44. Nàng Là Bạn Gái Của Ta

"Ngươi tiếp đi a."

Minjeong cầm điện thoại di động, đi ra hành lang ở ngoài phòng bệnh, quay đầu lại liền nhìn thấy Aeri đang dựa vào cửa phòng bệnh, hai tay khoanh trước ngực, một bộ dạng xem kịch vui, chờ nàng nghe điện thoại.

Làm như các nàng đang lén lút vụng trộm vậy? Minjeong quay lưng lại với Aeri, "Uy?"

"Đêm nay có rảnh không?" Buổi tối Jimin muốn mang nàng ra ngoài ăn cơm, lúc nào cũng bắt nàng làm cơm, sợ nàng mệt mỏi.

Minjeong nhìn tay của mình một chút, phỏng chừng mấy ngày tới không có cách nào làm cơm được, "Hay là hôm nào đi."

Jimin biết gần đây nàng đang ở đoàn phim của Dong Hae làm diễn viên quần chúng, bình thường buổi tối sẽ không có thông cáo gì, thầm nghĩ, nàng có phải là lại không nghe lời của mình, chạy đi làm công việc trước đây, "Ngươi lại đi tìm khách hàng?"

"Không có..." Minjeong vội vàng giải thích.

"Vậy là không muốn gặp ta?"

Nghe hiểu được nàng là đang nói giỡn, nhưng Kim tiểu thư vẫn hết sức nghiêm túc phản bác, "Không có!"

Muốn gặp đây, đặc biệt muốn thấy.

Jimin cười nhẹ nói, "Buổi tối trước tiên ngươi ở nhà chờ ta, chúng ta ra ngoài ăn."

"Ta..."

"Ta phải họp, cứ như vậy đi."

Minjeong còn chưa kịp giải thích, tay nàng bị thương, một mực lại là tay phải, Jimin cũng đã cúp máy rồi. Bản thân Minjeong cảm thấy cũng không phải thương nặng gì, nói với nàng lại thấy kì, huống chi Aeri còn ở bên cạnh lôi kéo lỗ tai "Nghe trộm".

"Điện thoại gọi xong rồi?" Minjeong vừa cúp điện thoại, Aeri liền xông tới.

"Ừm..."

Aeri thấy tay nàng bị thương, làm cái gì cũng không tiện, khá giống đang thăm dò hỏi thử, "Tay ngươi bị thương, mấy ngày này ở bên chỗ ta đi?"

"Quên đi thôi, quá phiền phức." Minjeong nghĩ, nếu như ở nhà Aeri, Jimin muốn đi tìm nàng thì làm sao bây giờ? Nếu như Yoo tổng biết, có thể lại muốn ăn ghen, nghĩ tới đây, Minjeong rất muốn cười.

"Từ lúc nào ngươi lại khách khí với ta như vậy?" Aeri càng nhìn nàng, càng cảm thấy không đúng, càng cảm thấy suy đoán trong lòng mình là đúng, nếu không phải sau lưng nàng còn ẩn giấu người khác, nàng sẽ nói loại "Lời khách sáo" này sao?

"Thật sự không có chuyện gì, vết thương nhỏ."

"Ngươi cùng Yoo Đại tiểu thư rất quen thuộc?"

Quả nhiên, Aeri không dễ bị lừa như vậy, Minjeong cũng không có ý định tiếp tục gạt Aeri nữa, miễn cho Aeri tiểu thư lại suy nghĩ lung ta lung tung. Ngoại trừ những chuyện trước kia quá mức u ám Minjeong không muốn đề cập cùng bất luận người nào, thì nàng cùng Aeri xem như là không có gì giấu nhau.

Ánh nắng chói chang tưới lên cây ngô đồng ở bệnh viện, Minjeong nhìn chằm chằm những tán lá lòe lòe toả sáng, cùng Aeri nói, "Nàng cùng Hong Kwan giải trừ hôn ước..."

Nghe nàng nói như vậy, cùng với vẻ mặt nghiêm túc trên mặt, Aeri đại khái đoán được nàng là muốn nói cái gì, buổi tối ngày hôm ấy, Jimin đem Minjeong từ nhà nàng mang đi, nàng liền đoán được quan hệ của hai người này không hề đơn thuần.

"Ngươi cùng một chỗ với nàng?" Từ câu nói kia của Minjeong, Aeri liền đẩy ra cái kết luận này, có thể thấy được Aeri đối với Minjeong vẫn là đầy đủ hiểu rõ.

Tính là ở cùng một chỗ sao? Minjeong cũng không biết có tính hay không, hay là tính đi, nàng quay đầu lại, đối với Aeri cười nói ra bốn chữ, "Tự do luyến ái."

Lúc trước đùa giỡn, bây giờ đều đang thành thật rồi. Aeri đoán không sai, hẳn là Jimin đang theo đuổi Minjeong, dựa theo tính cách của Minjeong, tuyệt đối sẽ không chủ động đi trêu chọc những người khác, ba năm nay Aeri chưa từng thấy Minjeong động tâm với ai cả, cuối cùng lại nở hoa ở trên người một nữ nhân.

Các nàng đều là nữ nhân, giữa các nàng khác biệt cách xa, các nàng nhìn không quá thích hợp... Mọi việc đều giống như giội nước lã, nhưng một câu Aeri cũng không nói ra, tuy rằng nàng lớn hơn Minjeong, nhưng Minjeong so với nàng càng thực tế càng thành thục hơn, nếu như không phải thật sự yêu thích, Minjeong sẽ không nói với nàng như vậy.

Aeri nhận thức Minjeong ba năm, chưa từng thấy vẻ hạnh phúc tràn trề trên mặt nàng như vậy bao giờ, thật không biết chuyện này đối với nàng mà nói, là chuyện tốt hay là chuyện xấu nữa, Minjeong hoặc là không thích, còn đã thích sẽ ăn thua đủ... Mà trong tâm tư của Aeri, luôn cảm thấy Minjeong cùng Jimin không có khả năng lắm.

"Yêu thích liền cẩn thận hưởng thụ đi."

"Ừm." Mặc kệ như thế nào, Aeri sẽ luôn bồi ở bên cạnh nàng, cái này cũng là nguyên nhân vì sao Minjeong xưa nay không có bằng hữu gì, nhưng lại cùng Aeri kết giao.

Hảo hảo hưởng thụ... Nói thì nói thế, nhưng Minjeong vẫn luôn nhìn trước nhìn sau, có chút khúc mắc không mở ra, thì khó có thể thả xuống được.

- ---------------------------------------------------

Bảy giờ tối, vừa lúc thấy mặt trời lặn, Minjeong ngồi trên lan can nhìn bóng người quen thuộc.

Ban đầu nàng cho rằng cánh tay của mình chỉ là vết thương nhẹ, hiện tại tựa hồ so với buổi chiều có chút nghiêm trọng hơn, chỉ cần hoạt động khuỷu tay một chút, liền vô cùng đau đớn, cũng không biết phải mất mấy ngày mới có thể bình thường lại.

Jimin đi tới dưới lầu, liền theo thói quen ngẩng đầu lên nhìn, Minjeong đang nằm nhoài trên bệ cửa sổ, nghiêng đầu hướng nàng cười, trên mặt lúm đồng tiền sâu sắc thật là mê người. Jimin cũng cười, nhưng trong lòng lại bất đắc dĩ, Kim tiểu thư có thể ít giả vờ rụt rè có được hay không? Buổi chiều gọi điện thoại cho nàng, nàng còn mạnh miệng nói hôm nào gặp lại đây.

Minjeong dùng tay trái mở cửa cho nàng, cũng dùng tay trái rót nước cho nàng, Jimin rất nhanh liền nhận ra Minjeong không được tự nhiên, "Tay sao vậy?"

"Ừ, buổi chiều va vào một phát..." Minjeong thật khâm phục sức quan sát của Jimin, chính mình còn chưa nói với nàng, nàng đã nhanh như vậy liền phát hiện.

"Làm sao đụng phải?" Jimin nhẹ nhàng đỡ cánh tay phải của nàng, không dám di động, ngay cả cánh tay cũng không nhấc lên nổi, làm sao có khả năng chỉ là va vào một phát, nàng đau lòng nói với Minjeong, "Buổi chiều gọi điện thoại cũng không nói với ta."

"Lại không phải trọng thương gì." Minjeong thờ ơ cười một cái.

"Ngươi nha, đến cùng có biết bảo vệ mình hay không..."

"Ta bị thương ngươi còn trách ta?" Ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng Minjeong lại thấy vui vẻ, vì nàng được Jimin an ủi, "Không có chuyện gì, ta không có yếu ớt như vậy, hai ngày nữa là ổn rồi."

"Đã đi bệnh viện chưa?"

"Đi rồi, bác sĩ nói không có chuyện gì."

Jimin nhìn trạng thái này của nàng, vẫn không thấy yên lòng, lời nói của nàng không thể tin hoàn toàn, "Ta cùng ngươi đi bệnh viện."

"Thật, đã đi kiểm tra rồi." Yoo tổng cũng thật ngang ngược, nói thế nào cũng không tin, Minjeong lập tức không có chú ý, dùng tay phải lấy báo cáo kiểm tra, kết quả đem mình làm đau một trận, "Ây..."

"Còn nói không có chuyện gì!" Jimin nhìn một phần báo cáo kiểm tra đơn giản, vẫn không yên lòng, "Thu thập hành lý một chút, đi theo ta."

"A? Thu thập hành lý..." Coi như là phải đi bệnh viện, cũng không cần khoa trương đến mức thu thập hành lý như thế a?

"Tay ngươi không tiện, ta đi giúp ngươi thu thập."

Minjeong cảm giác mình vĩnh viễn theo không kịp suy nghĩ của Yoo tổng, "Thu thập hành lý làm gì a?"

"Ngươi như thế sẽ không chăm sóc được bản thân, vậy thì để cho ta làm. Trước khi tay ngươi khỏi hẳn, ngươi ở nhà ta đi, ta còn có thể nhìn một chút."

Minjeong vẫn muốn nhổ nước bọt, lời nói này của Yoo tổng, giống như nàng là người rất biết chăm sóc người khác vậy, nếu như nàng biết chăm sóc người khác, cũng không đến nỗi đem dạ dày của chính mình chăm sóc thành như vậy, chuyển tới ở chung cùng với nàng, mới là mục đích của Yoo tổng đi? Lại nói, Minjeong mới từ bên kia của nàng dọn đi không bao lâu...

"Chưa tới mấy ngày là ổn rồi..."

Jimin không có để ý đến nàng, kéo tay trái của nàng, đi đến phòng ngủ, "Ngươi muốn mang những thứ nào, ta giúp ngươi thu dọn."

Chuyện này, Minjeong xác thực cảm thấy nhột, nàng không qua ở nhà Aeri, trong tiềm thức còn không phải là nghĩ Jimin tới đón nàng sao, vào lúc này còn giả vờ xấu hổ.

Jimin đã nhìn thấu Minjeong rồi, đối với Kim tiểu thư, có lúc chính là không thể nói lý.

Không sai, Yoo tổng không nói lý, cũng làm cho Minjeong yêu thích muốn chết, Kim tiểu thư khó chịu chút xíu, nhưng vẫn đi theo Yoo tổng.

Lúc Jimin lái xe ngang qua khu chợ đêm, đã có tiểu thương lục tục bày sạp ra, nhìn thấy bà bán bánh rán, Jimin dừng xe ở ven đường, "Có phải là đói bụng hay không? Ta mua cho ngươi chút đồ ăn."

Nàng thấy Minjeong rất thích ăn cái này.

Minjeong lại một lần nữa nhìn thấy Jimin đứng trên đường nhỏ hoàn toàn không hợp với thân phận của nàng, nàng thả xuống cái giá, đang giúp mình mua bánh rán trái cây, trong nháy mắt Minjeong có một loại kích động muốn rơi lệ.

"Ngươi ăn trước đi, cơm tối phải đến tối mới có thể ăn."

Giống như buổi tối ngày hôm ấy vậy, một cái bánh rán trái cây, các nàng mỗi người một nửa, chỉ là lúc này đang ngồi ăn ở trong xe, Minjeong đúng là có chút đói bụng, tay trái cầm nửa cái bánh rán ăn ngon lành.

Lúc Minjeong ăn xong bánh rán, Jimin cũng chỉ còn dư lại hai cái miệng nhỏ, xem ra Yoo tổng không phải không thích ăn, lần trước thật sự là đã ăn no.

Jimin cười đem phần bánh rán còn lại của mình đưa đến trước mặt Minjeong, lúc này không phải là đùa giỡn, "Ăn không vô, ngươi giúp ta ăn."

Minjeong nhìn phần bánh rán trái cây còn lại, lại nhìn Jimin một chút, "Hai cái, ngươi ăn không vô?"

Jimin trực tiếp đem bánh rán đưa đến bên miệng nàng, sắp nhét vào trong miệng nàng rồi, rất "Tùy hứng" nói, "Đã nghĩ để ngươi ăn."

Minjeong cũng mạnh miệng vài câu, sau đó Jimin liền đút bánh rán cho nàng, ngoan ngoãn bắt đầu ăn, Jimin liền nhìn nàng ăn, mãi đến khi còn một phần, Minjeong không tên cảm thấy có mấy phần xấu hổ, không nhìn ra Yoo tổng lại có loại thú vui ác độc này.

Thấy nàng ngoan ngoãn ăn xong, Jimin hài lòng nở nụ cười, đưa khăn tay qua lau miệng cho Minjeong, sau đó vặn mở một chai nước lọc, chính mình uống trước một hớp, lại đưa cho Minjeong.

"Tại sao ngươi luôn để ta ăn phần còn lại của ngươi?"

Jimin hỏi ngược lại, "Ngươi không ăn phần còn lại của ta, còn muốn ăn của ai?"

Minjeong rõ ràng, Jimin vẫn còn ghen sự kiện nàng cùng Aeri cùng nhau ăn kem kia, chuyện đều đã qua mấy tháng rồi, nói cách khác... Vào lúc đó Jimin liền bắt đầu ghen?

"Yoo tổng, ta có thể hiểu là ngươi đang ghen đúng không?"

Vốn dĩ Minjeong còn muốn chọc Jimin một cái, chặn miệng lưỡi trơn tru của nàng, không nghĩ tới Jimin vô cùng hào phóng thừa nhận, "Có thể."

"..." Minjeong không còn lời nào để nói.

"Tôn tỷ, buổi tối chuẩn bị kỹ càng cơm tối cho hai người, đưa đến khu nhà ở lần trước." Jimin gọi điện thoại, sau đó chuyển qua hỏi Minjeong, "Muốn ăn món gì?"

Trước đây Jimin chưa bao giờ bàn giao muốn ăn nào, Son tỷ đều theo khẩu vị mà làm, lúc Yoo tổng lại nhân nhượng Minjeong, còn cố ý hỏi một lần.

Minjeong ở một bên trêu đùa nói "Canh Cá", sau đó vui cười hớn hở, Jimin nhìn nàng đột nhiên cười như một kẻ ngu si, cảm thấy không hiểu ra sao lại cảm thấy buồn cười, liền cố ý phân phó Son tỷ hầm canh cá.

Buổi chiều, Jimin mang theo nàng đi bệnh viện lại kiểm tra trong ngoài một vòng, sau khi xác nhận không có chuyện gì mới dẫn nàng về nhà.

Lúc tới nơi này một lần nữa, tâm tình của Minjeong hoàn toàn khác nhau, có thể thấy được nàng để ý nhất, vẫn là chuyện Jimin có vị hôn phu, sau đó Jimin nghiêm túc cẩn thận giải thích qua một lần với Minjeong, Minjeong mới hiểu rõ nguyên nhân vì sao lúc trước gài bẫy Jimin như thế đi nữa, Jimin cũng không mắc câu.

Khi đó Jimin nhất định cảm thấy các nàng là "Hai kẻ ngu si" đi.

Đợi đến chín giờ, các nàng mới ăn bữa tối nóng hổi, cơm tối rất phong phú, nói là phần hai người ăn, nhưng ba người ăn cũng thừa sức, Minjeong đánh giá qua một lần, thật sự có canh cá, hầm đến trong veo thơm ngát.

"Không phải ngươi muốn uống sao?" Jimin múc trước một chén canh cho Minjeong.

Tay phải của Minjeong không nhấc lên nổi, tay trái cầm muỗng, vụng về uống canh, nhìn dáng dấp kia thật là buồn cười, tay thoáng run lên liền bắn một ít ra ngoài.

Jimin kéo cái ghế qua ngồi xuống bên cạnh Minjeong, tiếp nhận chén canh cùng cái muỗng trong tay nàng, "Đừng dằn vặt, ta uy ngươi."

"Không cần đi..."

Jimin chỉ cười cười, đưa tay vén tóc ra sau tai cho Minjeong, sau đó dùng cái muỗng múc canh, thổi thổi, chờ bớt nóng mới đưa đến bên miệng Minjeong.

Minjeong nhìn người bên cạnh nàng, chậm chạp không chịu há mồm, khóe mắt lại ướt át, sau khi gặp được Jimin, Minjeong phát hiện mình so với trước đây đáng yêu hơn nhiều.

"Còn không uống, ta tay cũng sắp tê rồi."

"Ừm..." Minjeong hồng cả mắt uống một hớp, không hăng hái lại rơi lệ, rất nhiều người biểu hiện lấy lòng với nàng, nhưng người chân chính tri kỷ đối với nàng như Jimin như vậy lại không có, từ nhỏ nàng đã bị kêu là "Con ghẻ" mà lớn lên, hiện tại đột nhiên được người phủng ở lòng bàn tay, ngoại trừ cảm động, chính là muốn khóc.

"Ngày hôm nay rất oan ức sao?" Jimin lại vội vàng lau nước mắt cho nàng.

Minjeong cười lắc đầu, "Ta muốn ăn cơm tẻ."

Liền như vậy từng miếng từng miếng, Jimin không biết có bao nhiêu kiên nhẫn đút cho nàng ăn, điều này làm cho Minjeong đều muốn quên đi thân phân, địa vị của nàng, quên đi chênh lệch xa cách giữa các nàng, chỉ còn lại là người yêu bình thường, ngươi yêu thích ta, ta cũng yêu thích ngươi.

Chỉ ăn vài miếng cơm tẻ, Minjeong liền không ăn nữa, trước đó đã ăn bánh rán, hơn nữa nàng sợ cơm nước lạnh, Jimin còn chưa ăn.

Jimin cũng chỉ ăn vài miếng, buổi tối cũng không quá đói bụng. Jimin nhìn cánh tay của Minjeong, đều bị thương nặng như vậy còn nói là việc nhỏ, nàng là buổi chiều bị ngã, mà buổi chiều nàng ấy ở đoàn phim, Jimin hỏi nàng xảy ra chuyện gì, nàng chỉ nói qua loa, theo tính cách của Minjeong, phỏng chừng cũng không hỏi được nguyên nhân.

"Tắm rửa cẩn thận một chút."

"Ừm." Minjeong lại nhúc nhích cánh tay, tựa hồ tốt hơn rất nhiều, chỉ là còn có chút đau, nhịn một chút không làm động tác quá lớn là không sao.

Thời điểm Minjeong muốn đi phòng tắm, Jimin lại kéo nàng, ôn nhu hỏi, "Có muốn ta giúp ngươi một tay hay không?"

Minjeong liếc nhìn nàng một chút, thật đúng là, câu nói như thế mà còn nói đến đàng hoàng trịnh trọng như vậy sao, nghe thật quá xấu hổ, Minjeong phát hiện mình đúng là không có chút nào hiểu rõ "Tính nết" của Yoo tổng, già còn không đứng đắn, hai, ba ngày lại đùa giỡn nàng.

Nhìn bộ dạng Minjeong có chút "Kinh ngạc đến ngây người", Jimin vui vẻ, lại dặn một câu, "Cẩn thận một chút."

Chờ Minjeong đi tắm rửa, Jimin mới liên hệ với người quen ở đoàn phim kia, hỏi xế chiều hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Sohee hoạt động ở trong đoàn phim vẫn tính là được, nhưng buổi chiều hôm nay xác thực giống như đùa giỡn làm khó dễ người, hơn nữa lại có người bị thương, vì lẽ đó phần lớn người trong đoàn phim đều nghe thấy chuyện này.

Sohee làm khó dễ Minjeong? Các nàng không quen biết nhau, Sohee không có lý do gì để làm khó dễ Minjeong cả, nếu như phải chỉ ra một nguyên nhân, Jimin nghĩ, hay là bởi vì mình. Nhưng Sohee làm sao biết được quan hệ của mình cùng Minjeong...

Minjeong vẫn ngủ ở gian phòng lúc trước, nàng phát hiện ngủ ở bên này của Jimin so với ngủ ở nhà mình còn ngon hơn.

Ngày kế, thời điểm chín giờ, Jimin thử đi vào phòng của Kim tiểu thư, quả nhiên Minjeong còn đang ngủ say, tối hôm qua ngủ sớm như vậy ngày hôm nay còn vạ giường, xem ra không phải quá mệt mỏi, mà là bởi vì tham ngủ. Jimin liền nhẹ nhàng ngồi ở bên giường, nhìn chăm chú nàng một hồi lâu, nàng vẫn ngủ say như heo vậy, một chút cũng không phát hiện.

Jimin đưa tay xoa mặt nàng, nhanh nhẹn vò tỉnh người ta, "Còn ngủ? Dậy ăn điểm tâm."

Minjeong có chút nhỏ khí rời giường, xoay người khó chịu vùi mặt vào bên trong gối, hướng Jimin vẩy vẩy tay, lại tiếp tục ngủ. Jimin cảm thấy thú vị, liền bắt lấy bả vai nàng, lật nàng lại, Jimin cười nằm nhoài bên tai Minjeong, cùng nàng nói, "Kim Minjeong, vạ giường sẽ trừ tiền."

"A?!" Minjeong giống như phản xạ có điều kiện liền mở mắt ra, "Mấy giờ!"

Jimin dựa vào đầu giường, vuốt tóc có chút ngổn ngang của nàng, cười đến vui vẻ, Kim tiểu thư thực sự là tiền rơi vào tiền bên trong mắt lấy không ra.

"Ngươi lại chơi ta..." Minjeong lúc này đã tỉnh táo, lại hỏi, "Ngày hôm nay không đi làm sao?"

"Ngày hôm nay cuối tuần, ở nhà bồi bệnh nhân."

Hiếm thấy cuối tuần nàng có thời gian nhàn rỗi.

Bữa sáng cũng là Son tỷ đưa tới, Minjeong không biết Jimin dậy từ khi nào, lại đợi mình hơn chín giờ mới ăn, Minjeong nghĩ lần sau nhất định phải đặt đồng hồ báo thức mới được.

Các nàng không cần đi ngoài, nên trực tiếp mặc áo ngủ, cũng không thay quần áo, bữa sáng còn chưa ăn xong, thì đã có người đến nhấn chuông cửa, Minjeong theo thói quen đứng dậy đi mở cửa, Jimin nói nàng an tâm ngồi.

Jimin nhìn thấy đứng ngoài cửa là Sohee, nhưng vẫn mở cửa ra.

"Jimin tỷ, sinh nhật vui vẻ a." Sohee đứng ở cửa, trong tay còn xách theo một cái bánh sinh nhật không lớn không nhỏ, "Không phải đã nói ngày hôm nay muốn mở party sao? Tại sao lại không đi? Ta đưa bánh gatô tới cho ngươi..."

Jimin yên lặng nhìn chằm chằm nàng, không trực tiếp trả lời, mà nói, "Đi vào ngồi đi."

Sohee cao hứng lên, hiếm thấy Jimim đối với nàng "Nhiệt tình" như vậy, "Ừm!"

Chỉ là không nghĩ tới, nàng vừa mới đổi xong dép, liền nghe thấy Jimin kêu một tiếng, "Minjeong."

"Sao vậy?" Minjeong đứng dậy, chỉ thấy Yoo tổng bình tĩnh ung dung hướng chính mình đi tới, sau đó nắm tay trái của mình, then chốt là mười ngón tương khấu, gỡ cũng không ra!

Làm Minjeong một mặt mộng.

"Giới thiệu cho ngươi một bằng hữu." Jimin nắm tay Minjeong đi tới trước mặt Sohee, còn cố ý nói cho Minjeong biết một lần, "Đây là Park Sohee."

Minjeong đương nhiên nhận thức Sohee.

Sohee nhìn thấy Minjeong mặc áo ngủ ở trong nhà Jimin liền rất kinh ngạc, trên chân nàng còn mang dép của Jimin, những ai đã tới nhà của Jimin đều biết, Jimin chỉ cho khách nhân mang dép dùng một lần, lại thấy các nàng mười ngón tương khấu...

Sohee cả người đều mộng.

Jimin mỉm cười, "Tiểu Sohee, nàng là bạn gái của ta, ở đoàn phim ngươi giúp ta chăm sóc nàng một chút."

[11/09/2021]

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro