Chương 3
Trong cả một biển người, là anh chủ động đi về phía tôi.
Anh trả lời : Tôi không thích cô. Tôi cũng sẽ không chơi trò mập mờ.
Phác Thái Anh nhận được tin nhắn. Sau đó, cô định trả lời, nhưng ngón tay đặt trên bàn phím điện thoại thật lâu, mãi mà lại không gõ được chữ nào. Cuối cùng, ném điện thoại lên trên giường.
Anh từ chối rất nhanh, lại còn rất trực tiếp, cô thậm chí còn chưa kịp thổ lộ. Trong lòng có cảm giác hơi khó chịu, ngồi bất động trong chốc lát, cả người lại càng thêm khó chịu, mặc dù cô không thích anh đến mức sâu sắc, nhưng cô lại có nhiều cảm tình đối với anh, mà Phác Thái Anh còn cảm thấy rằng giữa cô và anh ta vô cùng có duyên.
Phác Trí Mẫn không tiếp tục chờ tin nhắn của Phác Thái Anh, để điện thoại di động xuống, đem đồng phục đang mặc trên người thay ra. Sau khi đến London, bọn họ có thời gian một tuần để nghỉ ngơi, nhưng giờ cũng đã đến lúc phải ăn cơm.
Trong khách sạn có nhà hàng, với lại chi phí ăn ngủ đều là công ty chi trả, mọi người lại không cần phải đi đây đi đó, toàn bộ nhân viên phi hành đoàn đều ở lại khách sạn dùng bữa tối.
Lúc ăn, mọi người còn luyên thuyên về chiếc Boeing 777, phỏng đoán là máy bay có trục trặc hoặc là phi công kỹ thuật không tốt. Nhưng lại không có kết luận, vì tất cả đều không có chứng cứ, chỉ có thể chờ đợi cho đến khi tìm được hộp đen của máy bay, mới biết được nguyên nhân. Thảo luận xong chuyện này, mọi người mới tiếp tục bàn đến chủ đề khác.
Phác Trí Mẫn bưng đĩa, đang tìm chỗ ngồi thì thấy hai cơ phó của mình là Kim Nam Tuấn và Trịnh Hạo Thạc đang ngồi đối mặt nhau. Kim Nam Tuấn mừng rỡ nói rằng, Phác Thái Anh bên Bắc Hàng đồng ý giúp cậu ấy trong kì thi tuyển sắp tới, Trịnh Hạo Thạc ngồi đối diện không ngừng hâm mộ. Ngay lập tức Phác Trí Mẫn liền biết được Phác Thái Anh từ đâu mà có được số điện thoại của anh rồi.
"Bỏ gần tìm xa." Phác Trí Mẫn từ tốn nói một câu.
"Cơ trưởng!"
Kim Nam Tuấn và Trịnh Hạo Thạc đồng thanh lên tiếng, rất nhanh Kim Nam Tuấn phản ứng kịp thời: "Ý của cơ trưởng là sẽ giúp đỡ em vượt qua vòng thi kiểm tra lần này?"
Phác Trí Mẫn sau khi nói xong câu kia liền bưng đĩa đồ ăn của mình rời đi, một mình ngồi một góc.
Kim Nam Tuấn khẩn trương bưng đĩa đi qua, ngồi đối diện Phác Trí Mẫn: "Cơ Trưởng, anh có gì để chỉ bảo cho em không?"
"Không phải cậu đã có người giúp rồi sao?" Phác Trí Mẫn cúi xuống ăn cơm, không thèm ngẩng đầu.
"Có thêm một người giúp, thì vẫn tốt hơn mà!"
Hai người, ý là anh và Phác Thái Anh sao? Phác Trí Mẫn thản nhiên nói: "Sau này rồi hãy nói tiếp."
"Hì hì, được được được!"
Phác Thái Anh nhận được tin nhắn của Phác Trí Mẫn, trong lòng cảm thấy khó chịu. Đến cả bữa tối ăn cũng không thấy ngon miệng, ban đầu cô thật sự vui vẻ muốn tìm Phác Trí Mẫn để nói chuyện phiếm, cho tâm trạng thư giãn một tí, bây giờ tâm trạng lại càng bê bát hơn.
Lạp Lệ Sa gọi điện thoại tới, bảo mình đột nhiên phát sốt nên không bay được, mà điện thoại thì lại hết pin, sau khi hạ sốt mới lấy điện thoại ra sạc. Phác Thái Anh nhờ Phác Trí Mẫn mới biết được lý do vì sao Lạp Lệ Sa không bay được, cũng không muốn nói nhiều, cô liền tra hỏi một chút về Phác Trí Mẫn.
"À, là cơ trưởng mới của công ty bọn tớ, tớ còn chưa gặp qua anh ấy đâu."
Nhận được câu trả lời của Lạp Lệ Sa, cô không còn biết mình phải nói gì nữa, đành kết thúc cuộc trò chuyện.
Hôm sau, Phác Thái Anh cùng những người khác trong phi hành đoàn cùng nhau ra ngoài đi dạo. Hai ngày sau họ phải chuẩn bị quay về điểm xuất phát, cô phải đi để điều chỉnh lại tâm trạng, bởi vì lúc bay cô không thể mảy may để xảy ra bất kì sai lầm nào.
Phác Thái Anh nhìn thấy Tôn Nhất Phàm, là một người đàn ông có dáng dấp bình thường, anh ta và Trần Hương đang đi chung với nhau. Có người nói Tôn Nhất Phàm đã từng theo đuổi cô, nhưng kì thực cô không nhớ rõ chuyện này. Chắc nguyên nhân có lẽ là có quá nhiều người theo đuổi nên cô không nhớ.
Tôn Nhất Phàm không biết vì sao lại chịu khó chạy đi mua một túi đầy đồ uống, nước ép, sau đó nhiệt tình phân phát cho mười người còn lại trong đoàn, mỗi người một bình.
"Cám ơn." Phác Thái Anh đưa tay ra nhận một bình từ anh ta.
"Tôi nhớ là cô thích uống nước táo." Tôn Nhất Phàm cười.
Cô cúi đầu xem xét, lại nhìn lướt qua bình nước trái cây trong tay những người khác, chỉ riêng cô lại là nước táo. Phác Thái Anh hạ chân mày, lại lên tiếng nói "Cám ơn."
"Không cần khách sáo." Tôn Nhất Phàm quay trở lại đứng bên cạnh Trần Hương.
Trần Hương nhíu mày: "Ngay cả cô ấy thích uống vị gì, anh cũng đều nhớ!"
Tôn Nhất Phàm bất đắc dĩ nói: "Trước đây có nghe qua."
Trước đây? Trước đây, tức là lúc theo đuổi Phác Thái Anh! Trần Hương "Hừ" một tiếng.
Sau đó, Trần Hương liên tục đứng ở giữa hai người, cô và Tôn Nhất Phàm.
Phác Thái Anh chỉ cảm thấy buồn cười.
Lục Phi đi sau lưng cô nửa bước, nói: "Tôn Nhất Phàm sẽ rời khỏi công ty, đến Nam Hàng làm việc, trở thành tiếp viên trưởng."
Phác Thái Anh "A" một tiếng.
Tần Hãn đi đến, nói tiếp: "Tiếp viên trưởng là nam rất ít, bất quá tôi dám cược với cô rằng cô cũng không biết là Tôn Nhất Phàm đã từng làm tiếp viên hàng không ở công ty chúng ta."
Hóa ra đã từng là tiếp viên hàng không của Bắc Hàng, Phác Thái Anh nhíu mày, cô căn bản là không nhớ rõ.
"Từ sau khi quen với Trần Hương, cô ta càng cố ý tránh cho Tôn Nhất Phàm bay cùng với cô." Lục Phi nói.
"Những chuyện này, sao hai người các anh đều biết rõ đến vậy? Hai người so với bọn con gái tụi tôi còn tám chuyện hơn nữa đó. Mà thôi đừng nhắc đến tên này, tôi ra đây là để giải sầu." Phác Thái Anh lập tức dừng hai người lại.
Đến khu chợ đồ cổ trứ danh của London, mọi người ai nấy đều phân tán ra, tự đi xem những món đồ mình thích.
Phác Thái Anh đi dạo một vòng, nơi này có rất nhiều đồ chơi, có nến được làm từ thế kỷ mười tám của nước Anh, hay kiếm và nón giáp sắt của kỵ sĩ đến từ thời kỳ Trung cổ, vân vân. Lục Phi và Tần Hãn là hai người đàn ông, nên đối với những vật như kiếm của kỵ sĩ thích đến mức không rời tay ra được, cầm trong tay múa máy.
Có một quả cầu thủy tinh to như lòng bàn tay thu hút sự chú ý của Phác Thái Anh, cô cầm nó trong lòng bàn tay nhìn nhìn. Xuyên qua lớp thủy tinh, nhìn về phía trước, một người đàn ông xuất hiện trong tầm mắt cô.
Phác Trí Mẫn và những tiếp viên hàng không khác bên Trường Cát cũng đến chợ đồ cổ.
"Đây là quả cầu thủy tinh mà cháu gái của nữ hoàng Elizabeth thích nhất." Chủ tiệm là một chàng trai người Anh, anh ta cười, giới thiệu cho Phác Thái Anh.
Cô thu hồi ánh mắt, mua quả cầu thủy tinh kia. Cầm đồ vật trong tay, đi qua một bên, dựa người đứng vào trong vách tường. Quả cầu thủy tinh vẫn còn nằm trong lòng bàn tay cô, kìm lòng không được cô giơ quả cầu lên, xuyên qua lớp thủy tinh, cô nhìn thấy Phác Trí Mẫn đang đứng từ xa lẫn cùng với đoàn người. Hôm nay anh mặc một áo thun tay ngắn màu xám, quần dài màu đen, hai chân thẳng tắp, thon dài. Nhìn một vòng, không có thứ gì để mua nên từ trong đoàn người bỏ đi ra.
Phác Thái Anh nhìn thấy anh hướng về phía cô, đi đến. Không thu quả cầu thủy tinh lại, ánh mắt cô vẫn chăm chú nhìn anh, dường như là không kìm lòng nỗi.
Cuối cùng, khi khoảng cách rút ngắn lại chừng mười mấy mét, lúc đó Phác Trí Mẫn mới phát hiện ra cô, bước chân của anh ngừng lại. Có thể thấy được lòng bàn tay của Phác Thái Anh đang xoay vòng lấy quả cầu, mà quả cầu lại được nâng lên ngang tầm mắt. Anh đứng đó không nhúc nhích.
Phác Thái Anh không có thu quả cầu lại, cuối cùng Phác Trí Mẫn hướng về phía cô đi qua, từ trên cao nhìn xuống dò xét cô.
Phác Thái Anh đem quả cầu thủy tinh thu lại bên mình, ngẩng đầu lên cười với anh.
"Trong cả một biển người, là anh chủ động đi về phía tôi."
"Phác Trí Mẫn, tôi đã cảm thấy buồn và không vui, nhưng giờ tâm trạng tôi ổn hơn rồi."
Sắc mặt của anh càng thêm lạnh nhạt, nói: "Nhớ kỹ lời tôi nói."
Anh đi đến, là chỉ để nói với cô câu này.
Phác Thái Anh cúi đầu, lòng bàn tay bắt đầu xoay tròn quả cầu thủy tinh. Lại ngẩng đầu lên, mắt cười nói: "Tôi sẽ nhớ kỹ mà, nhưng tôi đối với anh là thật sự có hứng thú, tôi cũng sẽ không chơi trò mập mờ."
Chậm rãi đưa tay, cuối cùng cô lấy tay mình đặt ở lồng ngực anh.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro