả các bóng hồng sẽ mãi xinh, mãi mận, mãi keo, luôn slay nhó. Luv u all😉💓

Last and not least, ít nhất đến 20.03 tôi không up thêm chương mới đâu. Up hết bản thảo lên nhỡ writer's block tôi hết vốn là mệt đéi🌝

#người không vui

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro