Chương 67: Hấp dẫn cùng đùa giỡn.

Lạp Lệ Sa đã xoay người đi vào phòng ngủ, Phác Thái Anh vẫn còn đứng ngây ngốc ngoài sô pha, nàng cảm thấy nhất định Lạp Lệ Sa mắc bệnh lãnh đạm, nói không chừng bệnh đã tới thời kỳ nguy kịch luôn rồi!

Chỉ có nghĩ vậy mới khiến trong lòng Phác Thái Anh cảm thấy dễ chịu hơn chút, tự an ủi bản thân là Lạp Lệ Sa chỉ khó hiểu phong tình mà thôi, cho nên cô mới có thể không hiểu cái hành động lấy sắc dụ người lúc nãy của mình.

Đúng, Lạp Lệ Sa chỉ là đầu gỗ không hiểu phong tình mà thôi.

Chân bước nhẹ vào phòng ngủ, Phác Thái Anh thấy Lạp Lệ Sa nằm trên giường, lưng tựa ở đầu giường, đang cúi đầu đọc tạp chí. Từ góc độ Phác Thái Anh nhìn qua, vừa vặn thấy được một mảng lớn cái cổ trắng nõn của cô.

"Lại đây." Nhìn thấy Phác Thái Anh mang ánh mắt tươi cười quan sát mình, Lạp Lệ Sa ngẩng đầu, tiện tay quăng cuốn tạp chí qua một bên, giơ tay ngoắc ngoắc Phác Thái Anh qua.

Phác Thái Anh rầm rì một tiếng, thầm nghĩ dù sao em đây cũng là Phác gia đại tiểu thư, làm gì có chuyện chỉ một cái vẫy tay của chịem phải đi qua? Chuyện như vậy khẳng định không làm, khỏi để chị nghĩ em là con cừu non ngây thơ vâng lời.

Đặt mông ngồi xuống bên giường, Phác Thái Anh rất thông minh giữ khoảng cách không gần không xa với Lạp Lệ Sa, vừa không quá thân mật cũng không có vẻ xa cách, nàng vừa ngồi xuống, Lạp Lệ Sa lập tức vươn tay giữ chặt nàng, kéo nàng về phía mình.

Phác Thái Anh lúc này đây lại không ngượng ngùng, hiếm khi Lạp Lệ Sa làm mấy chuyện thân mật như vậy, chắc chắn Phác Thái Anh phải nhích qua, mông vừa mới dịch đến bên người Lạp Lệ Sa, tay Lạp Lệ Sa lập tức cởi dây lưng áo khoác lông của nàng.

Hành động này làm Phác Thái Anh hoảng sợ không nhẹ, lúc nãy còn thầm oán Lạp Lệ Sa khó hiểu phong tình, sao bây giờ đột nhiên nghĩ thông suốt đây?

Trong lòng ẩn ẩn buồn bực, nhưng Phác Thái Anh vẫn không động đậy, nàng cúi đầu nhìn tay Lạp Lệ Sa từ từ chậm rãi cởi đi trói buộc bên hông nàng, tay theo vạt áo hơi rộng mở tiến vào, không biết đây là cố ý hay vô tình, mỗi khi đầu ngón tay lướt qua vòng eo tinh tế đều giống như trêu chọc nàng, như mang theo dòng điện chui vào trong làn da của nàng.

Phác Thái Anh rùng mình một cái, nàng liếc nhìn Lạp Lệ Sa, nhưng nhìn thấy vẻ mặt Lạp Lệ Sa không có gì khác lạ, nàng lại không khỏi trách bản thân mình suy nghĩ nhiều. Từ việc Lạp Lệ Sa trước giờ không có biểu hiện tình thú gì đáng để nói, cô căn bản sẽ không biết làm mấy chuyện trêu chọc này, đừng nói đến hành động.

Phác Thái Anh còn đang phân tâm nghĩ đến mấy chuyện có cũng được mà không có cũng không sao này, Lạp Lệ Sa đã cởϊ áσ khoác của nàng, ném lên giường. Sau đó, như cười mà không cười đảo qua khuôn mặt Phác Thái Anh, cúi đầu vươn tay thay nàng cởϊ áσ lông trên người. Chính là lúc này đây, Phác Thái Anh đối với việc Lạp Lệ Sa mơ hồ va chạm vào trước ngực mẫn cảm của nàng đã không quá để ý, tuy rằng trong lòng ngứa, nhưng mỗi khi nàng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lạp Lệ Sa, đều trong lòng lắc đầu nén nhịn.

Áo lông trên người bị cởi ra ném sang một bên, Lạp Lệ Sa ngồi xổm xuống, cởi váy và tất chân của nàng, Phác Thái Anh nhích người phối hợp động tác cởi váy của Lạp Lệ Sa, sau đó đó nàng cảm giác được tay Lạp Lệ Sa đã vói vào trong tất chân của nàng, đầu ngón tay hơi lạnh thổi qua da thịt bên hông, rõ ràng chỉ là động tác rất bình thường, như thế nào lại cảm giác được có gì đó khác lạ? Đặc biệt ngay khi tất được cởi đến chân, tay Lạp Lệ Sa giống như đang vuốt ve đùi Phác Thái Anh, chẳng qua chỉ hai, ba cái đυ.ng vào, khiến Phác Thái Anh ngứa ngáy không được tự nhiên.

Trong lòng ngứa hận không thể đẩy Lạp Lệ Sa ngã lên trên giường chà đạp một phen, đáng tiếc lúc này vẻ mặt Lạp Lệ Sa đứng đắn làm trong lòng Phác Thái Anh giờ khắc này khó chịu đến cỡ nào, Phác Thái Anh tác phong luôn lớn mật vậy mà giờ phút này không nói nên lời. Nàng đành phải yên lặng thở dài trong lòng, còn không chờ Lạp Lệ Sa mở miệng, cũng tự động nằm lên giường ngủ, quay lưng lại không hề nhìn đến Lạp Lệ Sa.

Tuy là trong lòng rất cốt khí nghĩ vậy, nhưng phía sau truyền đến tiếng động, âm thanh kia giống như quấy nhiễu lòng người, làm Phác Thái Anh muốn trăm phương ngàn kế xoay người lại nhìn. Phác Thái Anh trùm kín chăn hòng phân tán sự chú ý, tiếc là càng nghĩ vậy, lực chú ý của nàng lại càng hướng tới gần âm thanh đó. Loáng thoáng đoán được Lạp Lệ Sa đang làm gì, Phác Thái Anh nuốt một ngụm nước miếng, xoay người lại nhìn.

Lạp Lệ Sa đứng bên giường, áo khoác đã cởi xuống, trên người chỉ còn quần áo vừa lúc lộ ra dáng người của cô, Phác Thái Anh lấy chăn che mặt nhìn cô, cũng không nghĩ vừa lúc bị cô dùng ánh mắt mang ý cười nhìn tội phạm nhìn lại nàng.

"Nhìn lén tôi?" Lạp Lệ Sa nhướng mày, lời nói mang theo trêu chọc.

"Bớt hoang tưởng đi." Phác Thái Anh đỏ mặt, mạnh miệng nói: "Toàn thân chị từ trên xuống dưới có chỗ nào đáng để em nhìn."

Lạp Lệ Sa một trận cười khẽ, Phác Thái Anh đã xoay người trở lại. Trong phòng ấm áp vừa đủ, Phác Thái Anh cuộn người trong chăn, hy vọng có thể nhanh chóng ngủ miễn cho nàng khỏi nghĩ đến mấy chuyện không lành mạnh gì đó. Vừa nhắm mắt lại, nàng cảm giác được nệm bên người lún xuống, không cần quay đầu lại, Phác Thái Anh cũng biết nhất định là Lạp Lệ Sa nằm xuống giường.

Lạp Lệ Sa nằm xuống sau đó cũng không có động tĩnh gì, chính là ngẫu nhiên có âm thanh gì đó giống như tiếng lật sách khiến Phác Thái Anh có thể đoán ra cô đang làm gì. Rõ ràng sáng nay hai người còn oanh oanh liệt liệt công khai với mọi người, thế nào trong nháy mắt, Lạp Lệ Sa có thể bình thản đến như không có chuyện gì xảy ra?

Nghĩ, Phác Thái Anh lăn qua lộn lại trên giường không ngủ được, nhờ lúc xoay người lại, nàng rốt cuộc mới biết được Lạp Lệ Sa đang làm gì. Nửa mở mắt nhìn qua, Phác Thái Anh thấy Lạp Lệ Sa không hề liếc nhìn lấy nàng cái nào, vẫn cầm lấy cuốn tạp chí ung dung lật xem, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như vậy, cứ như Phác Thái Anh lăn lộn nãy giờ cũng không ảnh hưởng gì đến cô.

Phác Thái Anh lăn qua lộn lại như con cá chạch, nhưng Lạp Lệ Sa vẫn vững vàng như tòa Thái Sơn, đối lập mãnh liệt làm Phác Thái Anh không thoải mái, nàng không thèm kiêng dè giấu giếm gì nữa, trừng mắt nhìn Lạp Lệ Sa, hận không thể khiến Lạp Lệ Sa ngay lập tức chú ý đến nàng.

"Sao vậy?" Lạp Lệ Sa rốt cuộc cũng dời mắt khỏi cuốn tạp chí, đem lực chú ý phóng lên người Phác Thái Anh. "Ngủ không được sao?"

Nhảm nhí, chị ở bên cạnh em làm sao em ngủ được?

Phác Thái Anh rất muốn nói vậy, nhưng nàng chính là nhấp hé miệng, không nói lời nào.

"Ngủ không được thì dậy đi." Lạp Lệ Sa rất tốt bụng đề nghị.

Phác Thái Anh vốn không ngủ được, lúc này nghe Lạp Lệ Sa nói, tò mò hỏi: "Dậy làm gì?"

"Em nói đi?" Lạp Lệ Sa thanh âm lộ ra ý cười, lúc nói chuyện còn dùng ánh mắt như thấu hiểu nhìn Phác Thái Anh, làm nàng không chỗ nào trốn.

Bị Lạp Lệ Sa hỏi ngược lại khiến nàng không lời nào để nói, Phác Thái Anh đương nhiên không có khả năng không rõ ý Lạp Lệ Sa, nhưng nàng lại đem chăn trùm kín người, lui về phía sau một chút, nói: "Em đi ngủ đây."

"Đừng làm bộ." Lạp Lệ Sa buông tạp chí trong tay, thân mình vừa trượt xuống, liền chống khuỷu tay đối diện khuôn mặt Phác Thái Anh, khóe miệng cong lên ác liệt, vạch trần nàng không chút lưu tình, nói: "Tôi biết em không ngủ được."

Lạp Lệ Sa nói những lời này nghe cứ như là đang có ý nói, tôi làm nãy giờ toàn bộ là cố ý, em có phản ứng gì đều nằm trong khống chế của tôi, em giả bộ cũng vô dụng thôi. Nhận ra điều này làm Phác Thái Anh vô lực phản bác, nàng chỉ trừng mắt nhìn Lạp Lệ Sa, ngay cả khí lực mắng cô cũng không có.

Phác Thái Anh tuy rằng trời sinh ngạo kiều, nhưng nàng cũng không thường ra vẻ, huống chi Lạp Lệ Sa đã nói vậy rồi, cứ tiếp tục không được tự nhiên nữa cũng không có ý nghĩa gì. Nghĩ, Phác Thái Anh chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn tên đầu sỏ trước mặt, nghiêng người đè Lạp Lệ Sa xuống dưới thân mình, nói: "Lệ Sa, nhất định là chị cố ý."

Phác Thái Anh nói ra làm Lạp Lệ Sa khẽ cười một hồi, dường như đối với lên án của Phác Thái Anh, cô căn bản không có ý định giải thích hay phản bác gì, cô chỉ vươn tay cẩn thận phác họa đường cong bên hông Phác Thái Anh, nói: "Em có xác định em phải ở trên người tôi để nói những thứ không quan trọng mà cũng chẳng liên quan gì như vậy không?"

Lạp Lệ Sa vĩnh viễn đều hiểu được khi nào thì nói cái gì để chọc giận được Phác Thái Anh, giờ phút này Phác Thái Anh giống như một con sư tử nổi giận, nàng trừng mắt nhìn Lạp Lệ Sa, ngực nghẹn một hơi, hơn nửa ngày cũng không nói được câu nào.

"Chị đùa giỡn em!"

Phác Thái Anh oán hận nói xong, cúi thấp người cắn lên môi Lạp Lệ Sa, vốn nụ hôn mang theo ý muốn trừng phạt, nhưng khi vừa chạm vào đôi môi Lạp Lệ Sa, hương vị quen thuộc khiến cho tất cả ý niệm trong đầu bỗng hóa thành ý một tưởng rất đơn giản. Đó chính là: Phải giữ lấy người phụ nữ đáng giận chuyên nói toàn mấy giờ xấu xa này!

Nghĩ vậy, Phác Thái Anh hết sức quyến rũ cười rộ lên, nàng đưa tay cởi xuống chiếc áo duy nhất trên người xuống, bộ dáng phong tình vạn chủng, ánh mắt mê ly, thoạt nhìn chính là thập phần dụ hoặc.

"Em đã nói, muốn khen ngợi chị." Phác Thái Anh một lần nữa cúi người, giọng điệu nỉ non khàn khàn, dường như muốn mê hoặc tâm trí người. "Lệ Sa, chị nói, nên bắt đầu khen ngợi chị từ đâu đây?"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro