Chương 75

Tại sao anh lại khác như vậy hả? Cơ trưởng Phác?

"Maday, maday, mayday, 9841 cầu cứu..."

Kênh vô tuyến truyền đến âm thanh cầu cứu.

"Chúng ta có nên xen vào không?" Cơ phó Trịnh Hạo Thạc nghi hoặc hỏi, vì đây là chuyện của trung tâm cứu hộ trên biển.

Phác Thái Anh vừa nghe tín hiệu cầu cứu, vừa nói: "Tín hiệu cầu cứu tới từ một phi công đang bay, gửi từ trên không với tần suất 123.45mhz."

"Có nghĩa là..." Trịnh Hạo Thạc trừng mắt lớn.

Phác Trí Mẫn liếc Trịnh Hạo Thạc một cái, nói: "Có nghĩa là phi cơ đang gặp chuyện có lẽ không liên lạc được với bộ cứu hộ trên không hoặc trung tâm cứu hộ trên biển, nên mới phải liên lạc với các phi cơ phụ cận."

Trịnh Hạo Thạc suy nghĩ một chút, gật đầu. Vì mỗi khi phi cơ gặp tình huống khẩn cấp thường sẽ trực tiếp liên lạc với tần suất không lưu hoặc trung tâm cứu viện. Chỉ khi nào không liên lạc được với tần suất không lưu hoặc trung tâm cứu viện thì mới kêu cứu ở tần suất giữa các phi công.

"Mời 9841 nói." Phác Trí Mẫn đang dùng tiếng Anh để liên hệ với phi cơ. Tuy rằng anh biết đây là chuyến bay của Bắc Hàng, nhưng phi cơ trưởng có lẽ là người nước ngoài, cho nên anh không dùng tiếng Trung Quốc..

"Chúng tôi..."

Bên kia còn chưa nói được gì, liên lạc đã bị cắt đứt.

"Mời 9841 nói! Mời 9841 nói!" Phác Trí Mẫn thử liên hệ lại với đối phương, nhưng cuối cùng vẫn không được.

"Chắc là có chuyện khẩn cấp nên họ không có thời gian nói!" Phác Thái Anh đứng bên cạnh Phác Trí Mẫn, lên tiếng.

"Không lẽ là bị rơi xuống biển?" Trịnh Hạo Thạc suy đoán.

"Chúng ta có cần quản tiếp không?" Kim Nam Tuấn hỏi.

Phác Trí Mẫn quyết đoán: "Lập tức liên hệ với bên đài không lưu!"

KIm Nam Tuấn lập tức gọi cho quản lý không lưu.

"Không có phản hồi!" Kim Nam Tuấn liên tục gọi ba lần.

"Chuyển tới tần số 121.5mhz." Phác Trí Mẫn nói tiếp.

"121.5mhz." Kim Nam Tuấn vừa làm vừa nói "Chết tiệt."

"Gọi cho trung tâm cứu viện!" Sau khi Kim Nam Tuấn chuyển tần số, Phác Trí Mẫn cầm ống vô tuyến lên.

"Mời 6382 nói."

"Có phản hồi rồi!" Trịnh Hạo Thạc và Kim Nam Tuấn thở phào nhẹ nhõm.

Phác Trí Mẫn nói: "Có vẻ như 9841 gặp phải tình huống khẩn cấp, yêu cầu giúp đỡ!"

"Xin vui lòng cho chúng tôi biết tình huống cụ thể!" Trung tâm cứu viện đáp lại.

"Bắc Hàng 9841 của Trung Quốc, chúng tôi nhận được tin cầu cứu cách đây 30 giây trước." Phác Trí Mẫn nói.

Phác Thái Anh khom lưng nói với Kim Nam Tuấn: "Mau gửi vị trí định vị của chúng ta qua đi."

Kim Nam Tuấn gật đầu.

Phác Thái Anh nói xong, ngồi dậy.

Phác Trí Mẫn nhìn Phác Thái Anh một cái, chờ trung tâm cứu viện trả lời.

"Chúng tôi đã định vị được vị trí của các bạn, từ đó sẽ tìm ra vị trí của 9841, cảm ơn các bạn đã cung cấp tin tức."

"Cơ trưởng Phác, chúng ta làm gì bây giờ?" Sau khi liên hệ với trung tâm cứu viện xong, Kim Nam Tuấn quay đầu lại, hỏi.

Phác Trí Mẫn: "Tiếp tục bay."

"Hả? Bay tới đâu?" Kim Nam Tuấn nghi hoặc.

"Hai người nói thử xem, Phác cơ trưởng muốn bay tới đâu?" Phác Thái Anh nói.

"À à, bay tới Athens." Kim Nam Tuấn cười lên.

"Chúng ta không quan tâm tới chuyến bay của Bắc Hàng nữa sao?" Trịnh Hạo Thạc hỏi.

Phác Trí Mẫn nói: "Kệ đi. Chuyện kế tiếp là của trung tâm cứu viện."

"Đã rõ." Kim Nam Tuấn và Trịnh Hạo Thạc trăm miệng một lời.

"Hai người cứ tiếp tục giám sát đi." Phác Trí Mẫn nói.

"Được được, cơ trưởng Phác cứ tiếp tục nghỉ ngơi đi." Kim Nam Tuấn nhìn thoáng qua Phác Thái Anh, cười nói.

Biểu tình Phác Trí Mẫn nhàn nhạt, "Ừ."

Nói xong, Phác Trí Mẫn xoay người rời khỏi buồng lái. Phác Thái Anh lập tức đi theo. Hai người quay lại phòng nghỉ của cơ trưởng.

"Hy vọng là không có việc gì." Phác Thái Anh xoay người nói với Phác Trí Mẫn.

"Ừm." Phác Trí Mẫn biết Phác Thái Anh đang nói nói chuyến bay Bắc Hàng hồi nãy. Dù không biết phi cơ đó đang gặp chuyện gì, nhưng bọn họ đều hy vọng nhân viên trên phi cơ đều bình an.

Cô bám lấy cổ của Phác Trí Mẫn, "Chúng ta nên nghỉ ngơi."

"Em ngủ giường đi, anh ngồi ghế dựa." Phác Trí Mẫn cúi đầu nhìn cô.

"Không muốn."

Phác Trí Mẫn sửa lại: "Vậy anh ngủ giường, em ngồi ghế dựa."

"Không muốn."

Cuối cùng, Phác Trí Mẫn bế Phác Thái Anh lên, đi tới mép giường, đem cô đặt trên giường, chính mình cũng nghiêng người nằm xuống.

Máy bay thuận lợi bay tới sân bay quốc tế của Athens. Phác Thái Anh tới khách sạn của Phác Trí Mẫn và nhân viên bọn họ tự đặt một gian phòng. Bởi vì khách sạn mà Phác Trí Mẫn và mười mấy nhân viên của đội bay đặt chỗ là được hãng hàng không Trường Cát trả tiền, là chi phí chung, cô không thể chiếm tiện nghi của chi phí chung được.

Lúc Phác Thái Anh vào khách sạn liền nhận được cuộc gọi từ chủ nhiệm Trần, lơ đãng hỏi cô về việc từ chức, sau khi nhận được câu khẳng định của Phác Thái Anh thì lập tức khuyên cô, hy vọng cô ở lại.

"Bắc Hàng có quy mô lớn hơn rất nhiều so với các hãng hàng không khác, tốt hơn hết là cháu nên ở lại. Hơn nữa, cháu là cơ trưởng của Bắc Hàng, đây là chuyện rất vinh quang, đừng vì xúc động nhất thời mà đánh mất, nói đi là đi."

Phác Thái Anh cười nhạo một tiếng, "Đừng nhắc chữ cơ trưởng gì đó với cháu, cháu không thấy cái hư danh này có gì vinh quang hết, cháu càng không có xúc động nhất thời."

"Cơ trưởng Thái, cháu làm việc ở Bắc Hàng sáu năm rồi, chắc chắn là có rất nhiều tình cảm với Bắc Hàng, tôi vẫn hy vọng cháu có thể ở lại."

"Bác đừng khuyên cháu nữa."

"Cơ trưởng Thái, hay là chúng ta gặp mặt nói chuyện được không?"

"Không có gì để nói cả. Cháu đang nghỉ phép."

"Lại... nghỉ phép?"

"Mong bác đừng gọi điện cho cháu nữa, cháu muốn hưởng thụ khoảng thời gian hiện tại."

"Cơ trưởng Thái..."

Phác Thái Anh cắt lời ông, "Chủ nhiệm Trần, không cần nói nữa, bác vẫn nên chú ý chuyện cầu cứu của Bắc Hàng khi vượt biển ngày hôm nay đi. Hẹn gặp lại!"

Phác Thái Anh cúp điện thoại.

Bên ngoài đã trời tối, Phác Thái Anh đi phòng tắm tắm rửa. Sau khi tắm xong, cô nằm trên giường gọi điện thoại cho Phác Trí Mẫn, "Anh đi xuống dưới hay là em đi lên?"

Phòng cô ở dưới lầu, mà phòng anh thì ở trên.

"Trước cửa phòng em."

Phác Thái Anh nghe Phác Trí Mẫn nói vậy, vô cùng ngạc nhiên. Cô lập tức cúp điện thoại, từ trên giường nhảy xuống, chạy ra mở cửa. Ngoài cửa quả nhiên có một người đàn ông đẹp trai cao lớn đang đứng. Cô lập tức nhào lên, đôi tay ôm lấy cổ anh, hai chân vòng chặt eo anh.

Phác Trí Mẫn lập tức nâng thân thể cô lên, đi vào phòng, dùng chân đóng cửa phòng lại, sau đó ôm cô đi về phía giường.

"Em không có quần áo để mặc." Phác Thái Anh nói. Cô không mang hành lý gì khi tới Athens, tắm rửa xong cũng chỉ quấn một cái khăn tắm.

Phác Trí Mẫn vừa cúi đầu liền thấy cảnh "Đồi núi trập trùng" của cô. Anh để cô ngồi trên giường, sau đó buông cô ra, mình thì đứng bên mép giường.

Phác Thái Anh ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt anh, "Anh đang xem gì đấy?"

Đôi mắt Phác Trí Mẫn lóe lên ánh sáng, "Không gì cả."

"Đẹp không?" Phác Thái Anh nhếch môi.

"Cũng được."

"À?" Phác Thái Anh lập tức cất cao giọng, "Anh đã từng gặp qua cái đẹp hơn rồi à?"

Phác Trí Mẫn cười nhẹ.

Phác Thái Anh từ trên giường đứng lên, duỗi tay nâng cằm anh. Phác Trí Mẫn cầm lấy tay cô, cúi đầu, cằm cọ trên ngực cô một cái, khăn tắm lập tức rơi ra, tuột khỏi người cô. Ngay lập tức anh vùi đầu xuống.

*

"Cơ trưởng Phác, anh giống như một con sói đói vậy. Trước kia thì lúc nào cũng lạnh như băng, mang bộ dáng không gần nữ sắc, lúc trước và bây giờ giống như là hai người khác nhau." Phác Thái Anh ghé vào ngực Phác Trí Mẫn, nói một cách yếu ớt.

Phác Trí Mẫn suy nghĩ một chút, quả là vậy, nhưng mà, trước kia và bây giờ đương nhiên là khác. Bây giờ cô là người thân mật nhất của anh.

"Tại sao anh lại khác người như vậy hả? Cơ trưởng Phác?" Phác Thái Anh cười hỏi.

Phác Trí Mẫn khẽ cười, không đáp, chỉ nói: "Ngủ."

Đèn trong phòng tắt, đôi tình nhân ôm nhau ngủ.

Phác Thái Anh ngủ đến gần trưa ngày hôm sau mới tỉnh lại. Phác Trí Mẫn không có ở trong phòng. Nhưng trên đầu giường cô đặt một bộ quần áo, một cái áo khoác màu đen và một cái quần dài màu đen. Cô mặc thử, vậy mà lại rất vừa người.

Trên TV, trên mạng đều đang chiếu tin phi cơ của Bắc Hàng rơi xuống biển. Nhân viên cứu viện trên biển nhờ có cơ trưởng của Trường Cát thông báo kịp thời nên đã nhanh chóng tìm được phi cơ bị rủi ro. Chuyến bay tổng cộng có 210 hành khách, 13 nhân viên của đội bay, chỉ có 3 hành khách được cứu. Ba hành khách kia kể lại, máy bay bỗng nhiên mất khống chế rồi đâm xuống biển, sau đó bọn họ bất tỉnh, khi tỉnh lại thì phát hiện đã được cứu. Nguyên nhân của vụ rủi ro lần này vẫn chưa tìm được, bởi vì nhân viên cứu viện chỉ tìm được vài mảnh của máy bay, không tìm được phần lớn còn lại.

Phác Thái Anh và Phác Trí Mẫn ngồi xem tin tức trong phòng. Phác Thái Anh thở dài: "Lúc máy bay rơi xuống biển có lẽ đã rơi thành rất nhiều mảnh, nhưng có ba người vẫn được cứu, không phải tất cả đều mất mạng. Đây là chuyện rất kỳ tích."

Phác Trí Mẫn đang tự hỏi, không biết là vì nguyên nhân gì để cho máy bay hạ cánh khẩn cấp. Lúc ấy cơ trưởng của chuyến bay ấy có liên lạc với phi cơ phụ cận, nhưng mà, liệu vị cơ trưởng đó có thật sự liên hệ với với trung tâm kiểm soát không lưu và cứu hộ không? Các phi hành đoàn đều thiệt mạng, không có ai biết câu trả lời, ba người hành khách may mắn còn sống sót cũng không biết rõ nguyên nhân.

*

Khi Phác Trí Mẫn trở về, Phác Thái Anh cũng đi theo. Phi cơ vừa hạ cánh, Phác Trí Mẫn lập tức nhận được thông báo từ công ty, nói rằng cục phương yêu cầu anh đi tìm hiểu tình hình chiếc máy bay Bắc Hàng 9841 đâm xuống biển. Thế nên Phác Thái Anh trở về chung cư một mình.

Phác Trí Mẫn tới cục phương xong cũng trở về nhà. Có điều anh phải viết một bản báo cáo. Sau đó, cục phương đã tuyên dương và khen thưởng anh về những biện pháp mà anh đã thực hiện để giải cứu chuyến bay Bắc Hàng, Trường Cát cũng khen ngợi Phác Trí Mẫn ở cuộc hội nghị.

Lại qua vài ngày, phòng bay của Trường Cát có điều chỉnh. Phòng lái vốn có bốn đội lớn, bây giờ muốn điều chỉnh thành năm đội lớn. Thêm một đội lớn, tất nhiên cũng thêm một cơ trưởng. Ứng cử cho vị trí đội trưởng thứ năm có hai người, một người là Phác Trí Mẫn, một người là Tống Thừa Lâm.

Thời tiết của Bắc Thành ngày càng lạnh, tuyết cũng bắt đầu rơi.

Phác Trí Mẫn đang bay, bởi vì thời tiết gió tuyết làm giảm tầm nhìn, phi cơ bị trì hoãn rất nhiều. Khi hạ cánh xuống sân bay Bắc Thành, Tống Thừa Lâm cũng trùng hợp đến đây. Lúc hai người xuống máy bay vừa vặn đụng phải nhau. Hai người kéo hành lý, mặc kệ gió tuyết, nhanh chóng rời sân bay.

"Cơ trưởng Phác còn bay tiếp không?" Tống Thừa Lâm tuy thấp hơn Phác Trí Mẫn hai cm, nhưng cũng là một người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai, thậm chí còn trẻ hơn Phác Trí Mẫn hai tuổi. Trên cổ anh ta quàng một chiếc khăn màu trắng, lúc nói chuyện lúm đồng tiền trên má trái như ẩn như hiện.

Phác Trí Mẫn nhàn nhạt "Ừ" một tiếng.

Tống Thừa Lâm nói: "Hai ngày sau tôi không có lịch bay. Tôi đã từ chối lịch bay trong hai ngày tới, tâm trạng tôi không được tốt lắm."

Phác Trí Mẫn liếc nhìn Tống Thừa Lâm một cái, thấy Tống Thừa Lâm cười ha ha, nhìn có chỗ nào giống như tâm trạng không được tốt đâu? Anh không nói gì, tiếp tục đi. Có điều, anh bỗng nhớ tới Phác Thái Anh. Lúc ấy ở Bắc Hàng, Phác Thái Anh cũng lấy lý do tâm trạng tốt mà từ chối bay.

"Cơ trưởng Phác, anh cẩn trọng quá rồi." Tống Thừa Lâm suy nghĩ một chút, nói: "Anh đã từng bay qua sấm chớp mưa bão với Phác Thái Anh, đúng là một đối thủ đáng gờm để cạnh tranh chức vị đội trưởng."

Phác Trí Mẫn không nói gì. Anh giơ tay ngăn lại một chiếc taxi, nói với Tống Thừa Lâm một tiếng đi trước, sau đó mở cửa xe, mang hành lý ngồi lên.

Tống Thừa Lâm nhìn chiếc xe đã đi xa, nhún vai, "Thật là chán."

Lúc Phác Trí Mẫn ngồi trên xe, anh lấy di động ra gọi điện thoại cho Phác Thái Anh, hỏi cô đang ở đâu, sau đó nói với tài xế : "Đi tới Nam Tuyền."

Phác Thái Anh đang ngâm suối nước nóng. Lúc đầu vốn muốn đi cùng với Phác Trí Mẫn, nhưng vì phi cơ trì hoãn quá lâu, cho nên không thể đi cùng nhau, thế nên cô liền đi một mình.

Nửa giờ sau, tới Nam Tuyền, Phác Trí Mẫn xuống xe, phát hiện bên trong không có vị khách nào. Phác Thái Anh đã bao cả Nam Tuyền.

Nam Tuyền tổng cộng có ba mươi hai suối nước nóng, đều là suối nước nóng ngoài trời. Phác Trí Mẫn đem hành lý gửi xong, đi tới suối nước nóng tìm người. Ba mươi hai suối nước nóng, cái nào cũng lớn, Phác Trí Mẫn không biết cô đang ở suối nước nóng nào, anh đi ngang qua một loạt suối nước nóng, cuối cùng cũng tìm được cô. Từ xa nhìn lại, một mái tóc dài của cô được vén về phía trước, tấm lưng trơn bón như ẩn như hiện trong làn khói lượn lờ. Làn tuyết khẽ khàng rơi, cuối cùng đáp nhẹ vào làn nước trong hồ. 

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro