𝕤𝕙𝕒𝕥𝕥𝕖𝕣𝕖𝕕

*crossover forcebook x akktheo

*

Hội họa là một nghệ thuật tuyệt vời. Nó bộc lộ thông điệp của bản thân một cách nhẹ nhàng, kín đáo và tinh tế như cách một đoá quỳnh toả hương về đêm.


| Force |

Tôi buông tay Book vào một đêm mùa hạ. Giữa cái sân bay đầy người hôm ấy, Book ôm lấy tôi thật chặt, hơi thở nóng hổi bên tai tôi, cậu thì thầm:

"Đi nhé..."

Rồi chúng tôi buông tay nhau. Tôi nhìn dáng dong dỏng của Book khuất dần vào đám đông. Áo phông trắng muốt, mái tóc đen nhánh lắc lư theo từng nhịp bước. Cậu đi không quay lại. Tôi cứ nhìn theo như thế cho tới khi Book biến mất hoàn toàn, mới quay sang Theo, mặt cậu buồn buồn mà cố ra vẻ cứng cỏi. Ban nãy, tôi nhớ là cậu xiết nhẹ vào tay Book khi Book quàng tay ôm tôi. Cậu không ôm Book, bởi vì cậu là Theo. Mắt cậu giờ buồn làm sao...

"Mình đi?" 

Tôi cất giọng. Hai đứa lết thết rời sân bay. Đêm mùa hạ vùng ngoại ô trời trong vắt, nhiều gió, tôi thấy lạnh. Khi cả hai băng qua bãi đỗ xe rộng vắng xe vào lúc mười một giờ đêm, tôi níu khẽ lấy tay áo Theo.

"Này, lát cho mượn vai khóc nha."

"Ừ." 

Miệng cậu nhếch thành cái cười khô quắt nỗi buồn.

Tôi cũng cười cho câu đùa nhạt thếch.

Chúng tôi lủi thủi leo lên xe, rời cánh cổng chia ly. Phía sau, sâu rất sâu bên trong, một cánh chim bạc cựa mình rồi bay vút vào màn đêm. Băng qua đại dương, vượt qua châu lục. Book đi.

Ngày 15 tháng 6.

...

Đêm hôm đó, tôi ngủ cạnh Akk. Akk nằm cuộn trong một góc giường, đeo tai nghe đang phát một bản nhạc tôi chẳng biết tên và nói luyên thuyên về những khuyết điểm không thể che giấu được của Book. Tôi biết là nó nhớ Book. Nó nhắc tên cậu không ngừng, cho dù có vẻ như là để nói xấu. Trong bóng tối, tôi chỉ có thể nhìn thấy cái bóng của đỉnh mùng mờ mờ, tuyệt nhiên nước mắt của Akk rơi trong thinh lặng, bí mật và lặng lẽ.

Vào lúc đó, Book vẫn còn đang bay trên bầu trời, không hay biết gì về cái khoảng trống bao la kia, nơi từ giây phút này mất cậu mãi mãi.

Ba giờ sáng, Theo nhắn tin cho hai đứa: "Đừng khóc nhiều quá nhé."

Tôi đưa Akk xem và chẳng hẹn chúng tôi đều biết, dường như phía bên kia chiếc điện thoại, Theo cũng đang khóc. Thế rồi giữa chừng, cậu ấy nhớ ra là còn có hai người nữa cũng có thể đang khóc, liền vớ vội lấy điện thoại, nhắn, rồi tiếp tục khóc. Tôi biết nước mắt của Theo không như của Akk, thứ mà có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ thấy. Nhưng vào giây phút này, tôi hiểu là nó đang chảy, chảy, chảy lênh láng ở một nơi đâu đó sâu thẳm trong trái tim Theo.

Quay đầu sang bên cạnh, tôi thấy Akk khóc.

Tôi xoay người, ôm lấy Akk, nó thì thào điều gì đó nho nhỏ còn tôi im lặng. Nhắm mắt lại, tôi chậm rãi thử xua hình ảnh Book với cái áo trắng nơi sân bay ra khỏi đầu mình. Sau vài lần, nhận thấy nỗ lực ấy là vô vọng, tôi quyết định ngừng lại. Rồi nép mình vào một góc trong cái sân bay ảo đó, tôi thiếp ngủ. Bên tai, đầy âm thanh của sự chia ly và rạn vỡ.

*

Tôi gặp Book lần đầu tiên cách đây tám năm. Book ngồi trên chiếc bàn học dài, nâu thẫm, mắt cười ánh lên dưới những sợi tóc hoe và hỏi: "Cậu có giỏi hình học không?". Ở lớp học thêm Toán. Giấc mơ đầu tiên về sự vẹn toàn.

Trong đầu tôi, những mảnh kí ức mỏng manh, óng ánh và sắc cạnh như thủy tinh vỡ. Tôi xếp chúng dưới nắng, nhìn nắng xuyên qua chúng như xuyên qua trái tim mình. Nắng bỏ quên hơi ấm ngoài vườn hoa nên lòng tôi rực rỡ mà lạnh lẽo vô cùng.

Khuôn mặt Book trong cơn mưa đầu mùa hạ, nước mưa mảnh như chỉ chảy vòng quanh nụ cười tươi sáng. Tiếng cậu cười lanh lảnh vang khắp vòm trời lả tả cánh chò nâu. Những tháng ngày chúng tôi nhảy múa trên đồng cỏ, giẫm nát ưu phiền dưới gót chân xinh. Mọi thứ đều chỉ là những mảnh thủy tinh sắc cạnh đâm vào lòng tôi, ứa máu bên trong mà tôi không cách nào lấy chúng ra được. Quá nhiều và quá sắc. Mọi cố gắng chỉ đem đến sự đau đớn. Tôi đành im lìm giữ chúng trong lòng, vây quanh trái tim. Đôi khi máu lại chảy. Mình tôi biết. Máu chẳng bao giờ thấm ướt đôi mắt tôi như nước mắt. Thanh khiết, tôi giữ máu cho riêng Book của tôi.

Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh giấc, Akk đã về nhà. Lần gặp sau, nó bảo sáng hôm ấy nó dậy rất sớm, biết rõ là đã chỉ ngủ rất ít nhưng không sao ngủ lại được. Đầu óc nó tinh tường lạ lùng giữa sự mịt mù của trời đất. Nó kể đã nhìn tôi trong vòng hai mươi lăm phút, cảm thấy tự dưng đau lòng không chịu nổi nên cuối cùng quyết định đi mà không báo tôi. Akk nhớ Book, chắc chắn là vậy. Còn bản thân tôi khi thức dậy thì cảm thấy dinh dính ở má. Về sau tôi có hỏi Akk là tôi có khóc trong khi ngủ không. Nó nhìn tôi bằng đôi mắt buồn rồi liếc nhìn sang hướng khác trước khi lắc đầu, bảo "không". Tôi cũng không hỏi thêm lần nào nữa.


Tôi ngồi ở nhà suốt buổi sáng hôm ấy, sắp xếp nhà cửa, đếm số lần mình thay đổi chỗ để khung ảnh Book rồi đeo headphone to đùng vào tai, ngơ ngẩn xem TV. Căn phòng im ắng. Book trong ảnh nhìn tôi, cười, từ trên nóc TV. Tôi vẫn xem TV...

Ba giờ chiều, tôi ra mở cửa và thấy Akk trong chiếc áo mưa trong suốt để lộ chiếc áo polo độc màu đen. Bên cạnh là Theo dưới tán dù màu kem, trên lớp áo thun có thêu hình cẩm chướng cách điệu ở mặt túi áo. Nước nhỏ trên tóc họ. Trời đang mưa. Chiếc headphone chỉ đem đến sự im ắng giả tạo.

"Vào nhà nào." Tôi mỉm cười, toan quay bước đi lấy khăn bông nhưng Akk nói rất nhanh:

"Lên núi không?"

Cả hai không bước qua ngưỡng cửa. Nước nhỏ từng giọt trên tóc Akk. Mắt nó nhìn lơ đãng ra ngoài hiên, về phía bóng núi mờ xa như áng mây đen không chạm đất, bất động giữa lưng trời. Màu buồn thảm của thiên nhiên phản chiếu làm mắt Theo cũng có màu tựa thế.

Tôi nhìn mưa xối xả tuôn theo máng xối bên hông nhà, cái rét cơ hồ đã chạm đến xương. Lắc nhẹ người để rũ cái lạnh bay ra xa, tôi mỉm cười lần nữa cho hai ngươi bạn:

"Ừ."

..

Đường lên núi trời mưa oi nồng mùi đất và đá. Chúng tôi đi bộ lên đỉnh nơi đèn báo của tháp ăng ten đang toả sáng rực rỡ giữa mưa mù. Đó không chỉ là hành động điên rồ mà giống như là tự sát. Đường dốc, gồ ghề, chưa được nâng cấp. Mưa rũ từng đợt qua những vòm lá. Ba đứa đi thành một hàng, dắt díu nhau cùng bước.Tôi nắm chặt tay Theo, cậu thì nắm tay Akk, tay ướt sũng và lạnh ngắt, tôi đi sát sau lưng Theo, cậu thì nhìn lầm lũi dưới chân. Hai người họ đã cao hơn nhiều kể từ lần đầu tiên tôi gặp, vai rộng hơn, bàn tay to hơn. họ đã không còn dáng vẻ thiếu niên nữa. Tôi ngạc nhiên là đến giờ mới nhận ra điều đó. Nhìn từ phía sau, cả Akk cùng Theo đều đã trưởng thành. Nhưng từ phía trước, cái khuôn mặt quá đỗi thân quen của họ lại tạo ở tôi ảo giác về sự bất biến. Tôi lầm tưởng...

Chúng tôi không lên đến đỉnh, chỉ ngừng ở lưng chừng vào lúc sáu giờ khi mưa tạnh. Con đường tươi mát nhưng tối om, chỉ có chúng tôi đứng lặng bên nhau dưới một tán cây xa lạ. Rồi Theo chỉ về phía chân trời xám xịt xa xa, nói:

"Mặt trời đang lặn ở đó."

Tôi chẳng thấy gì ngoài nền trời u ám ngày càng tái xám đi như linh hồn dần lịm vào địa ngục vĩnh hằng. Nắng quá yếu ớt nên đã bị nuốt chửng giữa trùng trùng mây đen.

"Mình không thấy." Tôi trả lời.

"Nhưng cậu biết là ở đó có mặt trời phải không? Chỉ là không thấy được thôi. Mặt trời đang lặn đấy."

"Ừ," Tôi lặp lại, "mặt trời đang lặn."

"Mình muốn khóc." Theo nói. "Mình nhớ... Book."

"Vậy thì cứ khóc đi, như cách chúng ta khóc đêm qua..." Lần này là Akk, giọng nó nghe cộc lốc nhưng cũng thật buồn, tôi quay sang, nước mắt nó rơi trên gò má.

Theo không nói gì nữa. Cậu cắn môi dưới, mí mắt sụp xuống phía thị trấn.

"Mặt trời lặn rồi..."

Tôi tần ngần một lúc lâu trước bầu trời đã tối sập lại chỉ trong tích tắc, rồi tôi quay lại nhìn hai cậu, thì thào:

"Mình cũng muốn khóc. Mình không thích hoàng hôn bao giờ."

Nước mưa trên mặt Theo vẫn chưa được gió thổi khô, còn đọng thành vệt dài dưới đôi mắt đẹp. Cậu nhìn tôi, gật đầu:

"Hãy cùng nhau khóc đi." Theo bấu vào vạt áo của Akk, giọng cậu nghẹn lại.

"Nhưng sự tuần hoàn là vô tận, mặt trời sẽ không bao giờ ngừng lặn." Akk tựa vào gốc cây sau lưng.

"Trừ phi chúng ta chọn lấy điểm dừng." Tôi theo Akk, nghĩ về những điều xa xôi.

Theo quay sang nhìn tôi một lúc rồi cậu bảo:

"Mình có đèn pin. Về thôi."

Theo đã không hỏi: bằng cách nào?

*

"Mọi thứ đều rất tốt. Mọi người vẫn khoẻ. Nơi này đâu có bị hủy diệt khi thiếu cậu. Bọn này ổn vô cùng. Đừng có tự hoang tưởng về sự quan trọng của cậu đối với bọn này..."

Đó là những gì tôi viết để đáp lại lời hỏi thăm mà Book gửi về lần đầu tiên. Ngày 1 tháng 7. Book đã ổn định được chỗ ở. Một nơi nào đó giữa đất nước tươi đẹp xa rất xa phía bên kia đại dương. Book của tôi ngồi trên cầu cảng, mắt vượt muôn trùng sóng, mỉm cười trong tấm ảnh chụp vội bằng điện thoại di động. Đường nét mờ mờ, một bức ảnh tự chụp rất tồi. Tôi không gửi nó cho Akk và Theo. Hẳn Book sẽ gửi. Còn với tôi, nó quá bình thường để đem khoe khắp nơi.

Tôi tắt máy tính và ngồi xuống trước giá vẽ. Bản toan trắng nhìn tôi câm lặng. Nắng ngoài vườn trùm lên chiếc màn cửa, những bóng mờ đung đưa trên sàn gạch sạch bong. Tôi đã giữ cái phòng vẽ của mình sạch bong kể từ ngày mười hai của tháng trước – lần cuối cùng Book cùng tôi lau dọn. Thật là kì tích. Tự tôi cũng phải mỉm cười với chính mình. Rút một chiếc cọ ra khỏi chiếc lọ gốm, tôi nhìn lông cọ xỉn màu hồi lâu.

"Mình định nghỉ học ở nhà vẽ."

"Điên nhỉ. Sẽ đói chết đấy."

"Ừ."

"Nhưng mà bọn mình có bao giờ không điên đâu."

Book cười... rồi sau đó mua cho tôi chiếc cọ này ở một cửa hàng nho nhỏ bên cạnh bảo tàng mỹ thuật đương đại làm quà, bảo "hãy làm một thiên tài không-chết-đói nhé". Đó là năm đầu tiên tôi lên đại học, vậy mà tôi bỏ ngay sau học kì đầu tiên. Đã mấy năm trôi qua, dù ban đầu có khó khăn nhưng tranh tôi cuối cùng cũng bán được. Bữa khao bức tranh đầu tiên được bán, Book còn xin chữ kí tôi bảo để dành cho con cháu. Quán cà phê nhỏ bé rộn lên tiếng cười của ba đứa còn lại – Akk, Theo và tôi. Book tỉnh như không giữa lời trêu đùa.


Tôi bắt đầu vẽ. Màu trắng mà Book yêu. Tôi lướt những đường cọ khi cảm xúc lướt qua trái tim mình. Trong sự thinh lặng của ngày hè yên ả, một điều gì đó đã biến chuyển vô hình giữa không gian vây quanh tôi mà tôi khi ấy lại chẳng hề nhận ra.

Đến mấy ngày sau tôi ra khỏi nhà. Thứ nhất vì thức ăn trong tủ lạnh đã hết, thứ hai vì đó là ngày sinh nhật của Theo. Hàng năm tôi vẫn mua hoa tặng mặc cho cậu bảo con trai chẳng ai thích nhận hoa bao giờ. Tôi cũng chỉ tặng cậu một loại hoa duy nhất – hoa hồng trắng. Theo hợp vào màu trắng một cách kì lạ, giống hệt với Book. Một màu trắng tinh khôi đến rực rỡ. Không như cái màu trắng ôn nhu của Book. Đôi khi Theo làm một kẻ chỉ ưa sống trong bóng tối như tôi bị loá mắt. Tôi biết, Book yêu màu trắng của Theo, Theo cũng yêu màu trắng của Book.

Năm nay, tôi lại mua hoa hồng trắng. Mười sáu bông, đơn giản vì chỉ còn mười sáu bông. Nhưng tôi thực sự ước Theo mới mười sáu tuổi. Khi đó, tất cả chúng tôi đều mười sáu tuổi và thế giới cũng sẽ là thế giới của ngày huy hoàng xa xưa ấy. Ôm bó hoa trong tay, tôi đi đến quán cà phê cũ, leo lên những bậc thang màu gụ đỏ để bước vào tầng ba, nơi bàn số tám, Theo cùng Akk đã ngồi sẵn, đang chăm chú xem menu.

"Chào," Tôi cất giọng, đợi Theo ngơ ngác ngước lên mới nói tiếp, "chúc mừng sinh nhật."

Thường thì câu đặc biệt ấy phải lên giọng cao, bày tỏ sự vui mừng xứng đáng phải có. Tôi chỉ nói một cách bình thường, như "chào". Tuy vậy, Theo đáp lại thật đúng mực: cười tươi, nhận hoa, thoáng cau mày, mời tôi ngồi và gọi nước cho tôi.

Akk ở cạnh buông lời trách: "Mày đến trễ."

Tôi chỉ có thể nói xin lỗi cùng cái chấp tay vái lạy. Theo đập vào cánh tay Akk bảo "cậu ấy đâu có cố ý". Akk nhếch môi cười còn tôi thì ngồi xuống ghế đối diện họ.

Vào sáng thứ ba, quán chẳng có mấy khách, mọi người ngồi rải khắp năm tầng lầu, âm nhạc mở nhè nhẹ, một tấu khúc bất hủ và nhàm chán vẫn có thể khiến tôi khi để tâm nghe nó sẽ thấy rất đau lòng. Nhưng tôi không để tâm đến nó, tôi nhìn vào hai người bạn. Theo đang nói gì đó về loại nước mà tôi thường uống. Mắt cậu sáng trong màu nâu ấm toả ra ánh cười. Chẳng còn dấu vết gì của ngày mưa leo núi hôm nọ.

"Cậu có nghe mình nói không đấy?"

"Có." Tôi giật mình, chợt nhận ra chị phục vụ đã đứng cạnh bàn từ bao giờ. Tôi nói nhanh: "Cho em như cũ."

"Vẫn thế à." Theo cau mày.

Khi người phục vụ đã đi khuất, cậu mới bảo:

"Cậu không thấy nhàm chán khi uống mãi một loại nước à?"

"Thì nó vốn nhạt nhẽo mà? Không phải sao?" 

"Mày nói như thể mày thì hay ho lắm vậy thằng Akk." Tôi cãi lại Akk.

"Tất nhiên." Akk nhún vai, chân mày nó nhướng cao như thách thức.

"Thôi, thôi..." Theo dang tay can ngăn y hệt cái cách Book vẫn thường làm vào ngày trước.

Chúng tôi không nói chuyện nữa. Một bài hát vừa len vào từng lớp không gian mỏng manh thơm hương sương buổi sớm. Tiếng violin da diết miết từng nốt dài ngân vang. Theo nhịp những ngón tay thanh mảnh lên mặt bàn, thỉnh thoảng mỉm cười. Trước đây, Theo và Book hay ngồi cạnh mà thì thầm. Họ sẽ nhìn nhau cười khúc khích rồi lại đá mắt sang phía Akk và tôi. Bọn tôi chẳng biết hai người họ nói gì, đó là bí mật giữa họ.

Và có lẽ tôi không nên biết. Akk cũng thế.

Một vài người trong quán len lén liếc trộm chúng tôi. Chắc họ nhìn Theo. Có thể họ cho rằng cậu đẹp. Mà cậu đẹp thật, mặt thanh tú, mũi cao và thẳng, mắt sáng trong và nụ cười thường trực trên môi. Theo đẹp, đẹp từ thuở xưa rồi cơ, trước cả khi chúng tôi quen biết, tôi đã nghe mấy cậu bạn ở trường trung học khen ngợi cậu. Book cũng từng khen cậu ấy, nếu tôi không nhớ nhầm.

Hay họ nhìn Akk, tuy nhìn nó rất muốn đấm nhưng nó chắc chắn là một mẫu trai nên lưu vào danh sách tán tỉnh. Tôi chẳng thể phủ nhận thằng Akk khá điển trai, nó cao ráo cùng tính tình dí dỏm. Nó biết cách đùa, vừa đủ để không làm người khác khó chịu. Nó hiền lành nhưng sẵn sàng bảo vệ người khác. Nó thu hút theo một cách riêng biệt, Theo luôn khen ngợi nó như thế. Nó luôn cười mỗi lần được Theo tán thưởng.

Hoặc họ nhìn tôi. Và nếu có Book ở đây, tôi nghĩ cậu cũng sẽ rất nổi bật.

Tôi nhớ hồi đó cả trường bàn tán sôi nổi về việc giữa Book và Theo ai xinh đẹp hơn, đến nỗi có đứa làm hẳn một tấm bảng bình chọn đặt ở nhà ăn. Hầu hết mọi người đều bình chọn bằng những miếng dán nhỏ tròn tròn. Bọn tôi cũng có tham gia nhưng chọn riêng khi chỉ có một mình, mãi đến lúc tốt nghiệp mới có dịp nói cho nhau. Theo chọn Book, Book chọn Theo, tôi chọn Book và Akk chọn Theo.

Kết quả bình chọn hình như chưa bao giờ được công bố. Cũng chẳng quan trọng. Trong mắt tôi Theo thực đẹp nhưng Book lại hơn cả thế. Chỉ là tôi không thấy Book đẹp như dáng vẻ một chàng trai, mà như một cậu bé. Cậu bé tên Book trong tôi mãi bé bỏng như thế. Sự trong sáng như vòng thánh trên đầu giữ cho cậu mãi mãi là một thiên thần.

"Cậu định bao giờ có người yêu?" Theo hỏi tôi.

"Chưa nghĩ," tôi cười, "chắc lâu lắm."

"Người đó đi xa rồi à?" Theo cười, Akk bên cạnh cũng nhìn tôi đầy hàm ý.

Tôi lắc đầu không đáp. Phải rồi, người tôi yêu đi xa rồi, chẳng biết khi nào sẽ về.

"Vậy còn Theo? Bao giờ mới chịu nói ra vậy? Nhiều năm rồi còn gì."

"Nói cái gì cơ?" Theo không nói mà Akk lại hỏi thay, mặt nó đanh lại như hoài nghi.

"Không có gì đâu bạn hiền." Tôi hớp một ngụm nước trong ly, xoa dịu cho cái gắt nơi đầu lưỡi.

"Có chuyện gì sao Theo?" Nó quay sang hỏi cậu, tôi biết nó đang gấp lắm. Nó muốn làm rõ điều tôi nói nhưng Theo cũng chỉ lắc đầu, cậu chạm nhẹ lên mu bàn tay của nó. "Rồi cậu sẽ biết thôi."

Tôi biết Theo cũng yêu một người, ban đầu cậu giữ bí mật ngay cả với Book nhưng bọn tôi đều biết cả, chỉ có người Theo yêu là không. Cậu bảo chưa đến lúc để công bố tên của người đó ra nhưng rồi dường như mọi chuyện không được như ý và đến tận bây giờ, người ấy vẫn là một bí mật. Nhưng tôi tin rằng cậu ấy sẽ sớm nói ra thôi... ít nhất là sau khi nhìn cách Book rời đi.

"Mình sẽ không đột ngột biến mất đâu," Theo chợt nói, tôi không biết cậu nói cho tôi, cho Akk hay cho cả hai. Nhưng như có ẩn ý gì đấy mà tôi vờ như không hiểu. Chỉ cười.

Không đột ngột, nhưng rồi cậu cũng sẽ biến mất, phải không?

Tôi khuấy nhẹ ly của mình, nhìn xuống mặt bàn, kính phản chiếu lại một khuôn mặt bình thản mỉm cười nhìn tôi.

Về sau, Akk bảo lúc ấy nó linh cảm thấy một điều gì đó sẽ xảy ra nhưng không biết xảy ra như thế nào và với ai trong số chúng tôi. Vì nếu là sự bất ổn thì, nó nói, vào buổi sáng rất tươi đẹp đó, cả ba người dường như đều có mây đen vần vũ trong tận đáy tim...

*

Mình đã cố gắng sống, cậu biết không? Mình đã cố gắng nhiều lắm, để sống những ngày không có cậu. Vậy mà tại sao chính cậu, cậu lại chết?

Cái chết của người yêu hay bạn thân khi chúng ta còn trẻ luôn để lại những xúc cảm kì lạ. Trái tim như tan vỡ song nước mắt ứ đọng như một cái máng không thể khai thông trong những cơn mưa mùa hạ rồi nước đóng băng khi đông đến, chẳng tan ra mà rơi xuống được nữa. Vĩnh viễn ở lại đó. Tôi không thể diễn tả nỗi đau đớn của lòng mình. Trái tim tôi vẫn đập trong lồng ngực cho dù cơn đau thật là khủng khiếp. Đáng ra nó phải vỡ như người ta vẫn nói. Thế thì tôi có thể chết chỉ trong tích tắc để không còn cảm thấy đau.

Trước mắt tôi, khoảng không của căn phòng như vô tận, đen thẫm, mờ ảo, không có sao. Ánh sáng từ đèn ngủ chập chờn hình lượn sóng. Đau đến mức tôi muốn rạch tay, dùng máu mình để than khóc trên toan trắng. Những vệt đỏ hình hoa bay lượn, mang tinh huyết, sinh hình những giọt lệ, khóc thay tôi.

Nhưng sự thực là tôi vẫn nằm trên giường, không nhấc nổi mình dậy, suốt ba ngày liền.

Kể từ khi nghe tin Book chết.

Book chết rồi.

Dòng chữ ngắn ngủi ấy không thể diễn tả được cái sự thật khủng khiếp là tôi mãi mãi không bao giờ còn được nhìn thấy Book nữa, không được nghe cậu nói, không được mong chờ ngày cậu trở về. Chỉ bởi vì, cậu đã chết rồi.

Tôi muốn gào khóc. Tôi muốn gào khóc. Nhưng tôi nằm bất động.

Book của tôi, thế là, đã chết rồi.

Thậm chí cũng không còn xuất hiện trong những giấc mơ chập chờn của tôi.

"Đừng có nói điều ngốc như thế." Theo hét lên. Lần đầu tiên tôi thấy Theo quát tháo. Tôi cứ tưởng người như cậu không bao giờ nổi giận.

"Mày đừng có lừa tao." Akk bật cười khanh khách, nó đập vỡ chiếc máy ảnh yêu thích ngay trước mắt tôi.

Ngày đó là gần cuối năm, trời hơi se lạnh. Akk đã dùng chìa khoá dự phòng khi khẩn cấp tôi giấu dưới chậu hoa ngoài vườn để mở cửa vào nhà tôi, xốc tôi dậy và tát cho tôi hai cái rất đau. Tôi đau thật, vẫn còn cảm thấy đau cơ đấy, và, nước mắt ứa ra một cách tức cười.

"Mày muốn chết theo Book à?" Akk dựng tôi dậy giữa tiếng hét đập vào ống tai.

"Cậu chỉ uống nước để sống ba ngày qua sao? Cậu...cậu làm mình tức chết đấy." Theo vào nhà ngay sau đó, cậu nhìn tôi rũ rượi.

Cái điệu bộ của Theo xua tan ám khí trong phòng. Cậu bắt tôi ăn, bảo Akk đi mua thuốc và ép tôi uống, hai người họ cố gắng mọi cách để tôi vui. Một tuần sau thì sức khoẻ tôi hồi phục, Theo đến thăm với ít trái cây gọt sẵn đựng trong hộp mũ.

"Thằng Akk đâu?" Tôi hỏi khi nhận ra sự vắng mặt của nó, hai người thường đến cùng nhau.

"Cậu ấy đi du lịch rồi, mình không biết là ở đâu nhưng cậu ấy nói rồi sẽ về thôi." Tôi nghe giọng Theo trầm dần, "cậu ấy sẽ không đi rồi vĩnh viễn biến mất như Book đâu, Akk hứa như thế."

Tôi biết là Akk đang chạy trốn. Ít ra thì nó vẫn còn đủ ý chí để thu xếp hành lí gọn gàng vào một cái vali, chải chuốt, gọi taxi, ra sân bay và làm ra vẻ đi du lịch. Trong khi tôi hoàn toàn bị số phận đánh bại. Một kẻ thua cuộc nhục nhã nằm chết dí trên chiếc giường nệm cao cấp trong căn phòng ngủ rộng mười một mét vuông.

"Cậu định chết thật đấy à?"

Tôi nhìn Theo. Cậu hỏi thật lòng, mắt rất buồn.

"Còn cậu, cậu không đau đến chết sao?"

"Có. Mình có đau chứ. Làm sao có thể không đau khi Book là người bạn quan trọng của mình cơ chứ? Nhưng mà... nếu mình chết đi sẽ  chỉ còn cậu và Akk thôi, hai cậu sẽ buồn lắm, mình không muốn hai cậu sẽ phải trải qua cảm giác này thêm lần nữa."

Ánh hoàng hôn qua ô cửa rọi vào khuôn mặt đẹp trong sáng của Theo. Chúng tôi đang ở trong phòng vẽ, bức tranh dang dở vẫn còn nằm trên giá, những vệt màu chưa định hình. Sàn gạch vẫn sạch bong không một vết màu loang, như cái ngày Book ở đấy cùng tôi, bình phẩm một cách hết sức thiên vị cho những bước đi chập chững ban đầu của tôi. Giờ thì Book đã biến mất. Theo đang ngồi ở chỗ tôi vẫn ngồi khi nói chuyện với Book. Mắt cậu nâu sẫm lại, còn khuôn mặt hoen ố nắng vàng. 

"Và vì mình có một lời hứa với Book, thế nên mình chưa thể rời đi."

Tôi vươn tay và ôm lấy cậu.

"Cảm ơn..."

Đêm đó Theo ở lại nhà tôi. Cậu nằm trên sô pha gọi cho Akk. Tôi nghe giọng nó ồm ồm nhừa nhựa như đang say rồi tôi chắc chắn về điều đó khi Theo nhỏ giọng, "ngủ sớm đi, đừng uống nhiều quá." 

Nửa đêm, tôi giật mình tỉnh, cơn khát trong cuống họng kéo tôi vào bếp. Lúc trở về tôi thấy Theo run lên như lạnh, cậu thì thào tên của Book, tên của tôi rồi là tên Akk, cậu cầu xin đừng ai rời đi với cái nấc nhẹ trong cuống họng. 

Tôi bế cậu về giường, cẩn thận đắp chăn cho cậu rồi bản thân lại ra sô pha nằm. Sự giá lạnh trong lòng tôi bỗng tăng ghê gớm. Nỗi đau khổ kì lạ len vào giữa không khí lạnh lẽo đặc quánh. Trong bóng tối, tôi chỉ nghe tiếng kim đồng hồ tích tắc, tiếng thở chậm của chính mình.

* * *

Gã trai bừng tỉnh giữa đêm và trong khi một người khác vẫn say ngủ, gã cầm lấy cọ và vẽ tiếp bức tranh trên giá. Gã hoàn thành nó khi rạng sáng, ngắm nó hồi lâu rồi gã khoác áo khoác vào, gã bước ra cửa.

Gã leo lên núi cùng lúc mặt trời leo lên bầu trời. Trên đỉnh núi, ngọn đèn ăng ten đã tắt. Gã leo lên gần đỉnh thì ngừng lại, đứng trên mỏm đá nhô ra giữa lưng chừng vách núi dựng đứng, gã mỉm cười đón ánh nắng ban mai như một thứ hào quang thanh tẩy.

Rồi vào khoảnh khắc mặt trời lộ nguyên hình trên nền mây hồng rực rỡ, gã buông mình vào khoảng không.

..

Akk trở về ngay khi nghe tin dữ. Vào lúc hắn đến nghĩa trang, tang lễ đã cử hành xong. Không có Theo ở đó. Hắn đoán cậu đang ở nhà Force. Quả đúng vậy, Theo đang ở trong phòng vẽ.

"Tại sao thế?!" Akk bật ra ngay câu hỏi đang thiêu đốt tim mình.

Theo quay lại. Trông cậu gầy hẳn đi, chỉ còn chút tinh anh le lói trong ánh mắt để Akk tin đây là bạn mình - một người bạn nhưng hơn cả bạn. Cậu không trả lời mà chỉ khẽ đưa mắt. Akk nhìn theo, thấy một bức tranh còn chưa hạ khỏi giá vẽ. Một bức tranh của Force mà Akk chưa thấy bao giờ.

Nền tranh đỏ như máu, một dáng người mờ nhạt màu trắng chập chờn giữa những mảng màu đỏ đủ mọi cấp độ khác nhau, mái tóc đen phất phơ trong gió, giấu đi khuôn mặt của người làm mẫu.

Nhưng, Akk biết Force vẽ ai trước cả khi Theo nói tên bức tranh.

Book.

Đó là màu trắng của Book.

Có lần Force đã nói, đó là màu trắng của Book và Akk đã in sâu khoảnh khắc ấy vào lòng đến mức sẽ nhớ suốt đời.

Màu đỏ của máu trong tai nạn ấy đã mang Book đi. Màu trắng của Book giờ mang Force đi.

"Là Book sao..." Hắn nghẹn ngào.

Theo không trả lời ngay, cậu vẫn lặng nhìn bức tranh trong vài phút đến khi Akk tưởng cậu im lặng thì cậu chợt mở lời :

"Force đã từng nói cậu ấy yêu Book đến nhường nào chưa nhỉ?"

"Rồi... nó đã nói vài lần." Akk cúi đầu.

"Phải, cậu ấy đã nói, nhưng nói với mình và cậu..." Theo khóc, "...không phải với Book."

Akk tiến đến ôm lấy Theo, hắn khóc, lần nữa hắn khóc, sau cái hôm cùng nhau lên núi. Hắn không thể kiềm chế được nữa trước đôi mắt buồn thảm của Theo. Tiếng khóc của hắn vọng khắp căn phòng vẽ trống trải, phả vào hai sắc đỏ và trắng trên bức tranh cuối cùng của Force. Theo nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặt trời đang lặn, trong một thế giới không có Book, giờ cũng chẳng còn Force.

Đâu đó trong không gian vang lên tiếng của Force.

Mình không thích hoàng hôn bao giờ...

Trừ phi chúng ta chọn lấy điểm dừng.

"Akk này..."

"Mình nghe..." Akk thì thào trong khi mặt vẫn rúc vào vai Theo.

"Force đã quyết định dừng lại rồi," Giọng Theo nhẹ bẫng đi, "cậu có thể cùng mình đi tiếp không, xin đừng dừng lại, có được không...?"

Nhưng rồi cậu lại nức nở và Akk siết chặt vòng tay ôm lấy người hắn trân quý nhất.

Gió đưa câu hỏi của Theo ra khỏi ngôi nhà, vòng qua vườn hoa và bay lên bầu trời, rực rỡ, huy hoàng, trước khi tan biến vĩnh viễn cùng những tia nắng cuối ngày của một hoàng hôn không cùng tận...


_ END _

A/N: cmt cho tui i :>

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro