Chương 102
Cái cây này là do chủ cũ trồng cho vợ mình, hai người bọn họ không có con, nhưng cả đời vẫn yêu thương nhau
Lại có người đến biệt thự để thăm ông nội của Phác Trí Mẫn. Ba mẹ anh nói, ông có bạn bè trên khắp thế giới, Phác Thái Anh gật đầu. Nhưng lần này người tới thăm ông lại là một cô gái trẻ tuổi.
Cô đang cắm bó hoa tươi vào trong bình, đặt trên bệ cửa sổ, Phác Trí Mẫn gọi cô đến chào khách.
"Ông nội muốn em đi?" Phác Thái Anh xoay người, kinh ngạc hỏi Phác Trí Mẫn.
Anh gật đầu.
"Là vị khách nào thế?" Phác Thái Anh lại hỏi.
Anh nói: "Là bạn khi ông còn làm việc trong đại sứ quán."
Phác Thái Anh đi theo Phác Trí Mẫn vào phòng khách. Cô vừa đi vừa hỏi: "Em không hiểu bọn họ nói gì, sao ông nội vẫn muốn em đến? Em phải làm gì?"
Phác Trí Mẫn lắc đầu: "Anh cũng không biết."
Sau khi đến phòng khách, thấy Phác Thái Anh vừa mở cửa, ông nội Phác đã ngoắc tay, ý muốn cô đến gần mình. Cô đi đến bên cạnh, ông nội Phác cười nói với bạn mình vài câu. Phác Thái Anh không hiểu rõ, còn Phác Trí Mẫn đứng bên cạnh nghe ông mình nói thì khoé môi cong lên.
Ông nội Phác trò chuyện với bạn mình thêm vài câu nữa, rồi nhìn Phác Thái Anh mỉm cười nói: "Tốt rồi, cháu và Trí Mẫn cứ đi làm tiếp việc còn dang dở đi."
Cô lại cùng với anh đi ra khỏi phòng. Vừa ra khỏi cửa, cô không khỏi tò mò hỏi Phác Trí Mẫn: "Ông anh nói gì với cô ấy vậy? Ừm, cả chị ấy trả lời gì thế?"
Phác Trí Mẫn cười nói: "Ông ấy khoe với cô gái đang ngồi đó em là cháu dâu của ông, là phi công, là cơ trưởng giỏi nhất, có thể bay rất nhiều đường bay. Ông còn nói với cô ấy sau này có thể bay cùng cháu dâu của ông. Cô ấy rất vui vẻ đồng ý."
Cô phụt cười, nói tiếp: "Vậy ra cô ấy là cháu gái của bác kia?"
Phác Trí Mẫn gật đầu.
Hai người vừa đi vừa nói, bất giác đi đến ngọn núi giả sau vườn. Ở nơi đó, có một vườn hoa tím. Phác Thái Anh xoay người nhìn Phác Trí Mẫn: "Bây giờ mình làm gì đây? Ông nội anh bảo hai đứa mình cứ tiếp tục làm chuyện đang dang dở đi."
Đuôi mắt của cô tinh vi, dáng vẻ nũng nịu.
"Em muốn làm gì?" Phác Trí Mẫn nhìn cô hỏi.
Cô xoay người, lưng quay về phía anh, đưa tay ra hái hoa linh lam, hỏi ngược lại: "Anh muốn làm gì?"
Phác Trí Mẫn bước tới, ôm Phác Thái Anh từ phía sau, đặt cằm trên đầu cô, thấp giọng nói: "Anh còn muốn vẽ."
Cô phụt cười, rồi phát ra tiếng hừ nhẹ trong lỗ mũi, chậm rãi bật ra hai từ: "Khó chịu."
Phác Thái Anh có cảm giác trên chóp mũi mình có chút lạnh, ngẩng đầu lên nhìn, trời bắt đầu mưa.
"Phải về rồi." Cô nói.
Phác Trí Mẫn buông ra, nhưng vẫn năm lấy tay cô, kéo cô đi vòng qua núi giả, cúi đầu đi qua cành hoa. Nơi đó có một hang động, Phác Thái Anh không khỏi ngạc nhiên: "Núi giả mà cũng có hang động sao?"
Anh gật đầu: "Ừm, hai đứa mình vào đây trú mưa."
Đây là một nơi bí mật của hang động, không gian bên trong cũng rất nhỏ, chỉ có thể chứa được hai người họ. Cả hai vừa vào đã ôm lấy nhau, hôn điên cuồng như lốc xoáy ùa tới. Cả người Phác Thái Anh bị đè lên trên vách đá, hai cánh tay cô ôm lấy vai Lương Tấn, siết chặt lấy đóa linh lam trong tay. Nhưng sau đó, cô hơi thả lỏng bàn tay, khiến cho đóa hoa ấy rơi xuống mặt đất. Rồi lại ôm chặt lấy Phác Trí Mẫn, chân anh cũng không ngừng chà đạp, giẫm nát nó.
Ngoài mặt của núi giả, tiếng mưa phùn không ngừng rơi tí tách, gió rét từng cơn, nhưng không ai hay biết bên trong hang động lại đang nóng như lửa đốt.
*
Ở Edinburgh mưa rất nhiều, nhất là trong khoảng thời gian Phác Thái Anh đến nhà Phác Trí Mẫn chơi, mỗi ngày đều mưa như trút nước, nên khi có mặt trời mọc, tất nhiên cũng khiến lòng người ta rực rỡ theo.
Ngày hôm đó, ánh mặt trời đầy ấm áp, Phác Trí Mẫn đặt mua vé xem nhạc kịch King cổ điển, rồi cùng với cô đi dạo quanh khu vực đó. Có điều, biệt thự của nhà họ Phác không nằm ở khu trung tâm, nên cả hai người họ phải ra khỏi nhà sớm hơn lịch đặt vé. Bọn họ đạp xe, Phác Trí Mẫn ngồi trước, còn Phác Thái Anh thì ngồi sau yên xe.
Mặc dù có ánh mặt trời, nhưng tháng hai bên ngoài thời tiết lúc nào vẫn còn lạnh. Xung quanh cổ cô quàng một chiếc khăn quàng màu cà phê, hai tay được bao bọc bởi đôi găng tay màu đỏ, từ phía sau dang rộng hai tay ra ôm lấy eo Phác Trí Mẫn.
"Giờ biết đạp xe chưa?" Phác Trí Mẫn vừa đạp, vừa hỏi.
Phác Thái Anh ngồi sau lưng cười nói: "Vẫn chưa, nhưng em vẫn chưa muốn nghĩ đến vấn đề sẽ học nó đâu."
Môi anh cong lên.
Gió khẽ thổi, Phác Thái Anh hỏi: "Anh có lạnh không?"
"Không lạnh."
Cô lại lên tiếng: "Em có cảm giác tay em lạnh."
"Đeo găng tay rồi mà vẫn lạnh?"
"Ừm."
"Vậy bỏ tay vào áo anh đi."
Phác Thái Anh nghe lời, cho tay vào, nhưng vẫn thấy không đủ ấm, vì thế cởi hẳn găng tay ra, muốn hai tay nắm lấy nhau như thế cô mới hài lòng.
"Giống như nước đá vậy." Phác Trí Mẫn đánh giá tay cô.
"Như băng." Phác Trí Mẫn nói tay cô.
"Chịu được không?" Phác Thái Anh hỏi.
Phác Trí Mẫn nói: "Tảng băng cũng chịu được."
Phác Thái Anh dán mặt lên lưng Phác Trí Mẫn, dùng đôi tay lạnh như băng vuốt cơ bụng của Phác Trí mẫn, cười híp mắt nói: "Trước kia cơ trưởng Phác mới là tảng băng, nhưng mà bây giờ là lửa. Sờ trên người cực kỳ thoải mái."
Hai người vừa cười vừa nói chuyện trên đường đi đến nhà hát quốc gia ở trung tâm của Edinburgh. Họ vừa đến cũng là đúng lúc sắp bắt đầu. Chỗ ngồi Phác Trí Mẫn đặt là ở giữa. Nội dung chính là một vở hài kịch, làm toàn bộ khán giả bật cười, ngoại trừ anh. Mỗi lần Phác Thái Anh quay lại luôn thấy Phác Trí Mẫn với một nụ cười nhàn nhạt.
Xem kịch xong, mọi người lần lượt đi ra khỏi nhà hát. Anh và Phác Thái Anh lại lên xe đi về.
Buổi tối, Phác Thái Anh mơ màng nghe thấy tiếng động nhỏ, cô mở đèn, khoác áo choàng bên. Đến bên cửa sổ, cẩn thận mở ra mới biết bên ngoài trời đang mưa. Cô quay lại giường nằm xuống, nhưng lại không tài nào ngủ nổi, vì thế cô trở lại bên cạnh cửa sổ, nhìn bức tường cách vách, khẽ gọi: "Này, này này."
Phác Trí Mẫn cũng bị tiếng mưa bên ngoài đánh thức, anh ngồi ngắm lại bức tranh mình đã vẽ Phác Thái Anh. Khi anh vừa đem bản vẽ cất vào tủ khoá, thì đúng lúc nghe tiếng của cô. Phác Trí Mẫn đêm bên cửa sổ, đưa mặt ra, trả lời: "Em còn chưa ngủ à?"
"Trời lại mưa rồi." Phác Thái Anh nói.
"Không ngủ được hả?"
"Ừm."
"Vậy thì bọn mình nói chuyện."
Rất nhanh Phác Thái Anh nghe được tiếng gõ bên ngoài cửa của mình. Cô ra mở, Phác Trí Mẫn bước vào phòng, trong tay cầm một chai rượu, ngoài ra còn có thêm hai cái ly cao cổ.
"Uống rượu à?" Phác Thái Anh nhìn đống đồ anh cầm trên tay.
Phác Trí Mẫn nói: "Uống cái này giúp em dễ ngủ hơn đó."
Anh đổ rượu vào hai ly cao cổ, hai người nâng ly đứng bên cạnh cửa sổ. Bên ngoài cửa sổ có hàng trăm cây cổ thụ già, vì ban đêm nên vàng trở nên đông đúc hơn.
"Cái cây này là do chủ cũ trồng cho vợ mình, hai người bọn họ không có con, nhưng cả đời vẫn yêu thương nhau."
Phác Thái Anh uống một hớp rượu, nói: "Thì ra cái cây đó là minh chứng tình yêu của hai người họ."
"Năm ngoái cây này đã chết, mùa xuân năm nay, dù rằng lúc đầu khô héo, nhưng lại có những mầm mới xuất hiện." Phác Trí Mẫn nói.
Cô híp mắt, lên tiếng: "Bắt đầu từ bây giờ, nó sẽ là minh chứng cho tình yêu của chúng ta."
Phác Trí Mẫn quay đầu nhưng Phác Thái Anh, cười một tiếng: "Ừm."
"Vậy cái cây đó bao nhiêu năm mới trở nên khô héo?" Cô hỏi.
"Chúng ta sống bao nhiêu năm thì nó cũng thế."
Phác Thái Anh chạm nhẹ vào ly Phác Trí Mẫn. Cô nghiêng đầu nhìn anh, lười biếng nói: "Những người đàn ông khác họ sẽ nói là nó sẽ sống được mười ngàn năm, hoặc là mãi mãi đó."
"Có lẽ là anh không biết cách nói chuyện." Phác Trí Mẫn nói.
"Đúng thế, anh đâu biết nói, đặc biệt là mấy cái lời sến súa ấy."
Phác Trí Mẫn nhấp một ngụm rượu, trả lời lại: "Anh nghĩ là thay vì nói thì hành động sẽ tốt hơn."
Anh đưa tay kéo cô vào lồng ngực, cúi đầu hôn nhẹ lên trán rồi xuống môi cô.
Tay Phác Thái Anh bị động, vì thế nên khiến rượu bị vẩy ra khỏi ly, chảy vào trong ngực mình. Phác Trí Mẫn hôn theo dòng rượu, mà rượu trong tay cô thì vẫn không ngừng chảy xuống. Anh ngẩng đầu nhìn cô: "Vẩy xong rồi?"
Mặt của Phác Thái Anh đỏ gay: "Vẩy xong rồi, toàn dính lên người."
"Không sao." Phác Trí Mẫn lại thấp đầu: "Rượu có bị chảy ra khỏi ly thì cũng là rượu."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro