Chương 54

Phác Thái Anh đi ra phía trước, nhón chân lên, đem môi áp bên cạnh tai anh, chậm rãi nói: "Cơ trưởng Phác, lại đây, chúng ta cùng nhau đi tắm nào."

Mây đen dày đặc, mưa to như trút nước, cả thế giới đều yên tĩnh, Phác Trí Mẫn hôn một hồi mới chịu dừng lại.

Phác Thái Anh mở to mắt, nhưng vì mưa quá lớn, cô chỉ có thể nửa híp nửa mở. Nhìn Phác Trí Mẫn đứng trước mặt, trên đầu anh toàn là nước, nước mưa từ trên tóc anh không ngừng đua nhau nhỏ giọt xuống. Trên mặt, trên cổ và cả cổ áo đều ướt, anh thở gấp, vẻ mặt dường như có chút dịu dàng, nhưng vẫn lạnh lùng. Cô như cười như không nhìn bộ dáng này của anh.

Trong mắt Phác Trí Mẫn, dù người con gái trước mặt cả người đều ướt đẫm, một sợi tóc dính vào mặt nhìn chẳng ra làm sao nhưng vẫn không che giấu được ánh sáng và vẻ quyến rũ trong mắt cô.

Tiếng cười của Phác Thái Anh hoà lẫn cùng tiếng mưa.

"Dù sao cũng không đi được nữa, nếu vậy thì..."

"Sao?" Phác Trí Mẫn nhìn cô.

Phác Thái Anh cười nói: "Thêm lần nữa."

Phác Trí Mẫn khẽ ho, lau đi vài giọt mưa dính trên mặt. Hai tay Phác Thái Anh ôm lấy cổ anh, Phác Trí MẪn nhìn cô híp mắt, thật lâu sau đó, chậm rãi cúi đầu, hôn lên trán cô, sau đó gỡ tay cô ra, nắm chặt lấy, đi ra khỏi cầu Thất Xảo.

"Vậy là xong đó hả?" Phác Thái Anh cất cao giọng: "Không phải tôi đã nói là không đi được rồi sao?"

"Phác Trí Mẫn!"

Anh buông tay cô ra, ngồi xổm xuống trước mặt cô, quay đầu nói: "Leo lên!"

Phác Thái Anh bĩu môi, nhưng mà, người đàn ông này chủ động muốn cõng cô không phải là chuyện bình thường. Cô xoay người, nằm sấp lên người anh.

Phác Trí Mẫn cõng Phác Thái Anh liều lĩnh đi qua cơn mưa để ra khỏi cầu.

"Đến nhà anh sao?" Phác Thái Anh nằm trên lưng Phác Trí Mẫn hỏi.

Chung cư Thanh Giang nơi anh ở nằm phía bên đây của cầu. Lúc này trời đang mưa to, đến nhà anh thì tiện nhất. Phác Trí Mẫn nói: "Không còn chỗ nào khác, đành phải lên đó trước."

"Anh dẫn tôi đến cầu Thất Xảo, chẳng lẽ không phải là cố ý muốn đưa tôi đến nhà anh sao?" Phác Thái Anh vừa suy nghĩ vừa nói.

"Không phải."

"Tôi không tin."

"Tuỳ em."

Phác Trí Mẫn cõng cô đến bên dưới chung cư, đèn đường bị hư hôm trước lại mở lên. Phác Thái Anh liếc nhìn cái đèn và cả chiếc ghế bên cạnh, cười hỏi: "Cái ghế kia đã sửa xong chưa vậy? Xài được hay không đó?"

Phác Trí Mẫn quay đầu thoáng nhìn qua cái ghế: "Không biết."

"Anh chưa qua đó ngồi lại hả?"

"Chưa."

Vào đến sảnh của chung cư, cuối cùng cũng đã tránh được cơn mưa ấy. Phác Trí Mẫn đặt Phác Thái Anh xuống, đưa tay ấn nút thang máy.

Chỗ anh ở có một phòng ngủ và một phòng khách, có rất nhiều chung cư sắp xếp như thế này, phong cách trang trí cũng hiện đại và đơn giản. Cô đứng trước cửa, nhìn lướt qua phòng khách, ngăn nắp, gọn gàng, sạch sẽ nhìn qua rất thoải mái. Bên trong phòng khách có một chiếc sofa màu xanh nhìn rất đẹp, ba chiếc gối xanh, xám xen kẻ nằm tựa vào lưng ghế.

Phác Trí Mẫn đứng bên cạnh tủ giày, thay dép vào nhà. Nhưng trong nhà anh chỉ có một đôi duy nhất.

"Em mang đôi này đi." Anh liếc nhìn Phác Thái Anh, lại tháo đôi dép mình đang mang đưa cho cô.

"Tôi không cần mang dép đâu." Phác Thái Anh nói, tháo đôi giày cao gót đỏ ra, đôi bàn chân trắng nõn nà đặt trên sàn, đầu ngón chân sơn đủ năm màu nổi bật.

Phác Trí Mẫn không lên tiếng. Nước không ngừng nhỏ giọt trên người bọn họ, Phác Thái Anh nhìn anh: "Tôi phải đi tắm một chút."

Lúc ở Toronto cô cũng đã từng sử dụng qua phòng tắm của anh, Phác Trí Mẫn gật đầu.

"Tôi cũng muốn thay đồ." Phác Thái Anh nhìn qua anh, nói.

Chỉ có thể mặc đồ của anh. Phác Trí Mẫn nói: "Đợi chút." Nói xong, anh đi nhanh về phòng ngủ.

Vì là một phòng ngủ, một phòng khách nên phòng tắm cũng rất dễ tìm. Phác Thái Anh đẩy cửa vào, cởi bộ đồ đã bị mưa xối ướt đẫm xuống, mở chai dầu gội, điều chỉnh lại nước ấm, đứng dưới vòi hoa sen. Nước chảy từ trên đầu xuống.

Phác Trí Mẫn cầm bộ quần áo trong tay, không thấy cô trong phòng khách, đúng lúc trong phòng tắm có tiếng nước vọng ra. Anh đi đến bên ngoài cửa, nghe được tiếng nước chảy "ào ào", đứng một lúc, đưa tay ra gõ.

"Kít" một tiếng, cửa mở. Phác Trí Mẫn đem bộ đồ mình đã lấy đưa cho Phác Thái Anh, đầu nghiêng sang một bên. Cô muốn đưa tay ra nhận, nhưng lại thấy bộ dáng kia của anh, bàn tay cô nắm rồi thu lại, nhìn anh.

"Đồ." Một lúc lâu không thấy Phác Thái Anh cầm, Phác Trí Mẫn mở miệng nhắc nhở.

Cô không lên tiếng. Phác Trí Mẫn quay đầu, con mắt nhìn thẳng vào phòng tắm. Hơi nước lượn lờ bên trong, còn Phác Thái Anh thì bọc khăn tắm trắng đứng đó, trùng hợp thay cô cũng nhìn anh. Vẻ mặt Lương Tấn không thay đổi, nói: "Cầm đồ đi thay đi."

Phác Thái Anh đưa tay nhưng không lấy quần áo, mà là giữ chặt lấy cái cà vạt ướt đẫm, cô dùng sức kéo về phía mình, nhưng anh lại không di chuyển. Phác Thái Anh đi ra phía trước, nhón chân lên, đem môi áp bên cạnh tai anh, chậm rãi nói: "Cơ trưởng Phác, lại đây, chúng ta cùng nhau đi tắm nào."

Chiếc khăn quấn quanh trên người Phác Thái Anh chậm rãi trượt xuống. Phác Trí Mẫn cúi đầu nhìn cô, rồi đột nhiên anh đi thẳng vào trong, tiện tay đóng cánh cửa phòng tắm lại.

*

Lúc mưa tạnh thì trời cũng đã tối, Phác Thái Anh gối đầu lên chân Phác Trí Mẫn xem TV trên sofa, anh thì đang đọc sách về nguy hiểm khi lái máy bay, tựa là "Sổ tay giải quyết nguy hiểm".

"Ba ngày tới sẽ có cuộc họp khen thưởng, anh có tới không?" Phác Thái Anh đột nhiên hỏi.

"Có nhiệm vụ rồi."

"Lại có nhiệm vụ sao? Sách này viết về gì thế? Mệt mỏi là nguyên nhân gây ra nguy hiểm à?" Phác Thái Anh cau mày.

"Ừm."

"Nếu Trường Cát không quan tâm đến thời gian bay của anh, tôi sẽ đi báo cáo đó."

"Đương nhiên là không có." Phác Trí Mẫn nói.

Cô không muốn xem TV, lấy điện thoại ra chơi. Đúng lúc cô kéo đến mục, cục hàng không thông báo: hãng hàng không do có hai phi công bay vượt quá thời gian quy định, vì thế nên công ty sẽ bị phạt.

"Nhìn thấy chưa?" Phác Thái Anh giơ điện thoại lên cho anh nhìn.

Phác Trí Mẫn nhìn lướt qua, nói: "Thời gian bay của Trường Cát được chia rất nghiêm ngặt, sẽ không xảy ra chuyện giống vậy."

Cô lấy lại điện thoại, duỗi lưng một cái: "Anh còn xem sách bao lâu nữa?"

Phác Trí Mẫn đưa tay nhìn đồng hồ: "Còn sớm."

"Nhưng tôi buồn ngủ quá."

"Đi ngủ đi."

"Đêm nay tôi ngủ giường, còn anh ngủ ghế sofa sao?"

Phác Trí Mẫn nói: "Được."

Cô đưa tay bóp lấy cằm anh, chậm rãi nhả từng chữ một ra: "Giả vờ gì nữa."

*

Hai ngày sau, Phác Trí Mẫn bay đi Geneva, bay cùng anh là Kim Nam Tuấn và Trịnh Hạo Thạc.

Nhân viên trong tổ bay đi theo hành lang để lên máy bay. Kim Nam Tuấn vừa đi vừa nói với Phác Trí Mẫn: "Sau lần bay này, tôi cũng đã đủ thời gian để thi lên chức cơ trưởng."

Phác Trí Mẫn nói: "Chúc mừng."

"Tôi đợi cậu thi đậu rồi chúc mừng sau." Trịnh Hạo Thạc cười nói.

"Chắc chắn tôi sẽ đậu được cuộc thi này!" Kim Nam Tuấn nói: "Cơ trưởng Phác, anh phải giúp tôi, cả cơ trưởng Thái nữa, cô ấy cũng đã đồng ý."

Phác Trí Mẫn gật đầu: "Ừm."

Mọi người vào máy bay, kiểm tra xong hết, bắt đầu xin chỉ lệnh.

Kim Trân Ni bị đình chỉ bay nửa năm, cô mua vé chuyến bay Phác Trí Mẫn lái, ngồi tại phòng chờ.

Phác Trí Mẫn đi vào khu vực cho phép, các hành khách lần lượt lên máy bay.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro