Chương 81
Bây giờ em là bạn gái của anh, cô ấy đến, nên anh nói với em một tiếng.
Phác Thái Anh trợn trắng mắt với Tống Thừa Lâm, quay đầu, tiếp tục cúi đầu xem đồng hồ. Phác Trí Mẫn nói anh ấy có việc gấp, không biết là việc gấp gì, cô cũng muốn gọi điện thoại cho anh, nhưng sợ anh đang bận. Vì thế, cô cứ tiếp tục chờ.
Tống Thừa Lâm thu bó hoa về, để trước mũi ngửi, ngón cái và ngón trỏ cầm lấy bó hoa chậm rãi xoay tròn, ngoài miệng cười nói: "Cơ trưởng Thái đang đợi cơ trưởng Phác à?"
Phác Thái Anh không trả lời câu hỏi của anh ta, nhướng mày: "Đội trưởng đội bay thứ năm của hãng hàng không Trường Cát."
Tống Thừa Lâm cợt nhả: "Thấy sao? Nghe rất ngầu đúng không?"
Phác Thái Anh cười nhạo: "Nói sao đây, cũng ngầu đó, có một người dượng tốt thế cơ mà."
Tống Thừa Lâm nói: "Tôi biết tôi nhận chức đội trưởng, khiến cho cơ trưởng Phác không còn cơ hội làm đội trưởng nữa, cô cũng có thể vì anh ta mà bênh vực kẻ yếu, nhưng chức thì cũng đã nhận rồi, rất xin lỗi."
"Chỉ là một chức đội trưởng nho nhỏ thôi mà, anh ấy không để vào mắt đâu. Anh nghĩ chức của anh làm lớn lắm sao, thật tội nghiệp." Phác Thái Anh cười.
"Nhưng dù sao anh ta cũng làm dưới trướng tôi." Tống Thừa Lâm đứng từ trên cao nhìn xuống cô.
Nụ cười của Phác Thái Anh càng sâu hơn, "A? Anh ấy dưới trướng anh thì thế nào, anh có thể làm được gì anh ấy? Có thể quản được kỹ thuật của anh ấy hay sao? Nộp báo cáo phân tích cho anh, anh xem thử coi hiểu không? Hay quản việc anh ấy đi trễ về sớm? Anh ấy là cơ trưởng, hoàn toàn tự do."
"Tôi có thể cho anh ta bay, cũng có thể làm cho anh ta không thể bay." Tống Thừa Lâm suy nghĩ một chút, nói.
Phác Thái Anh chậm rãi nói: "Cơ trưởng của A380 Trường Cát ít đến nỗi có thể đếm được trên đầu ngón tay, tôi cũng không muốn anh ấy bay đâu, nhưng chỉ sợ nếu anh ấy không bay, thì Trường Cát chắc cũng sẽ bận rộn đến bù đầu, bù cổ? Còn nếu anh bắt anh ấy bay hoài, tất cả cơ trưởng của Trường Cát đều sẽ bị xử phạt hành chính, tới lúc đó để xem dượng anh xử lý anh thế nào."
Tống Thừa Lâm nhíu mi, chẳng lẽ anh ta không quản được Phác Trí Mẫn được sao? Chẳng lẽ chức đội trưởng này của anh ta ngoài dùng để mở họp thì chỉ có thể viết báo cáo, xem báo cáo thôi sao? Chuyện này quá khác so với những gì mà anh ta tưởng tượng trước đó, mấy ngày này anh ta cũng đã mệt đến nỗi không nhìn ra ai là ai. Vất vả lắm mới gặp được Phác Thái Anh, cảm thấy khi gặp được người đẹp, phong cảnh cũng trở nên vui tươi hơn, có thể làm tâm tình của anh ta thả lỏng một chút, nào biết người đẹp này nói câu nào câu nấy đều muốn xát muối vào tim mình.
"Có muốn uống một ly cà phê không? Tôi thấy cô ngồi ở đây cũng rất lâu rồi mà?" Tống Thừa Lâm cười nói, cũng không khoe khoang về việc mình là đội trưởng của đội bay thứ năm nữa. Nói xong, anh ta bổ sung thêm một câu, "Vừa lúc tôi muốn uống một ly cà phê để tỉnh táo lại, để tôi mua cho cô một ly nhé?"
Phác Thái Anh không chút khách khí nói: "Không uống. Anh đừng lảng vảng trước mặt tôi là tôi mừng lắm rồi."
Tống Thừa Lâm nhún vai, uể oải xoay người, ngoài miệng lầu bầu: "Để tôi xem coi cô có đợi được Phác Trí Mẫn hay không. Bây giờ chắc anh ta đã đi gặp người đẹp nào rồi." Nói xong, anh ta lập tức dừng bước, xoay người nói với Phác Thái Anh: "Đổng Tĩnh Nhã, anh ta đi gặp Đổng Tĩnh Nhã. Đúng đúng đúng, khi anh ta gọi điện thoại đúng lúc tôi nghe được. Đừng cảm ơn tôi, cũng chỉ trùng hợp đi ngang qua, vừa lúc nghe được thôi."
Tống Thừa Lâm cợt nhả nói, nói xong thì xoay người đi.
Phác Thái Anh nhíu mày, hôm nay cô đã nghe được cái tên Đổng Tĩnh Nhã này hai lần. Kim Trân Ni nói cô có thể không tin, Tống Thừa Lâm nói cô cũng có thể không tin, nhưng hai người đều nhắc tới cái tên Đổng Tĩnh Nhã, khiến cô cũng tò mò cô ấy là ai. Vậy Phác Trí Mẫn đi gặp cô ấy thật sao? Cô ấy có phải là phi công không quân như Kim Trân Ni nói không? Phác Trí Mẫn cũng từng nói ước mơ của anh là trở thành một phi công không quân. Bọn họ thật sự có quan hệ ư? Nếu có quan hệ, vậy thì quan hệ đó là gì?
Phác Thái Anh lẳng lặng suy nghĩ.
*
Phác Trí Mẫn vừa ra khỏi hãng hàng không Trường Cát thì bắt một chuyến taxi đi tới cục cảnh sát.
Lúc anh đến cục cảnh sát, Đổng Tĩnh Nhã đang yên lặng ngồi trên ghế, mặt xoay qua một bên, nhìn một vị nam cảnh sát đang vùi đầu viết công văn. Cô mặc một chiếc áo khoác màu xanh lá, mái tóc ngắn vẫn gọn gàng như xưa. Anh lập tức thất thần trong nháy mắt.
Đổng Tĩnh Nhã nghe được tiếng bước chân, quay mặt lại nhìn anh. Cô lập tức đứng dậy, cười kêu: "Phác Trí Mẫn."
"Đổng Tĩnh Nhã." Phác Trí Mẫn gật đầu, cũng hô một tiếng.
"Anh tới làm chứng giúp em đi." Đổng Tĩnh Nhã nói.
Phác Trí Mẫn gật đầu, "Được."
"Có người tới?" Vị nam cảnh sát đang vùi đầu viết công văn ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Phác Trí Mẫn, lại nhìn Đổng Tĩnh Nhã.
Phác Trí Mẫn gật đầu một cái với cảnh sát, "Tôi có thể làm chứng cho cô ấy. Cô ấy là phi công không quân. Còn những tin tức cụ thể khác, bảo mật."
Cảnh sát hỏi Phác Trí Mẫn: "Vị đồng chí này, chứng minh của anh đâu?"
Phác Trí Mẫn đưa chứng minh và giấy phép phi công của mình ra, đưa cho cảnh sát.
Cảnh sát nhìn nhìn giấy phép và chứng minh, sau đó nhìn ảnh chụp, lại ngẩng đầu nhìn nhìn Phác Trí Mẫn, nói: "Phi công?"
Phác Trí Mẫn: "Phải."
"Anh là phi công của hãng hàng không nào? Bay loại hình đường bộ gì ?"
"Hãng hàng không Trường Cát. Đường hàng không không cố định."
"Máy bay dạng cơ hình nào?"
"Máy bay A380."
"A, đó là máy bay loại lớn đúng không?"
"Đúng."
Cảnh sát nhìn thoáng qua Đổng Tĩnh Nhã, lại nhìn thoáng qua Phác Trí Mẫn, "Hai người các cậu, một người là phi công không quân, một người là phi công của hàng không dân dụng?"
"Đúng vậy." Phác Trí Mẫn và Đổng Tĩnh Nhã trăm miệng một lời.
Cảnh sát lại hỏi thêm vài câu khác, vùi đầu làm bản đăng ký, sau đó nhìn Đổng Tĩnh Nhã cười: "Xin lỗi vì đưa cô vào cục cảnh sát, chuyện ăn trộm mà cô nói lúc nãy chúng tôi sẽ xem xét lại. Cô có thể đi rồi." Cảnh sát đưa chứng kiện lại cho Phác Trí Mẫn, lại nói: "Hai người có thể đi rồi."
"Cảm ơn." Phác Trí Mẫn và Đổng Tĩnh Nhã lại trăm miệng một lời nói với cảnh sát.
"Hai người đúng là ăn ý thật." Cảnh sát nói giỡn.
Phác Trí Mẫn không nói gì, Đổng Tĩnh Nhã cười nói: "Thế à?"
Phác Trí Mẫn và Đổng Tĩnh Nhã cùng nhau đi ra cục cảnh sát. Cô ấy kể cho Phác Trí Mẫn chuyện hồi sáng. Lúc sáng nay trên đường cái cô nhìn thấy một tên ăn xin móc túi của một người phụ nữ, vì thế cô đuổi theo tên ăn trộm kia, tên ăn trộm kia bị cô bắt được, nhưng lúc cô đuổi theo ăn trộm lỡ đụng ngã một người phụ nữ trung niên đang xách theo một rổ trứng gà, làm trứng gà rơi bể hết. Phụ nữ trung niên kia chạy tới kéo cô, để cho tên ăn trộm kia chạy, còn tức giận nói tại Đổng Tĩnh Nhã ẩu đả với tên án trộm kia mới khiến trứng gà của bà ta bể hết. Lúc cảnh sát tới thì hỏi thân phận của cô, mà giấy chứng nhận của cô vừa lúc để ở khách sạn, không mang theo. Vì thế, cô bị mang vào cục cảnh sát.
"Cảm ơn anh, Phác Trí Mẫn." Đổng Tĩnh Nhã kể rõ mọi chuyện xong, xoay người cười cảm ơn Phác Trí Mẫn.
Phác Trí Mẫn nhàn nhạt nói: "Không cần khách khí."
"Nhiều năm không gặp như vậy, anh vẫn là như cũ." Đổng Tĩnh Nhã nói.
Phác Trí Mẫn hỏi: "Như cũ là sao?"
Đổng Tĩnh Nhã cười: "Vẫn lãnh đạm, trầm mặc ít nói."
Phác Trí Mẫn cúi đầu nhìn bậc thang, giật giật môi, không nói gì.
Sau một lúc lâu, anh mới hỏi: "Sao lại tới Bắc Thành?"
"Nghỉ phép. Một tháng, không có chỗ để đi. Lúc về quê thì đi ngang qua Bắc Thành, nghe nói anh với em gái của Kim Thái Hanh đều ở Bắc Thành, cho nên em tới đây."
Cha mẹ của Đổng Tĩnh Nhã đều qua đời vì tai nạn giao thông lúc cô mười tám tuổi, lúc đó cũng là lúc cô thi đậu phi công không quân.
Phác Trí Mẫn gật đầu một cái.
"Đến đây lúc nào?" Anh lại hỏi.
"Hôm trước. Sau đó em ngủ cả một ngày, hôm nay muốn đi tìm mọi người, ai ngờ lại gặp chuyện này."
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, đi xuống hết bậc thang ở trước cục cảnh sát, đi chỗ bắt xe taxi.
"Anh muốn đi uống một ly cà phê không?" Đổng Tĩnh Nhã hỏi, "Bình thường em cũng không có cơ hội uống."
"Chỉ có thể ngồi một lát." Phác Trí Mẫn nói.
"Sao thế?"
"Bạn gái anh đang đợi."
"Woa, anh có bạn gái?" Đổng Tĩnh Nhã cười ha ha, "Anh vậy mà cũng tìm bạn gái à? Lúc trước không phải anh nói là không muốn tìm bạn gái sao?"
Phác Trí Mẫn cười nhàn nhạt.
"Hôm nào chúng ta lại uống cà phê, chăm sóc cho bạn gái quan trọng hơn." Đổng Tĩnh Nhã nói.
Phác Trí Mẫn đang muốn "Ừ", ngẩng đầu lại thấy một tiệm cà phê ở đường cái đối diện, vì thế nói: "Anh mời em uống một ly vậy."
Đổng Tĩnh Nhã cũng thấy tiệm cà phê đó, nuốt nuốt nước miếng, cười nói: "Tự nhiên lại thèm quá đi mất."
Phác Trí Mẫn nhìn cô một cái, "Nhìn em cũng không giống người thích uống cà phê."
"Cũng không khác lắm."
"Vậy đi thôi."
Phác Trí Mẫn và Đổng Tĩnh Nhã đi tới tiệm cà phê kia, uống một ly sau đó mới về. Phác Trí Mẫn gọi xe về công ty. Xe taxi chạy được nửa đường, anh nhận được tin nhắn của Phác Thái Anh: Em về chung cư.
Phác Trí Mẫn kêu tài xế quay đầu, quay về chung cư. Lúc anh trở lại chung cư cũng không thấy Phác Thái Anh, hiểu được cô nói về chung cư là về chung cư của cô.
Anh lấy di động ra gọi điện thoại cho Phác Thái Anh. Phác Thái Anh bắt máy như bình thường, vừa bắt máy được thì lập tức kêu "Cơ trưởng Phác". Phác Trí Mẫn hỏi cô tới công ty tìm anh có chuyện gì không. Phác Thái Anh nói: "Không có chuyện gì hết. Em chỉ muốn tới công ty chờ anh cùng về thôi."
Phác Trí Mẫn trầm mặc một chút, nói: "Cùng nhau ăn tối nhé?"
"Em dạo phố cả ngày, mệt."
"Vậy thì nghỉ ngơi sớm một chút." Phác Trí Mẫn nói.
"Hẹn gặp lại." Phác Thái Anh nói xong, lập tức cúp điện thoại.
Phác Trí Mẫn để điện thoại lên sô pha.
Phác Thái Anh ngồi trước TV, chỉnh âm thanh của TV lớn trở lại. Anh không nhắc tới Đổng Tĩnh Nhã, cũng không nói với cô việc gấp khiến anh vội vàng đi là chuyện gì.
Phác Thái Anh xem trong chốc lát, nằm trên sô pha nhắm mắt lại, nhưng không ngủ. Tiếng chuông di động của cô vang lên. Cô mở to mắt, tiếp điện thoại, nghe đối phương nói xong, trả lời: "Để tôi suy nghĩ." Sau đó cúp điện thoại, tiếp tục nhắm mắt.
Mơ mơ hồ hồ đi ngủ, tới ngày hôm sau, đầu cô có chút nặng, cổ họng cũng đau, cô bị cảm. Đi tới tiệm thuốc mua thuốc cảm về uống, lăn lộn một hồi, cô lại tiếp tục đi ngủ.
Trong mơ hồ, cô nghe được có người gõ cửa. Cả người cô đều rã rời, không muốn động đậy. Có âm thanh chìa khóa mở cửa truyền đến, rất nhanh sau đó cửa bị mở ra. Phác Trí Mẫn đi vào, vừa liếc mắt liền thấy Phác Thái Anh đang nằm trên sô pha.
"Ngủ rồi à?" Phác Trí Mẫn đi đến trước mặt Phác Thái Anh, khom lưng nhìn cô.
Phác Thái Anh mở nửa mắt, lười biếng nói: "Sao anh lại tới đây?"
Phác Trí Mẫn nghe thấy giọng cô khàn khàn, nhíu mày, "Bị cảm?"
"Ừm."
"Uống thuốc chưa?"
"Rồi."
Phác Trí Mẫn lại giơ tay thử nhiệt độ trên trán cô, bình thường. Anh nói: "Lên giường mà ngủ."
Phác Thái Anh chống đầu nhìn Phác Trí Mẫn, cô nói: "Không ngủ nữa. Vì anh tới rồi."
Phác Trí Mẫn ở lại chung cư của Phác Thái Anh, chăm sóc cô.
Ban ngày tuyết ngừng rơi, ban đêm lại bắt đầu rơi tiếp.
Phác Trí Mẫn cho Phác Thái Anh uống thuốc xong, di động vang lên, là Đổng Tĩnh Nhã gọi đến.
"Phác Trí Mẫn, em vẫn chưa gặp qua em gái của Kim Thái Hanh. Khi nào anh rảnh thì hẹn cô ấy ra nhé, ba chúng ta gặp mặt. Đây là Kim Thái Hanh nhờ em đấy, kêu em lúc tới đó thì tiện thể nhìn cô ấy một chút."
"Được."
Phác Trí Mẫn cúp điện thoại, từ ngoài ban công đi tới sô pha trong phòng khách.
Phác Thái Anh nghiêng người trên sô pha, híp nửa mắt, lười biếng giống như một con mèo. Cô cũng không hỏi Phác Trí Mẫn là ai vừa mới gọi điện thoại.
Phác Trí Mẫn nhìn cô vài giây, ngồi xuống bên người cô, nhẹ giọng nói: "Phác Thái Anh."
Ngay lúc này, xưng hô này làm cho trong lòng Phác Thái Anh không thoải mái. "Gọi em yêu." Cô nói.
Phác Trí Mẫn không phải là một người buồn nôn, anh cười một chút, nói: "Anh kêu em là Anh Anh nhé?"
Phác Thái Anh "hừ" một tiếng.
Phác Trí Mẫn nói: "Vừa rồi là một người tên là Đổng Tĩnh Nhã gọi tới. Hôm qua anh cũng đi gặp cô ấy, cô ấy là phi công không quân, anh biết cô ấy từ nhỏ. Lần này cô ấy nghỉ phép một tháng, tới Bắc thành."
Anh đem chuyện tới cục cảnh sát hôm qua kể lại một lần.
"Anh đã từng rất thích cô ấy. Nhưng cô ấy không thích anh, cô ấy chỉ muốn làm một người phi công không quân."
Phác Thái Anh híp mắt lại, giống như là ngủ rồi.
Phác Trí Mẫn nói: "Bây giờ em là bạn gái của anh, cô ấy đến, nên anh nói với em một tiếng."
Đây chắc là lần đầu tiên mà anh nói với cô nhiều lời như thế.
Phác Thái Anh nhắm mắt lại, hỏi: "Anh muốn làm phi công không quân là vì cô ấy sao?"
"Lúc đầu thì vậy, nhưng sau này thì không phải."
"Anh rất yêu cô ấy à?"
Phác Trí Mẫn nhíu mày, không nói gì. Phác Thái Anh không nghe được đáp án, cũng không nói chuyện. Qua một hồi lâu, anh mới nói: "Đã từng."
"Vậy bây giờ thì sao?"
"Anh có em."
"Nhưng anh không yêu em." Chóp mũi của Phác Thái Anh bỗng nhiên ê ẩm.
Phác Trí Mẫn nói: "Đừng nghĩ lung tung."
"Nhưng anh chưa bao giờ nói những lời thân mật với em, cũng chưa bao giờ nói ba chữ "Anh yêu em"." Vưu Châu Châu nói trong lòng.
Cô không nói gì nữa, hai mắt nhắm lại, giống như đã ngủ rồi. Lúc Phác Trí Mẫn ôm cô vào phòng, cô cũng đã mơ mơ hồ hồ.
Cảm mạo của Phác Thái Anh hết một tuần mới khỏi. Ngày cô khỏe lên, Phác Trí Mẫn nói với cô anh đã đi gặp Kim Trân Ni và Đổng Tĩnh Nhã.
Anh không lừa gạt cô, cũng thẳng thắn thành khẩn với cô, nhưng cô vẫn khổ sở.
Phác Thái Anh trả chìa khóa chung cư lại cho anh, cũng đem chìa khóa chung cư của mình lấy về.
Cô nói với anh: "Chúng ta tạm thời tách ra đi. Hãy cùng nhau suy nghĩ lại."
"Anh Anh ." Phác Trí Mẫn cúi đầu gọi cô.
Phác Thái Anh xoay người rời đi.
Mùa đông của Bắc Thành có tuyết rơi, đôi lúc cũng có mưa nhỏ.
Ánh nắng rực rỡ của mặt trời lúc nào cũng khiến tâm trạng người ta thoải mái.
Tâm tình của Phác Thái Anh cũng tốt hơn rất nhiều.
Công ty của hãng hàng không Trường Cát, tổng giám đốc Lâm tự mình đi một chuyến tới cục bay. Nhân viên của năm đội bay xếp ngay ngắn thành từng hàng.
"Hôm nay, tôi tới đây là để giới thiệu với mọi người vị tổng đội trưởng mới của hãng hàng không Trường Cát chúng ta, thay cho vị tổng đội trưởng Nguyên mới vừa từ chức." Tổng giám đốc Lâm nhìn mấy phi công, lớn tiếng nói.
Tống Thừa Lâm chửi thầm: Là ai vậy? Ai mà để dượng của anh ta phải tự mình giới thiệu, bộ mặt mũi rất lớn à!
Mấy phi công khác cũng khe khẽ nói nhỏ, nghị luận sôi nổi. Không biết vị tổng đội trưởng mới là ai, hình như không phải là trong số bọn họ được đề bạt lên.
Chỉ có Phác Trí Mẫn vẫn lẳng lặng đứng đó.
"Vị tổng đội trưởng này phải được tất cả mọi người vô cùng kính trọng, là tấm gương để mọi người học tập!" Tổng giám đốc Lâm nói.
Tống Thừa Lâm tấm tắc hai tiếng, còn phải "Vô cùng kính trọng?"
"Bây giờ cho mời tổng đội trưởng mới của cục bay." Tổng giám đốc Lâm dõng dạc hùng hồn nói.
Giày cao gót đạp lên sàn nhà bóng loáng, phát ra âm thanh "Cộp cộp cộp", tất cả mọi người theo âm thanh nhìn lại.
Chỉ thấy người nọ mặc một thân đồng phục cơ trưởng, dáng vẻ thướt tha, không nhanh không chậm đi tới. Đi tới gần thì thấy hàng mi cô nhẹ chớp, đuôi mắt nhếch lên, vừa kiều mị lại yêu mị. Cô nhìn mọi người, nhưng trong mắt rõ ràng không chứa một ai.
Tống Thừa Lâm chấn động.
Phác Trí Mẫn ngạc nhiên.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro