Chương 91
Bình thường anh do em quản.
"Nói cho em biết thân phận của anh." Phác Thái Anh ngước nhìn Phác Trí Mẫn, nhẹ nhàng nháy mắt một cái. "Anh còn chưa nói với em."
Phác Trí Mẫn cũng nhìn Phác Thái Anh, anh không phải không muốn nói với cô, nhưng họ chưa từng như vậy mà nói về thân phận của anh, anh cũng không phải là người thích đi khoác lác. Anh chậm rãi nói: "Hãng hàng không Trường Cát, phần lớn là cổ phần của bố mẹ anh. Hai năm trước, bố mẹ đã chuyển nhượng cổ phần đó cho anh."
Phác Thái Anh nhớ lại lúc cô gặp bố mẹ Phác Trí Mẫn ở London, thời gian đó cô chỉ mới quen Phác Trí Mẫn. Lúc đó, anh thậm chí còn dùng mặt lạnh ngăn cản cô gọi to tên anh trước mặt bố mẹ. Nhưng mà cô nhìn ra bố mẹ anh làm nghề gì, không nghĩ đến họ từng là đại cổ đông của Trường Cát. Cô nói: "Anh vào Trường Cát năm ngoái, mọi người trong công ty không biết anh sở hữu nhiều cổ phần trong Trường Cát sao?"
Phác Trí Mẫn gật đầu: "Bởi vì thông tin của anh rất ít người biết, ngay cả người đang giữ chức cao như tổng giám đốc Lâm cũng không biết."
Phác Thái Anh chợt nhận ra, "Ồ" một tiếng. Cô giơ tay lên, nhẹ nhàng đặt lên cằm của Phác Trí mẫn, nói: "Trong tương lai, anh không khai thân phận, đội trưởng như em vẫn ở dưới anh."
"Đúng là như vậy." Phác Trí Mẫn cười nói.
Phác Thái Anh nghiêng đầu nhìn anh, thở dài.
"Thở dài chuyện gì?" Phác Trí Mẫn hỏi.
Phác Thái Anh nói: "Em muốn anh về quản lý."
"Em vẫn là tổng đội trưởng của bộ phận bay." Phác Trí Mẫn cười, "Anh cao hơn nhiều so với chức vị của em, bình thường sẽ không xen vào chuyện của em."
Dĩ nhiên anh chỉ nói đùa, còn đang khoe khoang trước mặt cô, cô dùng sức nhéo cằm anh một cái.
Phác Trí Mẫn nói: "Bình thường anh do em quản."
Phác Thái Anh mỉm cười hài lòng. Cô dùng hai tay ôm cổ Phác Trí Mẫn, chuẩn bị hôn, thì lại nghe Phác Trí Mẫn nói: "Thật ra..."
"Thật ra chuyện gì?" Cô dừng lại, nhìn anh.
Phác Trí Mẫn nói: "Thật ra thì còn nữa."
Phác Thái Anh đợi anh nói tiếp.
Phác Trí Mẫn nói: "Trước khi nghỉ hưu ông nội anh làm việc trong đại sứ quán. Ông là đại sứ, đại sứ tại nhiều quốc gia."
Phác Thái Anh rất ngạc nhiên. Anh còn có một hoàn cảnh như vậy. "Anh đã từng sống chung với ông của anh chưa?" Cô hỏi.
Phác Trí Mẫn gật đầu, "Anh ở với ông rất nhiều năm."
Phác Thái Anh chợt nhận ra, "Vậy anh có thể nói tiếng Anh, tiếng Ý, tiếng Ả Rập. Không, anh nói cho em biết anh có thể nói bao nhiêu ngôn ngữ?"
Phác Trí Mẫn nhẹ nhàng nói: "Mười tám loại."
"Thật là lợi hại." Phác Thái Anh đưa ra một ánh mắt khen ngợi. Trong đầu cô bỗng nhiên hiện lên một hình ảnh: Anh dạy con của bọn họ nói nhiều loại ngôn ngữ. Hình ảnh hiện lên, cô không nhịn được cười, cô nghĩ về chuyện này? Cô nghĩ quá xa!
"Em cười cái gì?" Phác Trí Mẫn hỏi.
Phác Thái Anh nhanh chóng lắc đầu, "Không có gì."
"Em nghĩ em ở cùng một người rất giàu." Phác Thái Anh nổi hứng vui đùa.
Phác Trí Mẫn cũng trêu, "Chúng ta ai là người giàu có còn chưa biết được."
Phác Thái Anh ôm cổ Phác Trí Mẫn, áp mặt vào ngực anh. Phác Trí Mẫn ôm eo cô, cơ thể chậm rãi lắc lư.
"Cơ trưởng Phác, lý do anh không tiếp tục làm phi công không quân, anh còn chưa nói cho em biết." Phác Thái Anh nói. Nhưng trong lòng cô đã đoán được lý do.
Quả nhiên, nghe được Phác Trí Mẫn nói: "Bởi vì bố mẹ anh muốn tương lai anh quản lý Trường Cát."
Phác Thái Anh nói giọng kỳ lạ: "Ồ. Mong muốn của anh vẫn là một phi công không quân."
Phác Trí Mẫn ôm Phác Thái Anh chặt hơn nữa, anh cau mày, "Đừng có suy nghĩ bậy. Anh hiện tại muốn bay thật tốt."
Phác Thái Anh không lên tiếng.
Mặt của cô áp vào ngực anh nên anh không thể thấy sắc mặt của cô. Anh đưa tay ra giữ cằm cô, nâng mặt cô lên, thấy được vẻ mặt vui vẻ của cô. Anh vẫn kìm lòng không hôn lên môi cô.
"Còn có một nguyên nhân nữa." Anh nói.
"Còn nguyên nhân gì?"
Phác Trí Mẫn nói: "Anh quá cao."
Phác Thái Anh lúc này mới nhớ ra yêu cầu chiều cao của phi công không quân chỉ trong khoảng 165cm đến 185cm. "Cơ trưởng Phác của em thật sự quá cao." Cô cười đến thành tiếng.
"Học một năm không có chuyện gì, cơ thể đột nhiên cao vọt thêm một đoạn làm vượt qua tiêu chuẩn." Phác Trí Mẫn xúc động nói.
Phác Thái Anh cười khúc khích.
"Thật sự không thể nghĩ đến đó." Cô cúi đầu vào trong lòng Phác Trí Mẫn.
*
Phác Thái Anh nghỉ ngơi một lúc liền trở lại khoang điều khiển. Phác Trí Mẫn quay về chỗ ngồi.
Anh ngồi xuống, tiếp viên trưởng liền lấy một cái chăn lông đưa cho anh.
Máy bay đang ổn định ở độ cao mười ngàn mét. Ở ngoài trời ấm hơn, khoảng năm mươi độ, nhưng ở trong khoang máy bay không cảm giác được. Sau 13 giờ bay, máy bay đã hạ cánh xuống sân bay quốc tế Toronto Pierre, hạ cánh rất tốt, hình dáng rất đẹp.
Các hành khách xuống máy bay, Phác Trí Mẫn ngồi yên ở ghế không di chuyển. Chờ Phác Thái Anh đi ra, anh kéo rương hành lý của mình rời khỏi chỗ ngồi. Đến trước mặt Phác Thái Anh, anh liền kéo lấy vali hành lý cho cô. Phác Thái Anh nắm lấy tay anh, hai người cùng nhau ra khỏi máy bay.
Hai cơ phó lái xe đang bàn luận về quan hệ giữa Phác Thái Anh và Phác Trí Mẫn và thân phận của Phác Trí Mẫn, nhưng bọn họ đã rời khỏi máy bay nên không biết, cũng không quan tâm.
Phác Thái Anh và các thành viên khác trong đội bay ở trong khách sạn Ritz-carlton, là khách sạn mà đội bay của Trường Cát luôn ở. Phác Thái Anh nhớ rất rõ. Cô cố tình chọn căn phòng mà Phác Trí Mẫn từng ở qua. Bọn họ từng uống rượu vang đá trong phòng, nhưng khi đó anh vẫn là tảng băng không thể hiểu nổi.
Phác Thái Anh bước vào phòng, vươn vai, đi đến chiếc giường lớn liền nằm xuống. Chuyến bay đường dài, cho dù đã nghỉ ngơi ở khoang cơ trưởng nhưng vẫn hơi mệt. Vì lệch múi giờ, Toronto vẫn còn là buổi tối.
Phác Trí Mẫn kéo hai vali hành lý đi theo vào phòng, đem đặt hai vali hành lý ở bên cửa sổ lớn. Lần trước Phác Thái Anh bay đến Toronto tìm anh thì cũng đem hành lý của cô đặt bên cạnh hành lý của anh ở cửa sổ. Bây giờ nhớ lại, có cảm giác của những năm tháng yên tĩnh.
Phác Trí Mẫn quay lại nhìn cô gái nằm lì trên giường, nhớ lại cảm giác cô nói bên tai anh khi anh nằm ở đó. Cảm giác nhột dường như quay trở lại.
Anh bước tới, lật người cô lại, đắp chăn lên, nói: "Muốn ngủ thì ngủ đi, đừng để bị cảm lạnh."
Phác Thái Anh "Ừ" một tiếng, "Nhưng em chưa tắm." Cô nhắm mắt lại, lười biếng nói: "Em phải đi tắm rồi mới ngủ."
Phác Trí Mẫn đứng bên giường nhìn dáng vẻ lười biếng của cô.
Phác Thái Anh mở một con mắt ra nhìn Phác Trí Mẫn.
Phác Trí Mẫn cười nói: "Cần anh giúp em không?"
"Anh có thể không? Anh Phác?"
"Được, cô Phác."
Phác Trí Mẫn khom lưng ôm Phác Thái Anh, đi vào phòng tắm.
Khi hai người ra khỏi phòng tắm, Phác Thái Anh còn buồn ngủ hơn.
Phác Trí Mẫn đặt cô lên giường, đắp chăn cho cô.
Cô lại chớp mắt, "Cơ trưởng Phác, ngoài cửa sổ có tiếng gì vậy?"
"Tiếng của tuyết." Phác Trí Mẫn nói.
"A, tuyết lại rơi rồi."
"Ừ, ngủ đi."
Phác Thái Anh nhắm mắt lại, Phác Trí Mẫn đóng chặt cửa sổ.
"Cơ trưởng Phác, Toronto chậm hơn Bắc Kinh 12 giờ." Mơ mơ màng màng, Phác Thái Anh vẫn nói.
Phác Trí Mẫn tới bên giường ngồi cạnh cô, "Ừ" một tiếng.
"Đừng quên thời gian của đêm giao thừa."
"Không quên được."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro