Chương 67
Anh sai, anh sai vì anh không để tâm. Nhưng tôi thì lại bắt đầu để ý.
Phác Thái Anh nhìn Phác Trí Mẫn, phong độ của anh vẫn thế, chỉ là gương mặt có những cảm xúc khó tả. Anh vẫn là người đàn ông mà cô thích, bởi vì ngay cả khi anh đang chắn trước mặt mình nhưng bản thân cô vẫn không cảm thấy khó chịu. Chỉ là, cô lại có một loại cảm giác khác. Càng thích, thì càng nóng giận, nhất là khi anh lại hỏi như thế.
"Đâu có." Cô nói.
Nói xong rồi thì lách qua người anh, đi về phía cửa lớn. Nhưng khi đi được vài bước, cánh tay bên hông đột nhiên bị nắm chặt. Phác Thái Anh quay đầu nhìn, anh đang ở phía sau, nắm tay cô cùng đi. Bản thân cố gắng vùng vẫy mấy lần, nhưng anh vẫn cứ nắm chặt lấy như vậy, vì thế dù cô có tốn sức đến mấy cũng không thoát ra được. Phác Trí Mẫn không nói chuyện, chỉ im lặng nắm tay cô bước đi.
Người ra vào Bắc Hàng không ít, nhìn thấy hai bọn họ như thế không khỏi giật mình. Có người cắm đầu đi về phía trước, có người nhìn hai người gật đầu chào. Kim Trân Ni đuổi theo Phác Trí Mẫn xuống tận dưới lầu, nhìn thấy anh và Phác Thái Anh đang nắm tay nhau, thì không tiếp tục đuổi theo nữa.
Đi qua vài con phố, Phác Trí Mẫn vẫn không nói chuyện, nhưng lại không chịu buông tay Phác Thái Anh ra. Có mấy lần muốn giật tay ra nhưng không được, cô dừng bước, thở hổn hển nhìn anh chằm chằm.
"Thả tôi ra!"
Phác Trí Mẫn cũng dừng lại, đứng đó nhìn cô, lâu sau, anh cuối cùng cũng mở miệng nói: "Phác Thái Anh, đừng tức giận."
Phác Thái Anh hừ lạnh: "Anh biết tôi đang giận gì sao?"
Phác Trí Mẫn thở dài: "Khi em bay đi Sydney, Hà Vũ Khiết gặp phải tai nạn vì thế nên không lên được máy bay. Nhưng lúc cô ấy bất tỉnh, không một ai biết là cô ấy xảy ra tai nạn, gần bốn ngày trời mới tìm ra được. Ngoài ra lúc ấy tôi ở San Francisco do sốt ruột nên mới cúp máy của em. Mấy ngày nay, tôi phụ bác Hà đi tìm người, lúc ấy các dây thần kinh đều căng cứng. Sau khi tìm được người mới thấy đỡ nặng nề. Khi đó tôi gọi điện thoại cho em, nhưng em lại tức giận, nói không muốn nghe thấy giọng tôi. Tôi nghĩ, là bởi vì tôi cúp máy của em, nên vì thế em mới tức giận, đây là lỗi của tôi."
"Không tìm thấy Hà Vũ Khiết, anh khẩn trương đến thế sao?"
"Bác Hà là người mà tôi luôn kính trọng."
Phác Thái Anh trầm mặc một lát, lại nói: "Không, dường như tôi đang tức giận với chính bản thân mình. Anh sai, anh sai vì anh không để tâm. Nhưng tôi thì lại bắt đầu để ý." Cô ngước mắt lên nhìn những chiếc xe đang chậm rãi qua lại trên đường.
Trước kia cô không ngại anh không quan tâm mình, cô thích anh, chỉ muốn đem cái núi băng này tan ra, nhưng bỗng nhiên cô rất để ý.
Phác Trí Mẫn nhẹ nói: "Tôi biết rồi."
"Anh thì biết cái gì chứ?" Phác Thái Anh nhìn anh chằm chằm.
Khoé môi anh mấp máy, hồi lâu vẫn không nói thành lời.
"Anh thả tôi ra!" Phác Thái Anh tức giận túm lấy tay của anh.
Phác Trí Mẫn không buông tay, cô vẫn không tài nào thoát được. Anh nhìn cô, nói: "Phác Thái Anh, có những lời không nhất thiết phải nói ra."
Phác Thái Anh càng lúc càng thêm tức giận, cô dùng sức hất tay anh ra.
Phác Trí Mẫn cầm lấy cánh tay cô vừa dùng lực, kéo cô xoay người lại, ôm vào ngực mình. Lúc này anh mới buông tay ra, nhưng một tay lại ôm ngang hông cô, tay còn lại ấn vào cổ cô, đem cả đầu cô đặt trên lòng ngực anh. Khoé môi mấp máy, cuối cùng cũng lên tiếng: "Anh sẽ trân trọng."
"Trân trọng cái gì?" Đầu Phác Thái Anh bị anh ấn lấy, giọng nói ồm ồm.
Phác Trí Mẫn cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Em."
Cô cảm nhận được nhịp tim của anh đập nhanh. Bản thân mình nằm trong ngực anh không động đậy.
Phác Trí Mẫn ôm cô cũng thế.
Ngoài đường sầm uất đông người lẫn xe cộ tới lui như nước.
Thật lâu sau, Phác Thái Anh ngẩng đầu lên từ trong ngực anh. Phác Trí Mẫn ấy vậy mà lại có thể nói những câu như thế này. Cô yên lặng nhìn anh: "Những lời anh nói em coi như là thật."
Phác Trí Mẫn gật đầu: "Ừm."
Tâm trạng của Phác Thái Anh lại trở nên tốt hơn. Hai tay đang đặt trước ngực nâng lên, vòng qua cổ anh, khoé miệng nhếch cao, nháy một bên mắt, cười với anh.
Cô cười lên thật sự rất quyến rũ.
"Trong lòng anh có em sao?" Cô lại nháy mắt nói.
Môi Phác Trí Mẫn không tự chủ cũng có chút giương lên. Anh vẫn luôn ít nói, không thích nói nhiều, nhưng cô thì lại trái ngược với anh.
"Ừm."
"Bắt đầu từ khi nào thế?"
"Không biết."
"Nghĩ kĩ lại xem."
"Không biết."
"Nghĩ thêm một lát nữa."
"Không nghĩ ra được."
Phác Thái Anh hừ một tiếng, nhưng không hỏi lại.
Tiếng chuông điện thoại của Phác Trí Mẫn chợt vang lên, anh buông cô ra, tay cho vào túi lấy điện thoại.
Là ông Hà gọi đến, nói Hà Vũ Khiết đã xuất viện, bọn họ muốn đến Sydney.
"Cháu sẽ tới ngay." Phác Trí Mẫn trả lời lại.
Sau khi cúp máy, anh nhìn Phác Thái Anh, nói: "Anh dẫn em đi gặp một người."
Lúc Phác Trí Mẫn nói chuyện điện thoại, Phác Thái Anh nghe thấy nhắc tới cái tên Hà Vũ Khiết. Việc cô tức giận dường như là vì nghe thấy cái tên Hà Vũ Khiết này, nhưng thật ra là vì vấn đề bản thân của hai người. Dù vậy, cô vẫn không thích cái tên đó.
Phác Trí Mẫn nói: "Bác Hà, cũng chính là ông nội của Hà Vũ Khiết, khi còn trẻ từng làm phi công cho bên không quân, lúc đang thi hành nhiệm vụ thì chấn thương, chân bị tật, rời khỏi quân ngũ, sau đó làm quản lý thư viện trong một trường học. Những lúc rảnh rỗi, bác ấy thích sưu tập mô hình máy bay quân đội của các nước khác. Lần đầu tiên anh nhìn thấy mô hình máy bay chiến đấu chính là ở chỗ đó, năm ấy anh thường xuyên đến chỗ của bác làm để xem mô hình."
Phi công của không quân? Phác Thái Anh chợt nhớ lại, cô từng nghe cha mẹ anh nói lúc trước anh làm quân bay. "Anh đã từng là quân bay, vì sao không làm phi công bên đó, mà lại chuyển qua làm phi công lái máy bay dân dụng vậy?" Cô hỏi.
"Chuyện này nói ra rất dài dòng, khi nào có thời gian, anh sẽ nói cho em nghe. Bây giờ, đến bệnh viện trước đã."
"Hà Vũ Khiết đang ở đâu?" Phác Thái Anh nhìn anh hỏi.
"Cô ấy là cháu gái lớn nhất, đây là lần đầu tiên anh gặp cô ấy."
Phác Thái Anh nhướng chân mày: "Lần đầu tiên sao?"
Phác Trí Mẫn cúi đầu nhìn cô: "Không phải sao?"
Phác Thái Anh nở nụ cười: "Đi thôi."
Hai người đến bệnh viện, Hà Vũ Khiết đã làm xong thủ tục xuất viện. Ông Hà nhìn về phía Phác Thái Anh, hỏi thăm: "Cô đây là..."
Phác Thái Anh đang muốn lên tiếng, thì Phác Trí Mẫn nói: "Bác Hà, đây là bạn gái cháu Phác Thái Anh, cũng là cơ trưởng nữ đầu tiên của Bắc Hàng. Chiếc vé lần trước bác nhờ, là cháu đã nhờ cô ấy lấy hộ đấy ạ."
*
Ông Hà và cháu gái mình đi khỏi Bắc Thành, đến Sydney. Sau khi ra khỏi bệnh viện, Phác Thái Anh nhíu mày nhìn Phác Trí Mẫn: "Bạn gái?"
Phác Trí Mẫn nhìn cô một cách kỳ lạ: "Không đúng à?"
"Từ khi nào mà em đã trở thành bạn gái anh rồi? Có thể nói, từ lúc nào anh đã coi em là bạn gái anh thế?"
"Lần hạ cánh khẩn cấp ở sa mạc, tại khách sạn..."
"Lúc đó, anh chưa hề đề cập gì đến chuyện này."
Phác Trí Mẫn nghiêm túc nói: "Đã như vậy rồi mà không phải là bạn gái thì là gì?"
"Tuỳ tiện tìm đại một ai đó cũng có thể mà."
"Anh không có tuỳ tiện như vậy."
Phác Thái Anh từ chối cho ý kiến.
*
Chập tối, Phác Trí Mẫn đưa Phác Thái Anh trở về chung cư. Cô hỏi anh ngày mai có phải nhận nhiệm vụ không, Phác Trí Mẫn nói không. Thế là Phác Thái Anh lấy một bình rượu đỏ cùng với hai ly rượu đế cao ra.
Cô nói với anh: "Mừng anh đã bay về an toàn."
Hai ly rượu đều đã được Phác Thái Anh rót đều.
Cô cầm ly đi đến ngồi trên xích đu ngoài ban công, Phác Trí Mẫn cũng cầm ly rượu ngồi bên cạnh. Phác Thái Anh nâng ly rượu, Phác Trí Mẫn nghiêng đầu, nhẹ nhàng chạm cốc cô, hai người nhấp một miếng.
Bên trên nhà cao tầng, đèn đường lấp lóe đủ hình dạng, ánh đèn xe xếp thành hàng chạy chậm rãi.
Càng về khuya, những ánh sáng đó cũng dần trở nên yên tĩnh, Phác Thái Anh đã uống xong ly rượu trong tay. Cô ngẩng đầu, dường như say mà dường như không nhìn người đàn ông bên cạnh.
"Cơ trưởng Phác, anh là người đàn ông của em."
Phác Trí Mẫn nghiêng đầu, đôi mắt đen như mực nhìn sang. Phác Thái Anh chớp mắt một cái, uể oải, đôi mắt sáng xinh đẹp như dòng nước.
Cô lại đột nhiên nói: "Anh giúp Kim Trân Ni."
"Cũng chỉ là có sao nói vậy thôi."
"Như vậy cũng là giúp cô ấy rồi, em không vui."
Phác Trí Mẫn cúi đầu, chạm môi vào khuôn mặt đang ngẩng lên của Phác Thái Anh.
Cô uống một ngụm rượu, nhìn anh ngoắc tay. Phác Trí Mẫn lại một lần nữa cúi đầu xuống, hôn lên môi cô.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro