Chương 18

Đối với ba của Hạ Đình,đời trước Lâm Tư Tranh cũng chỉ gặp vài lần. Trong ấn tượng nam nhân trung niên này rất ít khi nói cười, sâu nhất vẫn là những tin tức xấu ngẫu nhiên nghe được.

Không nghi ngờ gì nữa, Hạ Kiệt đã rất thành công trong sự nghiệp của mình, nhưng hắn lại đặc biệt thất bại trong phương diện gia đình.

Thất bại này ám chỉ Hạ Đình.

Lâm Tư Tranh nhớ rõ khi Hạ Đình trưởng thành, lúc cô gặp khó khăn nhất cũng không bao giờ sử dụng một đồng của Hạ gia.

Như cô đã nói, cô không có chút liên quan gì đến Hạ gia.

Nếu để cô đi, cô sẽ không bao giờ quay trở về.

...

Những suy nghĩ lung tung được thu lại, Lâm Tư Tranh nhìn thấy Hạ Đình dừng lại ở đó, vẻ mặt lạnh đi một chút.

Một số đồng học đến và đi giống như nhận ra Hạ Đình và Hạ Kiệt. Lâm Tư Tranh có thể nghe thấy tiếng thì thầm của họ.

"Hạ gia quả nhiên là giàu có quyền thế, còn có thể lái xe vào trường học."

"Khoe nhà giàu sao? Còn không phải là trong nhà có mấy đồng tiền dơ bẩn sao? Chẳng trách Hạ Đình lại hỏng bét như vậy!"

"Suỵt, cậu câm miệng đi được không? Nhỏ giọng một chút a, nghe được chờ chút nữa bị tìm sẽ phiền phức."

"Như vậy xem ra ba cậu ta đối xử với cậu ta rất tốt, Hạ Đình không có học vấn như vậy, thật là, chậc chậc."

"Cậu biết cái gì, ba mẹ cậu ta đều..."

Đời trước Lâm Tư Tranh hoàn toàn chú tâm tới Cao Thi Ý, lúc này cũng chưa từng để ý tới Hạ Đình.

Khi Lâm Tư Tranh nghe những lời này, trái tim nàng đau nhói. Nàng hoảng hốt tự hỏi, lúc đó Hạ Đình đã phải chịu đựng bao nhiêu ác ý từ người khác rồi mới trở thành bộ dáng hỉ nộ vô thường như người khác nói?

Lâm Tư Tranh chú ý tới động tĩnh trên xe, thấy Hạ Đình đứng ở một bên.

Trong chốc lát, Hạ Kiệt giống như muốn nói cái gì, Hạ Đình đối với hắn ngoài xe vẻ mặt ủ rũ, rốt cục mở cửa xe ngồi vào.

Buổi chiều vẫn còn lớp học, Lâm Tư Tranh đoán được Hạ Kiệt có chuyện muốn nói với Hạ Đình nên mới đứng bên ngoài chờ.

Thời gian trôi qua, người xem náo nhiệt cũng dần dần biến mất.

"Con học mỹ thuật sao?" Biểu hiện của Hạ Kiệt rất tốt, hắn rũ bỏ vẻ ngoài nghiêm túc kiên định khi làm việc. "Sao con không nói với ba? Ba hỏi hiệu trưởng mới biết."

Hạ Đình khẽ cúi đầu, lưng vẫn thẳng, môi mím lại thành một đường, lộ ra vẻ không vui.

Khi nghe thấy lời nói của Hạ Kiệt, cô thậm chí còn không ngẩng đầu lên.

Hạ Kiệt luôn gặp khó khăn khi giao tiếp với Hạ Đình, nhưng dù sao thì hắn cũng biết do lòng có thẹn, cho nên đã dung túng cho hành vi của cô, tự nhủ đó chỉ là tuổi nổi loạn sẽ tốt hơn thôi.

Gần đây, hắn liên lạc với hiệu trưởng của Hạ Đình mới nhận ra gần đây cô thực sự có ý định học tập, trong lòng Hạ Kiệt có hy vọng với Hạ Đình một lần nữa, lần này hắn ghé qua để xem thế nào.

Thấy cô không nói chuyện, Hạ Kiệt vẫn như quen, nói: "Như vậy được không? Cuối tuần này con đến nhà ba đi, ba sẽ thu xếp cho con ăn một bữa với một họa sĩ mà ba quen biết từ trước."

Lúc này Hạ Đình mới có động tĩnh.

Hạ Đình thong thả quay đầu lại, khóe môi tràn đầy trào phúng, giống như vừa nghe thấy một truyện cười nào đó.

Cô chỉ mới mười sáu tuổi, nhưng vẻ mặt này của cô khiến Hạ Kiệt cảm thấy lạnh sống lưng.

"Nhà của ông?" Hạ Đình chế nhạo "Để tôi xem gia đình ba người của ông đang hòa thuận vui vẻ như thế nào sao?"

Cô bị tổn thương khắp người, cũng như lời nói. Hạ Kiệt chỉ cảm thấy đau đầu thở dài: "Ba chỉ là muốn giúp con, Hạ Đình, con không thể luôn dùng thái độ này đối đãi với ta."

Thanh âm của Hạ Đình càng ngày càng lạnh: "Tôi cầu xin ông giúp tôi sao?" Cô thống hận Hạ Kiệt lúc nào cũng như thế, chỉ cần giúp đỡ cô một chút liền tỏ ra tâm lý của một người cha yêu thương con cái.

Cô chạm vào cửa xe, vừa định mở cửa rời đi thì Hạ Kiệt nói sau lưng cô: "Tề Tề nói muốn gặp chị gái, con đến xem một chút được không?"

Hóa ra chính là vì Tề Tề a.

Ngón tay Hạ Đình cứng đờ, cô hiểu ý đồ lần này của Hạ Kiệt. Cô mím khóe miệng cứng đờ, không mang theo một tia cảm xúc "A, ông chính là vì đứa con riêng đó sao?"

Mở cửa, đóng cửa xe một cái thật mạnh. Quả nhiên, Hạ Đình nghe thấy giọng nói không còn bình tĩnh của Hạ Kiệt: "Nó là con trai ta, chung quy là em trai của con!"

Hạ Đình đứng ở nơi đó không quay đầu lại: "Cút a."

Cho đến khi nghe thấy tiếng xe chạy xa, Hạ Đình chậm rãi siết chặt hai tay buông thõng xuống, cố gắng kiềm chế lửa giận trong lòng. Có một hàng dấu răng nông trên môi dưới, lúc này Hạ Đình rất đáng sợ, giống như trở thành một con thú bị mắc bẫy đáng thương.

Không biết đã qua bao lâu, Hạ Đình vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy đôi mắt trong veo ẩm ướt.

Là nàng, Lâm Tư Tranh.

Cô không biết nàng đã đứng sau lưng cô bao lâu.

Tại sao cậu ta lại ở đây? Cậu ta đã ở đây bao lâu rồi?

Cậu ta hẳn đã thấy chính mình như thế này.

Cậu ta đến để chê cười mình sao?

Còn có.

Rất nhiều đồng học đang bàn tán.

Cậu ta đã nghe thấy đi, hiện tại sẽ ghét bỏ mình đi.

Hạ Đình lạnh mặt, quay đầu rời đi, sau lưng có tiếng bước chân. Cô không có đi về phía khu dạy học, mà là định trèo qua tường rời khỏi trường học. Cô đi được một đoạn ngắn, sau đó lại là tiếng bước chân.

Hạ Đình bước nhanh, Lâm Tư Tranh một chút cũng không theo kịp, cũng xen lẫn bước nhanh. Nàng biết Hạ Đình đang có tâm tình không tốt, nàng không dám hấp tấp đến gần cô.

-- là thương hại mình sao?

Trong lòng Hạ Đình có suy nghĩ như vậy.

Ánh mắt Hạ Đình nhìn chiếc vòng trên cổ tay trái, trong mắt càng thêm lạnh.

Cô không cần ai thương hại.

"Cậu đi theo tôi làm gì?" Hạ Đình không chịu được quay đầu lại, đôi mắt đen lạnh lùng còn có tia tức giận.

Nếu những đồng học bình thường nhìn thấy Hạ Đình như vậy thì họ đã chuồn đi từ lâu, nhưng Lâm Tư Tranh không hề sợ hãi.

"Tớ có thứ cho cậu." Lâm Tư Tranh đưa sữa và bánh mì cho Hạ Đình mà nàng đã bảo vệ cẩn thận. "Cậu vẫn chưa ăn trưa đúng không?"

Hạ Đình nhíu mày: "Không cần cậu quan tâm!"

Trước khi đi, góc áo của cô đã trót lọt nằm trong tay Lâm Tư Tranh. Lâm Tư Tranh thở hổn hển nhìn Hạ Đình dưới ánh mặt trời thiêu đốt "Hạ Đình, không đói sao?"

"Tức giận cũng đừng bỏ đói cơ thể." Lâm Tư Tranh kéo cổ tay Hạ Đình, tay nàng vừa mới cầm sữa nên vẫn còn lạnh.

Không ai quan tâm Hạ Đình đã ăn trưa hay chưa, thành thật mà nói, ngay cả bản thân cô cũng quên mất. Nhưng tên mọt sách này lại nhớ, nàng chạy rất xa chỉ để đưa sữa và bánh mì cho cô sao?

Mẹ nó.

Trong lòng Hạ Đình mắng một câu, nhưng là cô mắng chính mình.

Lâm Tư Tranh giống như không nhìn thấy vẻ mặt đáng sợ của cô "Đồng học Hạ Đình, cậu không về lớp sao?"

Sau đó Hạ Đình mới hoàn hồn, lùi lại hai bước, cách xa Lâm Tư Tranh, còn hung hăng giật tay lại.

Lâm Tư Tranh cả kinh trước hành động của cô, nhìn thấy Hạ Đình giống như đang cố gắng vạch ra đường ngăn cách với nàng, lập tức ủy khuất, hơi cúi đầu xuống, nàng không biết mình đã làm sai chuyện gì.

Lúc này Hạ Đình thực sự rất cáu kỉnh, nhưng cô không muốn Lâm Tư Tranh nhìn thấy, cho nên cô tàn nhẫn muốn thoát khỏi nàng. Quay người lại, tiếng chuông vào lớp vang lên.

Đi thôi, tên mọt sách này không theo kịp đâu.

Tiếng bước chân lại theo sau.

Lần này Hạ Đình trực tiếp công kích nàng, giọng nói có chút cứng rắn: "Đi đi a!"

Vẻ mặt của Lâm Tư Tranh giống như sắp khóc, nhưng nàng ủy khuất nhớ ra Hạ Đình vẫn chưa ăn, mặt nàng hơi đỏ lên. Nàng biết bây giờ Hạ Đình không thích lại gần nàng, cho nên cẩn thận ngăn cách một ít.

Loại bộ dáng có chút lấy lòng này làm Hạ Đình ngẩn ra, trong lòng lại thầm mắng một câu mẹ nó.

Chết tiệt tên mọt sách này rốt cuộc bị gì vậy? Còn như vậy Hạ Đình liền tự dập đầu chỉnh đốn chính mình một phen.

Nhưng lời vừa nói ra như không nghe theo mệnh lệnh của cô, vô cùng cứng nhắc.

"Sao, học sinh giỏi cũng muốn cùng trốn tiết với tôi à?"

Xong rồi. Hạ Đình nghĩ, lần này Lâm Tư Tranh nhất định sẽ khóc.

Đã năm phút kể từ khi vào lớp.

Lâm Tư Tranh nói với Trương Chu nếu nàng không về lớp, thì cô sẽ nói với giáo viên nàng vào nhà vệ sinh, giúp nàng trì hoãn mười phút.

Trương Chu cảm thấy mất mát, cuối cùng quay trở lại chỗ ngồi.

Lâm Tư Tranh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cầm lấy bánh mì và sữa trong tay, quay người rời đi trong ánh mắt của Hạ Đình.

Lúc này, đột nhiên có một âm thanh kỳ lạ.

"Ục ục-"

Hạ Đình: "???"

Lâm Tư Tranh: "!!!"

Hạ Đình: "Không phải tôi, cậu nghe nhầm rồi."

Giống như đã phát hiện ra cái gì, Lâm Tư Tranh nhảy đến bên cạnh Hạ Đình, liếc nhìn bụng cô cười, không cần biết mặt cô thế nào, nàng nhét bánh mì vào tay Hạ Đình. "Đồng học Hạ Đình, bụng cậu đang kêu kìa, ăn đi."

Mặt Hạ Đình đỏ bừng, ai biết lúc này sẽ kêu lên!

Mẹ nó, thật mất mặt.

Bánh mì nằm trong tay cô, hơi nóng từ tay của Lâm Tư Tranh vẫn còn.

Lâm Tư Tranh xé giấy bọc ống hút, lấy ống hút đặt lên môi Hạ Đình cười "Uống đi."

Hạ Đình cứng nhắc nhét bánh mì vào miệng nhai, uống cạn sữa trong tay Lâm Tư Tranh. Nắng như thiêu đốt mà sữa vẫn còn đá.

Lâm Tư Tranh cười nói: "Từ từ ăn."

Hạ Đình ăn nhanh hơn.

Bánh mì khô, Hạ Đình chưa từng ăn một cái bánh mì khó ăn như vậy, nhai nhai hàm đều đau, này mẹ nó là cho người ăn sao.

Lâm Tư Tranh: "Ăn ngon không?"

Hạ Đình: "Rất ngon, rất thơm."

Lâm Tư Tranh thở phào nhẹ nhõm.

Hạ Đình như nhận ra điều gì, uống cạn sữa một hơi, sau đó giật lấy chiếc hộp rỗng trong tay Lâm Tư Tranh, sốt ruột nói: "Hiện tại có thể đi chưa?"

Cô nói xong cảm thấy ngữ khí của mình không được tốt lắm nên dừng lại, cúi đầu nói: "Đừng trốn tiết cùng tôi, về lớp đi."

Giọng nói trầm thấp lướt qua tai của Lâm Tư Tranh, nàng run lên, đỏ mặt gật đầu, nhanh chóng chạy đi như chạy trốn.

Còn Hạ Đình đứng ở chỗ cũ không ngừng nhìn chằm chằm bóng lưng nàng, tia thù địch trong mắt cô đã vơi đi một nửa, mãi đến khi Lâm Tư Tranh bước vào tòa nhà dạy học, cô mới thoải mái trèo qua tường rời đi.

Tác giả có lời muốn nói: Lâm Tư Tranh: Hạ Đình thật đáng yêu! ! !

Đêm đó, Hạ Đình bị tiêu chảy.

Bởi vì Hạ Đình không thể uống được sữa.

Hạ Đình: Vì hống được vợ ta quá khó khăn.

  

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro