Chương 74
Vừa rồi anh khiến em rất hài lòng, lần này vì đang ở trên máy bay nên em sẽ bỏ qua cho anh.
Phác Thái Anh vừa dứt lời liền nghe tiếng bước chân. Cô quay đầu lại, là tiếp viên trưởng. Cô ấy đi tới, khẽ cười: "Cô Phác, có việc gì cần giúp đỡ không ạ?"
Cô ngưng cười, nhìn Phác Trí Mẫn, sắc mặt anh không đổi. Phác Thái Anh lại nhìn về phía tiếp viên trưởng, cười nói: "Tôi không cần gì, các cô đừng để ý đến tôi."
Tiếp viên trưởng: "Được ạ."
Phác Thái Anh lại nói: "Các cô có thể quay về khoang."
Cô ta nhìn Phác Trí Mẫn, anh khẽ gật đầu. Tiếp viên trưởng cúi đầu chào Phác Thái Anh, quay người rời đi.
Tiếng bước chân dần xa, sau đó biến mất. Cô đi vào phòng nghỉ. Phòng nghỉ của cơ trưởng chỉ là một căn phòng, vô cùng nhỏ, chỉ có một cái giường đơn, một cái ghế và một nhà vệ sinh nhỏ.
Phác Trí Mẫn không đi vào.
Cô xoay người, nghiêng đầu nhìn người đàn ông đứng bên ngoài. Anh đi vào, trở tay đóng cửa.
Cửa vừa đóng, Phác Thái Anh đưa tay nắm lấy cà vạt của anh kéo lại. Vừa kéo vừa lùi, khi lùi đến đó chân đụng phải thành ghế, xém chút ngã xuống. Phác Trí Mẫn vội ôm eo cô, ổn định cơ thể đang lảo đảo muốn ngã xuống kia. Phác Thái Anh ngẩng đầu lên nhìn anh, hai tay lại kéo lấy cà vạt một lần nữa. Cô vừa kéo, vừa cười: "Gặp em trên đây, có vui không?"
Phác Trí Mẫn "Ừ" một tiếng, một tay khác của anh nhanh chóng kìm lấy tay cô.
Hai tay Phác Thái Anh khéo léo chui ra ngoài, tiếp tục kéo cà vạt của anh. Cuối cùng cà vạt rơi ra, cô ném thẳng lên giường. Sau đó, cô bắt đầu cởi nút trên đồng phục của anh.
"Phác Thái Anh, ở đây không được." Phác Trí Mẫn buông eo cô ra, hai tay bắt lấy đôi tay đang làm loạn kia.
Cô nhắm hai mắt lại: "Cơ trưởng Phác, anh quên thân phận của tôi ngày hôm nay rồi à?"
Người bình thường khiếu nại, công ty sẽ tra hỏi sự thật, sau đó mới phân ra là khiếu nại có hiệu lực hay không hiệu lực. Nhưng một khi khách đặc biệt mà khiếu nại, thì khâu tra hỏi sẽ hoàn toàn bỏ qua và chuyện khiếu nại này sẽ luôn luôn có hiệu lực.
Đương nhiên, Phác Trí Mẫn không sợ Phác Thái Anh sẽ khiếu nại. Anh cúi đầu, dùng trán mình kề sát với trán cô, nhẹ giọng cười: "Cô Phác, độc tài quá đó."
"Cho nên hôm nay anh phải hầu hạ em thật tốt." Phác Thái Anh cười nói.
Phác Trí Mẫn đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, rồi lại hôn đến giữa chân mày, rồi đến mắt, mũi, cuối cùng là môi. Nụ hôn của anh từ nhấm nháp nhẹ bên ngoài đến sâu thẳm bên trong. Càng hôn, càng kịch liệt. Cơ thể không đứng vững, cô ngã ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng. Phác Trí Mẫn cũng ngã xuống theo, chân sau quỳ lên ghế. Sau đó chân từ từ đạp xuống mặt đất một lần nữa, ôm cô rời khỏi ghế.
Phác Thái Anh bị ôm giữa không trung. Hôn thêm một lát, Phác Trí Mẫn mới đặt cô xuống. Hai người vẫn tiếp tục ôm nhau, cơ thể không ngừng chuyển động. Sau đó, hai người cùng nhau ngã thẳng xuống trên giường. Lăn từ đầu giường đến cuối giường, hai người thở hổn hển, quần áo loạn tứ tung.
Nụ hôn dài cuối cùng cũng đã kết thúc, hai người đều nằm ngửa trên giường thở gấp. Sau một lúc, Phác Trí Mẫn giơ tay lên gài lại đồng phục của mình. Phác Thái Anh quay đầu nhìn Phác Trí Mẫn, đặt tay lên phần ngực lộ ra của anh, di chuyển bàn tay nhẹ nhàng, vừa thở vừa nói: "Vừa rồi anh khiến em rất hài lòng, lần này vì đang ở trên máy bay nên em sẽ bỏ qua cho anh."
Phác Trí Mẫn lấy tay cô ra, cài lại hết các nút áo, lấy cà vạt bên cạnh đeo lại và buộc chặt. Anh quay lại nhìn vào mắt Phác Thái Anh, đột nhiên nở nụ cười.
Hai người không nói gì nữa, nằm ngửa trên giường, nhắm mắt lại tiếp tục thở dốc. Bọn họ nghe hơi thở của nhau và cười cong môi. Khi họ hoàn toàn ổn định lại, Phác Thái Anh lười biếng nói: "Em đau thắt lưng. Cái ghế đó thật sự tệ hơn nhiều so với ghế lái."
Phác Trí Mẫn mở mắt nhìn người trong lòng, thấy hai mắt cô vẫn còn đang nhắm lại. Anh suy nghĩ một chút, ngồi dậy, hai tay đặt lên eo cô, chậm rãi xoa bóp.
Phác Thái Anh hơi mở mắt, rồi nhắm lại.
"Khách đặc biệt." Phác Trí Mẫn chậm rãi đọc lên hai chữ này, "Em là loại khách đặc biệt nào?" Anh hỏi.
"Anh đoán thử xem." Phác Thái Anh mở mắt nhìn anh cười.
"Đoán không được"
Phác Thái Anh nói: "Em được thừa hưởng tài năng của ông nội. Ông em là một không quân giỏi lúc còn trẻ, lập được vô số thành tích. Trong thời gian ông em làm nhiệm vụ, bà nội bị người nào đó giết vì ghen ghét. Gia đình họ Phác còn được ưu đãi ở nhiều mặt khác nữa đó."
Phác Thái Anh nhắc đến bà nội của mình, vẻ mặt Phác Trí Mẫn trở nên nghiêm túc.
Phác Thái Anh cười, "Không sao đâu, chuyện đã qua rất nhiều năm rồi mà."
Sau một lúc lâu, Phác Trí Mẫn lại hỏi: "Ông nội của em là không quân?" Lý tưởng của Phác Trí Mẫn từng là trở thành không quân.
Phác Thái Anh gật đầu: "Đúng vậy".
Sợ rằng trong quân đội không có đối xử ưu đãi như vậy. Phác Trí Mẫn đoán vậy, không tiếp tục hỏi mà nói: "Em theo anh đến Athen, gần đây không có nhiệm vụ nào sao?"
Phác Thái Anh nhẹ nhàng nói: "Em từ chức rồi."
Phác Trí Mẫn ngạc nhiên "Sao em lại từ chức?"
"Em không muốn ở lại đó."
Phác Trí Mẫn nhớ đến những lần Bắc Hàng đối xử với cô, cùng với sự cố rỉ dầu gần đây, anh gật đầu đồng ý, "Cũng tốt". Sau đó lại hỏi "Sắp tới em có kế hoạch nào không?"
"Phải yêu thương bản thân cái đã, nên em không làm gì trong vài ngày."
Phác Trí Mẫn gật đầu một cái. Anh còn đang xoa bóp thắt lưng cho cô. Phác Thái Anh cười nói: "Cơ trưởng Phác, anh xoa bóp như thế khiến em thấy rất thoải mái."
Xem ra thắt lưng cô đã hết đau rồi. Anh nheo mắt nhìn cô, dừng xoa bóp, lấy tay về, sau đó xuống giường, đi đến ghế thương gia ngồi xuống.
"Anh không nghỉ ngơi sao?" Phác Thái Anh khẽ nâng người, hai mắt nhìn về phía anh.
Phác Trí Mẫn nhắm mắt lại "Đang nghỉ ngơi đây."
Phác Thái Anh nở nụ cười. Cô đứng lên, đi đến trước mặt Phác Trí Mẫn, nhấc chân ngồi vào lòng, hai tay ôm lấy cổ anh, "Chỗ này có thể nghỉ ngơi được sao? Trên giường tốt hơn."
Phác Trí Mẫn mở mắt nhìn cô.
Cô nói: "Chúng ta đổi chỗ đi. Em ngồi ở đây. Anh ngủ trên giường."
Phác Trí Mẫn thoáng ôm cô đứng dậy, đặt lên giường, "Em ngủ đi. Anh sẽ ra ngoài một lát."
Nói xong, anh thả cô ra, lại đi đến chiếc ghế kia ngồi xuống.
Trong góc phòng, điện thoại không dây vang lên. Phác Trí Mẫn nhanh tay nhấc máy.
"Cơ trưởng Phác, thu được một tín hiệu cầu cứu, bây giờ xử lý như thế nào?" Kim Nam Tuấn gọi.
"Tôi lập tức đến ngay."
Phác Trí Mẫn cúp điện thoại, đứng dậy, cúi đầu nhanh chóng chỉnh lại cà vạt, lấy đồng phục, quay sang nói với Phác Thái Anh: "Em ở đây nghỉ ngơi đi."
Anh vừa nói xong liền mở cửa.
"Xảy ra chuyện gì?" Phác Thái Anh ngẩng đầu lên hỏi.
"Bỗng nhiên nhận được một tín hiệu cầu cứu."
Phác Trí Mẫn đi ra khỏi phòng nghỉ, cô suy nghĩ một chút rồi đi theo ra.
"Tín hiệu cầu cứu được phát ra từ đâu?" Vừa vào khoang điều khiển, Phác Trí Mẫn hỏi.
Kim Nam Tuấn nói: "Trên biển. Một máy bay đã rơi xuống biển."
"Máy bay của Bắc Hàng" Phác Trí Mẫn thấy tín hiệu liền nói.
Bắc Hàng... Phác Thái Anh nhíu mày.
"Chúng ta giúp họ sao?" Kim Nam Tuấn hỏi lại Phác Trí Mẫn.
Phác Trí Mẫn dứt khoát nói: "Giúp!"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro