Chương 76
"Đi theo xách giày cho bạn gái."
Phác Trí Mẫn thưởng thức bóng dáng kia từ đằng xa một hồi, hình ảnh ấy đẹp tới mức cả anh cũng không đành lòng quấy rầy. Qua một lúc lâu, anh mới bước qua đó. Chờ anh đi đến sau lưng của Phác Thái Anh, cô mới phát hiện động tĩnh, quay đầu lại nhìn. Nhìn thấy là Phác Trí Mẫn, cô không những không vui, ngược lại còn liếc xéo anh.
"Sao vậy?" Phác Trí Mẫn từ trên cao nhìn xuống, hỏi cô.
"Anh tới trễ."
"Bị trễ chuyến."
Phác Thái Anh vẫn rất bất mãn, "Tóm lại là anh đến trễ."
"Ừm."
"Anh muốn bị phạt như thế nào?" Gương mặt của cô bị hơi nóng hun đến đỏ hồng, mềm mại ngọt ngào, so với ngày thường càng thêm vài phần quyến rũ. Đôi môi hồng nhuận, nhìn qua vô cùng mê người. Chiếc cổ thon dài, khuôn ngực và bả vai trắng nõn bóng loáng, làm người khác không rời mắt được.
"Muốn phạt anh?" Phác Trí Mẫn nhìn cô.
"Đương nhiên."
"Muốn phạt như thế nào?"
"Để em nghĩ thử." Phác Thái Anh vuốt vuốt mái tóc dài đang xõa trước ngực, sau đó duỗi tay, "Đưa khăn tắm cho em."
Khăn tắm treo ở trên giá gỗ bên cạnh hồ. Phác Trí Mẫn lấy xuống một cái khăn sạch sẽ, đưa cho cô.
Phác Thái Anh đứng lên, từ trong hồ bước ra, vừa bước liền bị cái khăn trong tay Phác Trí Mẫn phủ lên. Cô không mặc quần áo.
Đôi mắt Phác Trí Mẫn khẽ lóe lên ánh sáng.
Phác Thái Anh quấn khăn tắm, xoay người đi.
"Em không lạnh sao?" Phác Trí Mẫn đi theo sau cô, khăn tắm không quá dài, hai chân thon dài của cô lộ ra ngoài không khí, trơn bóng, cô còn không mang dép lê, để chân trần.
Bông tuyết rơi trên đầu vai của Phác Thái Anh, khiến cô khẽ run một cái, lạnh đến nỗi hàm răng va lách cách vào nhau.
Phác Trí Mẫn nhanh chóng cởi đồng phục, khoác lên người cô. Phác Thái Anh đi tới một suối nước nóng khác, đem đồng phục trả lại cho anh, sau đó khoác khăn tắm, bước xuống hồ.
Phác Trí Mẫn đem đồng phục vắt ngang trên cổ tay, chỉ mặc một cái áo sơ mi màu trắng.
Phác Thái Anh bơi tới phía đối diện, đem thân mình chìm vào trong suối nước nóng, chỉ lộ ra phần cổ trở lên, sau đó, cô đem khăn tắm đặt trên bờ, xuyên qua làn hơi nóng nhìn về phía người đàn ông đang đứng bên cạnh hồ. Vẻ mặt người đàn ông đầy phong trần mệt mỏi, thẳng tắp đứng đó, khí chất thanh lãnh lạnh lùng.
Cô thích vạch trần gương mặt lạnh như băng của anh, thích trêu đùa trái tim nóng bỏng của anh. Dáng vẻ của anh bây giờ khiến cô vô cùng muốn làm vậy.
"Lại đây." Cô nói với anh.
Phác Trí Mẫn đi dọc theo cạnh hồ, đến bên cạnh Phác Thái Anh.
Phác Thái Anh nghiêng đầu nhìn anh, "Phạt anh bắt, lấy, em."
Mí mắt Phác Trí Mẫn khẽ động, nhưng anh vẫn đứng như cũ, nhìn cô từ trên cao nhìn xuống, nói: "Em ngâm bao lâu rồi? Suối nước nóng tuy rằng tốt, nhưng không thể ngâm lâu được."
Cô thưởng thức bộ dạng nghiêm trang của anh. Sau đó, cô duỗi tay giữ chặt cánh tay đang rũ nhẹ bên hông của anh, nhẹ nhàng kéo. Phác Trí Mẫn ngồi xổm xuống. Cô lại kéo tay anh, hôn nhẹ lên mu bàn tay anh, sau đó lại hôn lên từng đầu ngón tay. Cổ họng Phác Trí Mẫn lên xuống. "Phạt anh bắt lấy em." Cô buông tay anh ra, nói thêm một lần nữa.
Phác Trí Mẫn giật giật môi, cuối cùng vẫn phun ra mấy chữ, "Anh đi thay quần áo đã." Nói xong, anh đứng lên.
Phác Thái Anh vội vàng ôm lấy chân anh, "Còn thay cái gì nữa?"
Phác Trí Mẫn cúi đầu nhìn cô vài giây, khom lưng kéo tay cô ra, giây tiếp theo, bước vào trong hồ.
Anh đi vài bước, kéo Phác Thái Anh vào ngực, cúi đầu hôn cô. Quần áo trên người bất tri bất giác đã bị anh cởi ra.
Một lát sau, hai người đều chìm vào trong làn nước, thân thể như ẩn như hiện.
Làn tuyết tung bay, khẽ rơi trên hai bóng người đang quấn vào nhau, lại lập tức vì nhiệt độ nóng bỏng mà tan thành nước, hòa vào dòng suối, mơn trớn qua da thịt họ. Cả thế giới dường như chỉ còn lại hai người, không còn nhiệt độ thấp đang khẽ rên rỉ, cũng không còn gió dữ mưa rền gào thét ngoài kia.
*
Bên trong Nam Tuyền cũng có phòng nghỉ. Sau khi Phác Thái Anh và Phác Trí Mẫn ở Nam Tuyền ăn cơm chiều xong liền đặt một phòng.
Hôm sau Phác Trí Mẫn còn phải bay, anh ngồi trên ghế, laptop đặt trên đầu gối, xem cập nhật thời tiết của sân bay. Phác Thái Anh thì nằm trên giường nghe điện thoại. Là cuộc điện thoại chiêu mộ của một hãng hàng không khác. Mấy ngày nay, cuộc gọi như vậy rất nhiều, Phác Thái Anh đều trả lời là để suy nghĩ thêm.
Phác Thái Anh cúp điện thoại, xuống giường đi đến sau lưng Phác Trí Mẫn, ôm lấy eo anh, dụi dụi đầu, nói: "Trường Cát cũng mời em đó. Lần này giám đốc Lâm của các anh tự mình gọi điện thoại."
Phác Trí Mẫn nghiêng đầu, mặt anh vừa lúc dán vào mặt cô, "Vậy quyết định của em thế nào?"
Mặt Phác Thái Anh thuận thế cọ nhẹ lên mặt anh. Cô nói: "Anh có muốn em tới Trường Cát không?"
Phác Trí Mẫn: "Tùy em." Suy nghĩ một chút, lại nói: "Quy mô của Trường Cát tuy không bằng Bắc Hàng, nhưng cũng đang lớn mạnh dần. Phòng bay đang điều chỉnh lại, định tăng thêm một đội bay nữa."
"Vậy sau này lại nói, em vẫn còn muốn nghỉ ngơi."
*
Chuyện Bắc Hàng 9841 vẫn không có tiến triển gì, loại vụ án chưa được giải quyết thế này cũng từng xuất hiện khá nhiều trong hãng hàng không dân dụng rồi. Sau khi Phác Thái Anh rời khỏi Bắc Hàng, Kim Trân Ni cũng đã gặp khá nhiều vấn đề trong các lần bay, nhưng đều tự giải quyết ổn thỏa, thậm chí còn được Bắc Hàng ngợi khen rất nhiều. Lúc bay gặp tầm nhìn thấp và gió tuyết cũng không xảy ra vấn đề gì.
Chủ nhiệm Trần lại gọi điện thoại cho Phác Thái Anh, nói rằng chỉ cần cô trở về, vị trí cơ trưởng cấp cao vẫn là của cô. Phác Thái Anh vẫn cự tuyệt. Ngày hôm sau, Bắc Hàng trao vị trí cơ trưởng danh dự ấy cho Kim Trân Ni .
Phác Thái Anh đang xem tạp chí hàng không, bìa tạp chí là hình ảnh Kim Trân Ni đang cầm giấy chứng nhận danh dự. Phác Thái Anh chỉ nhìn lướt qua, sau đó ném tạp chí vào thùng rác.
Phác Trí Mẫn nhận được điện thoại của Kim Trân Ni, cô ta nói rằng mình đã trở thành cơ trưởng cấp cao của Bắc Hàng Trung Quốc, muốn mời anh đi ăn một bữa cơm để chúc mừng. Phác Trí Mẫn biết rất rõ người đảm nhiệm vị trí mới này khiến Phác Thái Anh rất thất vọng. Vì mặt mũi của bạn thân Kim Thái Hanh, anh chỉ nói với Kim Trân Ni: "Cô đã đạt được thứ cô muốn, hãy cố gắng để xứng đáng với nó."
Phác Thái Anh vừa lúc nghe được cuộc trò chuyện của Phác Trí Mẫn và Kim Trân Ni, chờ Phác Trí Mẫn cúp điện thoại, cô cười như không cười, hỏi anh: "Sao anh không đi?"
"Có chuyện quan trọng hơn."
"Chuyện gì?"
"Đi theo xách giày cho bạn gái."
Lúc trước Phác Thái Anh có nói muốn đi mua giày. Nghe anh nói xong, cô cười vô cùng hài lòng.
*
Phác Thái Anh gặp Tống Thừa Lâm lúc tới Trường Cát tìm Phác Trí Mẫn. Trên tay anh ta cầm một ly cà phê nóng, đang cùng người khác nói chuyện, vừa xoay người thì đụng phải Phác Thái Anh, ly cà phê nóng kia đổ lên chiếc áo khoác màu bạc của Phác Thái Anh, trước ngực lập tức ướt một mảng lớn.
"A, cơ trưởng Thái! Xin lỗi, xin lỗi!" Tống Thừa Lâm nâng tay áo lên, muốn lau cà phê trước ngực cho Phác Thái Anh.
Phác Thái Anh lui về sau một bước, tránh đi, cô nheo mắt nhìn lướt qua người đàn ông lạ mặt này, "Cẩn thận một chút!" Phác Thái Anh nói xong liền đi vòng qua người Tống Thừa Lâm, rời đi.
Cô ngồi trong phòng nghỉ chờ Phác Trí Mẫn, năm phút sau, có tiếng bước chân truyền đến. Cô quay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông lúc nãy cầm cà phê bước vào.
"Cơ trưởng Thái, một lần nữa tôi rất chân thành xin lỗi cô." Tống Thừa Lâm vừa dứt lời, trong tay vốn không có gì bỗng biến ra một cành hoa hồng đỏ, đưa tới trước mặt Phác Thái Anh.
Phác Thái Anh liếc nhìn anh ta một cái, cười nói: "Anh là người hát tuồng của Trường Cát à?"
Tống Thừa Lâm chỉ chỉ bốn cái huân chương trên vai áo, "Tôi cũng là cơ trưởng giống cô đó! Tôi tên Tống Thừa Lâm, sắp trở thành cơ trưởng đội bay thứ năm của hãng hàng không Trường Cát."
Phác Thái Anh nhớ tới chuyện Phác Trí Mẫn nói cục bay đang điều chỉnh bộ phận chuyến bay. Cô nhướng mày, nói: "Đội bay thứ năm là đội bay mới của Trường Cát, ngay cả cơ trưởng và nhân viên hình như đều chưa có mà. Tôi nghĩ, chức cơ trưởng này vẫn chưa được định ra đúng không?" Cô cũng không biết Phác Trí Mẫn và người đàn ông trước mặt này đều là ứng cử viên cho vị trí cơ trưởng của đội bay thứ năm.
"Có một người cạnh tranh với tôi, nhưng tôi có ưu thế hơn." Tống Thừa Lâm hạ giọng: "Ba tôi là em vợ của tổng giám đốc Lâm. Nói cách khác, tổng giám đốc Lâm là dượng của tôi."
"Nghe tuyệt nhỉ." Phác Thái Anh khẽ cười một tiếng.
Bên ngoài lại có tiếng bước chân truyền đến, Phác Thái Anh quay đầu lại. Tống Thừa Lâm cũng quay đầu, "A, người cạnh tranh chức đội trưởng với tôi cuối cùng cũng tới rồi."
Phác Thái Anh đứng lên, nhướng mi, "Anh ấy cũng là bạn trai của tôi."
Cô vừa nói xong, Phác Trí Mẫn đã đi tới.
"Đi thôi." Phác Trí Mẫn nhìn Tống Thừa Lâm một cái, sau đó lại nhìn về phía Phác Thái Anh.
Phác Thái Anh kéo cánh tay của Phác Trí Mẫn, ra khỏi phòng nghỉ.
Tống Thừa Lâm vô cùng kinh ngạc, sau đó thở dài: "Phác Thái Anh vậy mà lại ở cùng một cái hũ nút!"
*
Phác Trí Mẫn phải bay một chuyến tới New York, bất quá lần này có hai đội bay, hai cơ trưởng, Tống Thừa Lâm là đại cơ trưởng.
Chủ nhiệm Tần của phòng bay nói với Tống Thừa Lâm: "Lần này bay một chuyến trở về sẽ biết ai là đội trưởng của đội bay thứ năm. Em là đại cơ trưởng của chuyến bay lần này, nếu không có gì ngoài ý muốn, em trở về chính là đội trưởng."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro