[3]
--
sau lời nhận xét của cô, em bắt đầu cảm nhận rõ ánh mắt của mọi người phía trước. những tiếng xì xào, những cái liếc nhìn, rồi cả những nụ cười khúc khích đều hướng về phía em. cảm giác ấy thật khó chịu, nhưng em không dám phản bác lại điều gì.
thực sự, em biết mình hơi béo. mỗi lần đứng cạnh những bạn nữ nhỏ nhắn trong lớp, em đều cảm thấy mình như người khổng lồ, cao lớn đến kỳ lạ. thậm chí, em còn cao hơn cả nhiều bạn nam trong trường. suy nghĩ ấy cứ đeo bám suốt buổi học, khiến em chẳng thể tập trung nổi vào bài giảng.
suốt buổi học em chỉ ngồi trầm ngâm, em chỉ biết nhìn xuống cuốn vở, không nói lời nào, ngay cả lee chan bên cạnh đã tỉnh ngủ cũng biết em buồn vì điều gì, nó không hỏi han an ủi mà chỉ dúi vào tay em hộp sữa socola em thích nhất mà tiếp tục ngủ gục trên bàn.
nhưng rồi boo seungkwan, người bạn hay trêu chọc nhưng lại luôn tinh ý đã gửi đến em một tờ giấy note nhỏ. như thể vô tình mà bay đến chỗ em trong giờ ra chơi. khi mở ra, dòng chữ gọn gàng của cậu hiện lên.
"chơi cầu lông với tao đi, ai thua sẽ phải bao hộp sữa"
chỉ với vài chữ đơn giản, em bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hơn. em khẽ mỉm cười, gấp tờ giấy lại thật cẩn thận và đặt vào hộp bút. sau đó, nhìn sang cậu bạn cùng bàn đang ngủ gật, lén lúc bứt trộm một tờ giấy từ vở bài tập đã mỏng đi của cậu ấy, nắn nót viết vài chữ rồi vo tròn mảnh giấy. chờ đúng lúc cô giáo quay lưng, em nhanh tay ném mảnh giấy ấy lên bàn boo seungkwan, trúng ngay đầu cậu.
"không thích!"
cậu quay xuống nhìn em khó hiểu. em bướng bỉnh liếc seungkwan.
- không muốn tao kèm học nữa?
em cũng thôi giả vờ nữa, dù sao một hộp sữa cũng không đáng là bao khi hôm nào sang nhà cậu học thêm cũng được quà bánh mang về.
--
- mày chơi dở thật đó!
- kệ tao!
giờ ra chơi, cả hai rủ nhau ra sân chơi cầu lông. trời trưa nắng nóng chẳng một ai muốn bước ra khỏi phòng học mát mẻ có quạt điện phà vào mặt, thế mà hai đứa hì hục chạy từ đầu này sang đầu kia như thể tuyển thủ cầu lông thực thụ mà tivi hay phát.
seungkwan thì lúc nào chơi bộ môn yêu thích cũng hăng hái, còn em chỉ lo chạy đỡ cầu đến thở không ra hơi.
em chạy thục mạng để đỡ cầu nhưng boo seungkwan chỉ đứng một chỗ làm em cáu đòi nghỉ chơi, được đà chơi hăng say nên seungkwan cứ nài nỉ em chơi cùng một chút nữa vì chẳng có ai chơi cùng.
cuối cùng, cũng không thắng nổi em, em giận dỗi bỏ cuộc, ngồi phịch xuống gốc cây phượng nghỉ mệt. boo seungkwan thấy vậy cũng không chơi nữa, đành mang vợt đi cất rồi sẵn tiện mua nước mới quay lại. trong khi chờ seungkwan, em đưa tay chống cằm, rầu rĩ nhìn về phía sân bóng chuyền.
ở đó, mấy anh trai lớp trên đang chơi rất nhiệt huyết, từng cú bật nhảy mạnh mẽ vượt qua cả tấm lưới cao trông vô cùng ngầu, nhưng tư thế tiếp đất cũng hơi buồn cười. em mải mê quan sát từng chuyển động của bọn họ đến mức không nhận ra seungkwan đặt mông ngồi cạnh từ lúc nào, cho đến khi cậu áp chai nước lạnh vào má em. cái lạnh đột ngột truyền tới khiến em giật bắn, suýt nữa thì đánh cùi chỏ vào cậu.
- làm gì mà nhìn người ta chăm chú vậy? thích tên nào bên đó à?
seungkwan chề môi dè bỉu, cậu nhướn mày trêu chọc.
- làm gì có!
- hay tao với mày qua đó chơi thử đi?
- mày tự đi mà chơi, toàn con trai, có gì mà vui.
- gì ngộ vậy trời...
nói không ngoa thì cái bộ môn này toàn dành cho những người có chiều cao mới hợp mà chơi. nhưng nhìn đến mấy tên phía bên kia thì chẳng có ai cao bằng im young hee.
seungkwan không buồn cãi nhau với em, nhìn đến tên lee chan đáng ghét kia cậu liền lộ ra vẻ khinh bỉ, cái tướng chút éc mà học đòi chơi bóng chuyền cơ, chỉ đỡ bóng thôi còn chả được nói gì đến bật cao đập bóng qua lưới được.
cả hai yên lặng cùng nhìn về phía sân bóng chuyền. một lát sau, seungkwan lại thì thầm:
- coi thằng lee chan kìa, lùn vậy mà cũng hăng dữ.
- mày đang body shaming người ta đó à?
em cau mày, không hài lòng, dù sao lee chan là bạn thân em, mà bạn thân bị sỉ nhục cũng phải nên tiếng bảo vệ.
seungkwan thấy em bên lee chan liền nổi cáu, hất mặt về hướng lee chan đang thở hồng hộc.
- tại nó lùn thật thì tao nói lùn thôi mà?
- ừ nhưng nó cao bằng mày đấy!
seungkwan đang cười hả hê bỗng khựng người. vẻ mặt ngơ ngác chuyển sang tức giận của seungkwan khiến em ôm bụng cười phá lên rồi vội vàng chạy đi khi cậu ta như sắp muốn thua đủ với em một trận. ngày nào không kháy khịa chiều cao của người ta là y như rằng em ăn cơm không được ngon miệng.
thấy vậy, seungkwan lập tức hùng hổ đuổi theo, không ngừng la lối đe dọa:
- đứng lại đấy ch tạo mau, dám nói tao lùn á hả?
- này mày tự nói mà tao có nói đâu?
- im young hee!!!! hôm nay tao không tính sổ với mày thì tao không phải là boo seungkwan!!!
hai đứa cứ rượt nhau khắp sân trường, náo loạn cả lên. đám học sinh ào ào chạy ra hóng hớt rồi cười vang khi nghe tiếng hai người kia diss nhau. quả không hổ danh cặp đôi đũa lệch còn hay tấu hề.
phía sân bóng chuyền cũng không ngoại lệ, mọi người người nhìn nhau lắc đầu bất lực, còn lee chan nhìn sang chỉ biết thở dài.
- đúng là phiên bản ngược của tom và jerry mà...
không thể tưởng tượng nổi sau này hai đứa trẩu này vậy mà lại yêu nhau.
--
đầu tuần nào cũng có tiết chào cờ, và như thường lệ, em bị đẩy xuống ngồi cuối hàng vì quá cao, chắn tầm nhìn. seungkwan thì bận rộn chỉnh đốn hàng ngũ phía trước. lúc sau mới trở về vị trí đầu hàng dành cho người có quyền hạn trong lớp. khi thấy cậu đi về phía cuối hàng, em cứ nghĩ cậu sẽ ngồi cạnh mình như mọi khi. nhưng không, seungkwan nhanh nhẹn dúi vào tay em một cuốn sổ chấm điểm, điềm nhiên nói:
- hôm nay mày làm sao đỏ đi, hai đứa kia nghỉ ốm hết rồi.
- hả? đùa à? tao đâu có biết chấm!
- không biết thì học, có khó gì đâu.
em có lẽ quên mất việc mình đang giữ chức lớp phó học tập, vì mọi ngày em chỉ có công việc là đến văn phòng lấy sổ đầu bài về lớp thôi, sau đấy lại kiểm tra chữ ký, còn mọi việc còn lại điều do boo seungkwan làm, thế nên cái vụ chấm cờ đỏ này em chẳng biết tí gì cả.
em méo mặt nhận cuốn sổ, lò dò đi về phía cuối hàng lớp anh chị. bản tính bình thường vốn đã nhút nhát, em không dám lên tiếng nhắc nhở ai, chỉ ú ớ vài câu làm mọi người quay lại nhìn, sao đó lại nở nụ cười khờ khạo, miệng không dám hé một lời than phiền nào.
chẳng may thay, có một nhóm người chẳng đeo khăn quàng đồng loạt kéo nhau ngồi vào hàng trước mặt em, nhưng em vốn nhát người nên chẳng thể lên tiếng, chỉ biết ú ớ làm bọn họ quay sang nhìn em rồi xì xào to nhỏ làm em chỉ biết cười gượng.
- chị.. ừm..
- cái.. cái đó.. à .. không...
- mày sao đấy?
bất thình lình một bóng người từ phía sau giật lấy câu bút cùng quyển sổ chấm điểm.
- đưa đây tao chấm cho!
đang trong tình thế gượng gạo em cũng không muốn ồn ào gây chú ý, là tên lee chan chẳng biết từ đâu chui ra, cầm theo ghế nhựa vừa chôm ở hàng bên cạnh liền ngồi phịch xuống cạnh em, rồi bắt đầu ghi tên mọi người với giọng điệu cực kỳ oai phong:
- khăn quàng đâu? vào sổ.
- đồng phục sai quy định? vào sổ luôn.
- đi trễ mà còn trốn chào cờ hả? cũng vào sổ.
mấy người vi phạm chỉ biết ú ớ nhìn lee chan viết tên từng người và lý do trừ điểm.
cách chấm điểm của tên lee chan chẳng khác nào đọc lô tô, nó gọi tên người ta mà như dò số làm em nín cười rung người đến đau cả bụng, thế là em bị nó cho vô sổ luôn vì cái tội "mất trật tự".
em vừa nín cười vừa phải cản lại, sợ rằng lee chan hăng quá viết hết tên cả lớp vào sổ mất. nhưng cũng nhờ có lee chan, em mới hoàn thành được nhiệm vụ. dù biết cậu chỉ giả làm sao đỏ để trốn tội đi trễ, em vẫn thầm cảm kích sự "hăng hái" của lee chan.
nhưng cũng may mắn là có lee chan, nên em mới làm tốt được việc được giao, nói cho cùng thì em chỉ ngồi kế bên mà nhìn lee chan làm màu, hở chút là đòi ghi tên mấy anh chị vô sổ mà cản nó, nếu không thì nó gặp rắc rối mất.
sổ là do lee chan tự chấm, thế mà lúc bị mắng vì ghi ẩu, nó không ngần ngại mà đổ hết trách nhiệm lên người em. đúng là thằng bạn chí cốt!
seungkwan kỳ thực cạn lời, không còn đủ sức mắng em nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro