#2. Anh bé dỗi
Từ sau buổi sáng hôm đó, Thành có vẻ không có tâm trạng để quan tâm Long nữa, em chuyển sang nói chuyện với Huy nhiều hơn. Em thừa biết là gã và Huy ghét nhau đến cay đắng, chẳng hiểu gã có gì thua hắn mà em lại lơ gã đi như vậy.
Một ngày nọ, tầm 4h chiều, khi mọi người đang ngồi ăn cơm, Huy gắp thức ăn cho em như mọi ngày, không biết vô tình hay cố ý, hắn còn xoa đầu Thành và nhéo má em. Điên tiết lên, Long đặt bát cơm xuống bàn rồi đi vào phòng, tức nước vỡ bờ, gã bực tức đấm đá vào chiếc gối. Ở ngoài bàn ăn, mọi người chăm chăm nhìn nhau không nói nên lời, chả có khi nào gã lại tức giận như vậy. Huy cũng lặng lẽ ăn hết như chưa có chuyện gì, lòng em gợn sóng, thằng nhóc đó đang bị gì vậy?
Thành đặt bát xuống vào phòng nói chuyện với Long. Tiếng mở cửa làm gã giật nảy mình nhưng vẫn cố tỏ ra không sao, vùi sâu người vào tấm chăn bông ấm áp. Thành cất tiếng hỏi
" Do tui thân với Huy nên em vậy đúng không? " - Thành nói, đặt tấm lưng bé nhỏ nằm cạnh Long, gã bắt đầu cảm thấy rạo rực, nhưng vẫn kiên quyết không hết giận. Gã nhích người lại đùi em, nằm xuống, đôi mắt long lanh
" Tự nhiên thân với Huy làm gì "
" Mấy người không thân với tui thì tui thân với Huy chớ tự nhiên "
" Hong có chịu đâuuuu " - Long nói, dụi dụi đầu tóc xơ xác vào ngực em, tranh thủ hít hà mùi hương vani ngọt ngào mà em mang lại, như lạc vào giữa cánh đồng toàn những cây vanila thơm phức cao quá đầu người. Trong lòng lại rạo rực đến lạ, không lẽ gã đã simp em rồi sao. Gã lại chìm vào những suy nghĩ tiêu cực của mình khi đang nằm cuộn tròn trong vòng tay ấm áp của em.
" Cho nằm rồi thế không giận nữa nhá "
Long khẽ gật gật đầu, chỉ có Thành mới vỗ về, xoa dịu được nỗi nhớ nhung trong gã, nhưng em cũng nhiều lần khiến gã cắm đầu vì tình. Long lại đơ người ra như một thói quen, em nghĩ gã cần relax, nên để cho gã lười biếng nằm trong lồng ngực ấm áp của mình
Bờ vai, khuôn ngực của Thành mặc dù nhỏ hơn Long nhưng cũng khiến gã thoả mãn hơn cảnh phải nhìn thấy em thân mật với thằng mình ghét suốt ngày, phải chi ngày nào cũng được làm nũng với em thế này thì tốt biết mấy. Kẻ điên tình này nguyện chết dưới lưỡi dao bén ngọt của em
" Anh Thành, anh gọi Long là baby nhaa, được hong " - Gã nũng nịu nói, đôi mắt díu lại còn đôi môi đỏ hồng cứ chu lên, Thành phì cười, không phải vì gã đáng yêu. Mà sau bao năm chơi thân, đây là lần đầu gã làm nũng với em, bề ngoài gai góc xù xì nhưng bên trong là một trái tim vẫn còn rất ấm áp
( để coi bao năm nữa có cưới nhau rồi đẻ con không nha tiến thành )
" Baby thích sao cũng được " - Thành nói, con tim Long khẽ hẫng một nhịp, mặt đỏ lên còn lồng ngực đập liên hồi. Như một thiếu nữ lần đầu biết yêu, gã rúc vào lòng em, tận hưởng sự ngọt ngào mà tình yêu này mang lại
" Anh Thành gọi em như này mãi nhóoo "
Gã cảm giác như tâm hồn này đã được sống lại sau những vết sẹo vốn đã in hằn lên trái tim bé bỏng ấy rồi
Nhưng, lỡ tình cảm này không được đền đáp thì sao? Lại một vòng xoáy tiêu cực cuốn gã vào những bộn bề lo toan của buổi chiều tàn, gã nằm trong lòng em, mắt nhìn ra phía cửa sổ ngắm hoàng hôn buông xuống nơi Sài Gòn lạnh lẽo. Chỉ một chút nữa thôi, gã sẽ phải rời xa vòng tay ấm áp của em để đặt chân đến một quán bar, bán chất xám để mưu sinh
" Ừ, anh sẽ gọi em như thế mãi "
Long biết đó là lời nói dối, một lời nói dối ngọt ngào mà gã tình nguyện tin vào nó. Vì gã đã yêu em quá nhiều, yêu một cách si mê
----
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro