Chương 10

Cuộc sống trôi qua như dòng nước, Tiểu Vương gần đây đam mê chơi game, tất nhiên, đây là góc nhìn của Sasha.

Anh vẫn đi theo Sasha sớm tối mỗi ngày, làm cột chống người cho Sasha trong những hộp cá mòi giờ cao điểm buổi sáng và buổi tối, đứng vững như bốn bức tường, Sasha được anh bảo vệ nên không còn bị chen lấn nữa. Đưa cô đến công ty xong, anh đều đều đặn đến công viên gần đó giết thời gian đợi cô. Buổi trưa anh lại cầm một ly đồ uống lạnh đứng dưới lầu đợi cô cùng đi ăn. Cô hỏi anh đồ uống lạnh lấy ở đâu, anh nói là do các bác trai chơi cờ trong công viên tặng.

Tiểu Vương chỉ nói sự thật một nửa. Lịch trình cố định hàng ngày của anh là sáng sớm đưa Sasha đến công ty, sau đó đến phòng cờ tướng gần công viên để đánh cờ với một số bác trai nghiện cờ để kiếm chút tiền tiêu vặt mua đồ uống cho Sasha. Thỉnh thoảng anh sẽ cố tình nhường, nếu không ngày nào cũng thắng thì sẽ không còn ai chơi với anh nữa.

Buổi trưa ăn cơm xong đưa Sasha đến công ty, anh lại quay lại phòng cờ tướng máy lạnh và mạng wifi để chơi game. Bà chủ phòng cờ cũng vui vẻ để anh ở đó, nói anh ngồi ở cửa có thể thu hút rất nhiều khách.

Tiểu Vương không hiểu những mánh khóe này, anh chỉ có thể phân biệt được thiện ý và ác ý. Sasha không biết, chỉ trong một tuần ngắn ngủi, anh đã tham gia sáu nhóm cày thuê game.

Anh cũng từng vòng vo hỏi Sasha, một căn nhà tân hôn cần khoảng bao nhiêu tiền. Sasha lúc đó đang cắm cúi làm bản thiết kế, không hề suy nghĩ liền trả lời ít nhất cũng phải bảy con sốchứ. Cô định thần lại hỏi anh hỏi cái này làm gì, Tiểu Vương vừa lén đếm số dư WeChat của mình xong, ú ớ nói không có gì, chỉ tiện miệng hỏi thôi.

Tiểu Vương rất buồn rầu, anh đã cày thuê được một tuần rồi, số dư WeChat mới chỉ bốn con số. Bao giờ anh mới có thể mua được nhà tân hôn và ký kết khế ước trói buộc trọn đời với Sasha đây?

Đây là một thử thách cực độ đối với ý chí của Tiểu Vương mỗi đêm. Mỗi tối khi anh nằm trên người Sasha sờ soạng và sắp không thể kiềm chế được thú tính bộc phát, anh sẽ nghĩ đến số dư WeChat của mình để tự mình bình tĩnh lại.

Sasha mỗi lần thấy anh chủ động thở dốc và nghiến răng lăn ra khỏi người cô, cô đều nhìn anh một cách dịu dàng, hôn lên mắt anh và khen anh thật ngoan.

Tiểu Vương thực ra không muốn ngoan như vậy, vì bên dưới anh rất đau. Bản năng của động vật khiến anh muốn lập tức xé toạc bộ đồ ngủ của Sasha, tìm lối vào và mạnh mẽ đâm vào để giải tỏa. Nhưng sự thật là khi bàn tay nhỏ bé của Sasha thăm dò đến hỏi anh có cần cô giúp không, anh giật mình lăn thẳng xuống giường, lắp bắp nói "Không cần không cần không cần". Tất cả ý chí và sức chịu đựng của anh đều dành riêng cho Sasha. Nhưng bản chất của anh là thú, không phải người. Anh không biết sự giúp đỡ mà Sasha nói là giúp như thế nào, nhưng anh biết, một khi cô dẫn dắt anh bước vào giai đoạn phát tình, anh sẽ không còn lý trí nữa, Sasha hoàn toàn không biết mình đang phải đối mặt với nguy hiểm như thế nào mỗi đêm.

Anh nói anh ra ngoài bình tĩnh một chút, Sasha lúc đầu cũng để mặc anh ra ngoài chơi hai ván game cho bình tĩnh. Nhưng có lần nửa đêm cô vô tình thức dậy phát hiện anh đang lén lút trốn trên sofa chơi game, Sasha nổi giận. Cô đứng lạnh lùng ở cửa phòng ngủ ba phút. Anh mê mải chơi game hoàn toàn không phát hiện ra cô. Ba phút, ba phút anh không hề nhận ra bạn gái mình đã tỉnh và đang đứng cách đó vài bước chân nhìn anh chằm chằm. Đây là sự cảnh giác mà một con sói nên có sao? Ngay cả khi anh chơi game tắt tiếng.

Sasha tức giận đập mạnh cửa phòng ngủ. Tiểu Vương đang chăm chú cày thuê bị tiếng động vang trời gần kề trong đêm khuya làm giật mình suýt đánh rơi điện thoại. Ngẩng đầu nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng chặt, tim anh chùng xuống, có một cảm giác tai họa ập đến hoảng loạn. Anh ném điện thoại chạy đến vặn tay nắm cửa, không vặn được. Giọng nói lạnh nhạt của Sasha truyền qua cánh cửa:

"Anh cứ ngủ sofa phòng khách đi, đừng hòng lên giường tôi nữa."

Tiểu Vương hoàn toàn hoảng sợ, anh không dám gây ra tiếng động quá lớn, chỉ có thể áp sát vào cánh cửa liên tục xin lỗi. Anh không chắc Sasha giận vì bị anh làm ồn giữa đêm hay vì phát hiện anh không ngủ trên giường giữa đêm, dù sao nhận hết mọi tội lỗi vào người chắc chắn không sai.

"Anh sai rồi, Sasha, anh sẽ không bao giờ chơi game giữa đêm nữa."

"Anh thực sự sai rồi, anh không nên để em một mình trên giường giữa đêm, có phải dọa em sợ rồi không Sasha?"

"Sasha, em mở cửa đi, anh muốn ngủ rồi, anh sẽ không ham chơi nữa."

"Sasha,anh không ngủ sofa, anh ngủ sofa không ngủ được,anh muốn ôm em ngủ."

"Tôi thấy anh ôm tôi ngủ cũng không ngủ được đâu!" Sasha đang đứng sau cánh cửa kéo mạnh cửa ra, phồng má tức giận quát anh: "Giường tôi không giữ được anh thì anh đi tìm cái ổ thích hợp mà ngủ đi!"

Tiểu Vương lúc này còn đâu mà tranh cãi, không nói hai lời trước tiên ôm cô đặt trở lại giường rồi bắt đầu dỗ dành, cái đầu lớn không ngừng cọ vào hõm cổ cô, cố gắng kích thích một chút sự khoan dung của cô đối với thú cưng. Nhưng Sasha không hề lay chuyển, mặc cho anh dỗ dành, xin lỗi, cầu xin thế nào cũng vô ích, cô quay lưng lại không thèm để ý đến anh nữa.

Trước đây cô luôn ôm anh ngủ, nhưng bây giờ cô lại chọn ôm cái gối. Tiểu Vương có chút đổ mồ hôi hột, một lần vấp ngã hối hận ngàn đời, anh không nên ham cày thuê trận đấu đỉnh cao năm mươi tệ một ván giữa đêm, dẫn đến bây giờ địa vị của anh còn không bằng một cái gối.

Tiểu Vương ngồi trên giường vắt óc suy nghĩ, trầm tư khổ sở. Anh không dám dùng sức mạnh với Sasha, chỉ có thể dùng đến chiêu cuối đã giấu kín bấy lâu.

Anh hơi tập trung tinh thần, dùng ý niệm điều khiển một chút, dùng tay sờ lên đỉnh đầu, quả nhiên, tai anh đã mọc ra.

Anh dùng cái đầu dựng tai cọ vào hõm cổ Sasha. Sasha đang nhắm mắt giả vờ ngủ bị cảm giác lông mềm đột ngột dọa cho giật mình, hoảng hốt lăn một vòng. May mà Tiểu Vương mắt nhanh tay lẹ vớt cô lại khi cô sắp lăn xuống giường.

Sasha há hốc mồm nhìn đôi tai dựng thẳng trên đầu anh, lắp bắp nói không nên lời: "Anh anh anh anh sao anh lại hóa sói nhanh thế?! Kh-Không phải vẫn chưa được bao lâu sao?!"

Tiểu Vương không lên tiếng, biến thành một chú chó lớn tủi thân nhìn cô chằm chằm.

Sasha thầm than trời trong lòng, suy nghĩ đây đâu phải là một con sói xảo quyệt đa nghi, đây rõ ràng là một chú chó ngốc đáng thương chứ?

Bất kể anh hóa sói sớm như thế nào, Sasha không nói hai lời vứt cái gối sang một bên, xích lại gần ôm lấy mặt anh. Anh đã nóng lòng đặt môi xuống.

Hai người lăn lộn trên chiếc giường không rộng rãi mà quấn quýt hôn nhau. Trong lúc đó, để lấy lòng Sasha, Tiểu Vương còn vừa mút môi cô vừa kéo tay cô đặt lên đôi tai lông xù của mình.

Sasha bị anh hôn đến mê ly, hai tay không kìm được vươn tới véo nhẹ và xoa bóp đôi tai anh. Tiểu Vương được cô vuốt ve thoải mái đến mức thổn thức, vừa mạnh mẽ hút lưỡi cô vừa không kiểm soát được hóp hông hờ hững thúc cô.

Anh hôn quá nhập tâm, đến mức khi nụ hôn kết thúc, Sasha nhìn chằm chằm vào đôi tai vẫn dựng đứng trên đầu anh mà ngẩn người, anh vẫn còn chìm đắm trong tình dục mà không hề nhận ra, chỉ liên tục liếm cằm và cổ cô.

Sasha ôm đầu anh kéo anh ra khỏi hõm cổ mình, nghi ngờ nhìn vào mắt anh hỏi: "Tại sao tôi hôn anh rồi mà tai anh vẫn còn ở đó?"

Tiểu Vương: ...??!!!

Tiểu Vương cuối cùng cũng hoàn hồn, nhanh chóng thu hồi đôi tai lại. Nhưng đã quá muộn, Sasha thông minh đến mức nào? Anh còn định chữa cháy bằng cách tiếp tục hôn cô thì bị cô đẩy ra. Cô nghiêm nghị hỏi anh rốt cuộc là chuyện gì, có phải anh có chuyện giấu cô không?

Tiểu Vương cụp đầu, không dám giở trò nữa, đành phải thành thật khai báo về kỹ năng mới mà anh đã nắm được từ một tuần trước. Sasha tức giận tối sầm mặt mũi, chỉ vào anh hỏi: "Anh phát hiện ra từ tuần trước mà bây giờ mới nói với tôi?"

Tiểu Vương không dám trả lời. Kỹ năng này từng được anh coi là vũ khí bí mật để đòi nụ hôn của Sasha, nhưng bây giờ vũ khí này sau khi thành công đòi được một nụ hôn của Sasha lại trở thành hung khí đâm chính anh.

Vì vậy Sasha lại quay lưng lại, lần này còn không cho anh ôm nữa.

Sasha giận không phải vì anh có thể điều khiển tai và đuôi mọc ra tự do, cô giận vì anh che giấu cô. Lần trước cô đã nhấn mạnh với anh rồi, bất kỳ mối quan hệ nào xuất hiện rạn nứt đều bắt đầu từ việc một trong hai bên có che giấu.

Chuyện của Lý Minh Vũ, tuy cô không có bằng chứng, nhưng trong lòng đã chắc chắn bảy tám phần là do anh làm. Nhưng cô thiên vị anh, biết anh đang thay cô trút giận, nên chưa bao giờ vạch trần hay trách móc anh về chuyện này.

Nhưng anh là một con sói, một con sói có thể biến thành người. Anh hiện tại đã có thể tự do điều khiển đuôi và tai, có lẽ không lâu nữa sẽ có thể chuyển đổi tự do giữa hình thái người và hình thái sói. Đây là một điều rất tốt cho anh, nhưng anh lại không nghĩ đến việc chia sẻ với cô ngay lập tức.

Điều này khiến cô cảm thấy thất bại. Cô thậm chí bắt đầu nghi ngờ những điều mà trước đây cô tin tưởng tuyệt đối.

Lý trí cô không thể kiểm soát được việc tìm kiếm thêm nhiều bằng chứng để chứng minh suy đoán của mình: Anh chưa bao giờ là một chú chó ngốc, anh là một con sói xảo quyệt đa nghi. Ban đầu anh tiếp cận cô có lẽ chỉ hy vọng cô có thể đưa anh ra khỏi cái xó xỉnh đó. Lúc đầu, dù là sói hay mới biến thành người, cô có thể cảm nhận rõ ràng tính cách anh cô độc và lạnh lùng. Nhưng sói giỏi quan sát, anh đã nhận ra điểm yếu của cô, điểm yếu của cô là lòng thương người. Điều này có thể thấy rõ qua cách cô xử lý chuyện của Lý Minh Vũ.

Lúc đó anh chưa đủ lông cánh, thiếu sự giúp đỡ của cô anh không thể duy trì hình thái người được lâu. Anh sợ bị cô quét ra khỏi nhà, bắt đầu dùng điểm yếu của cô để chinh phục cô. Anh biết cô mềm lòng, nên bắt đầu có sự thay đổi tính cách hoàn toàn khác biệt so với trước đây, tỏ ra yếu thế để lấy lòng cô, từng bước hạ thấp phòng bị của cô, khiến cô chìm đắm vào trò chơi săn mồi của anh, từng chút một mất đi lập trường, chiều theo mọi ý muốn của anh.

Mục đích của anh rốt cuộc là gì? Lợi dụng sự gần gũi của cô để duy trì hình thái người lâu dài, ẩn náu trong thế gian hư ảo này sao? Nhưng bây giờ anh đã dần dần phục hồi khả năng kiểm soát trạng thái cơ thể mình, anh lặng lẽ giấu cô, có lẽ trong lòng đã sớm chuẩn bị bỏ rơi cô ngay khi phục hồi hoàn toàn?

Đêm đó Sasha trằn trọc không ngủ được. Tiểu Vương cũng ăn ngủ không yên, nhưng điều khiến anh lo lắng chỉ là Sasha không chịu cho anh chạm vào nữa. Anh lờ mờ nhớ Sasha từng nói một mối quan hệ sẽ tan vỡ khi một bên có sự che giấu. Anh nghĩ Sasha giận anh vì điều đó, nhưng anh không dám nói với Sasha rằng anh chỉ muốn giữ bí mật đó để đổi lấy nụ hôn của cô mà thôi.

Tiểu Vương biết mình có tội, nhưng anh không biết chỉ sau một đêm anh đã trở nên tội lỗi tày trời trong lòng Sasha. Để bày tỏ lời xin lỗi chân thành của mình, anh đã bò dậy lúc năm giờ sáng để nấu bữa sáng. Anh không biết trứng chiên yêu thương của Sasha được làm bằng khuôn, anh đã thử mọi cách, trứng chiên ra hoặc là hình tròn hoặc là hình bầu dục. Anh không nản lòng, cầm dao làm bếp cắt tỉa, cuối cùng đã cắt những quả trứng chiên tròn và dẹt thành hình trái tim.

Sau đó anh bắt đầu luộc sủi cảo. Anh bây giờ là một con sói sống trên mạng, có gì không hiểu đều tra Google. Dù nhìn thì biết mà làm thì hỏng, nhưng hỏng rồi lại làm, cuối cùng anh cũng luộc ra một bát sủi cảo hoàn hảo, bày biện, tất cả đều xếp thành hình trái tim.

Anh lại học theo hướng dẫn trên mạng pha nước chấm sủi cảo. Lần đầu quá mặn, lần thứ hai quá chua, lần thứ ba quá ngọt, lần thứ tư quá cay. Cuối cùng, khi Sasha đã thức dậy, vệ sinh cá nhân xong xuôi và mặc quần áo chỉnh tề đi ra, anh đã pha được bát nước chấm sủi cảo mà anh cho là có thể chiếm trọn trái tim và dạ dày của Sasha.

Nhưng Sasha không hề liếc nhìn, đi thẳng qua bàn ăn, hướng về phía cửa ra. Tiểu Vương sững sờ, không kịp cởi tạp dề, kéo lê dép lê đuổi theo kéo cô lại, rụt rè mở lời: "Sasha, cô quên ăn sáng rồi à? Tôi nấu sủi cảo rồi còn—"

"Không cần đâu, anh tự ăn đi." Sasha nói với vẻ mặt không cảm xúc: "Ăn xong dọn dẹp đi, anh về chỗ anh đến đi, anh đối với tôi đã không còn giá trị lợi dụng lớn nữa rồi."

Tiểu Vương đứng sững tại chỗ.

Mỗi từ Sasha nói anh đều nghe hiểu, nhưng tại sao khi ghép lại lại trở nên khó hiểu như vậy? Sasha đã hất tay anh ra, thẳng thừng mở cửa. Tiểu Vương không màng đến bữa sáng đã dọn ra, tháo tạp dề thay giày vội vàng đuổi theo. Thang máy đã đóng lại, đang đi xuống. Cầu thang bộ mười hai tầng, anh phóng như bay xuống. Khi thang máy mở cửa, anh đã thở hổn hển đứng đợi bên ngoài. Sasha giật mình, tốc độ này của anh, ai mà không nói mình gặp ma?

Sasha ngầm ổn định lại tinh thần, không thèm để ý đến anh mà tiếp tục đi ra ngoài. Anh bĩu môi lủi thủi đi theo sau, không xa không gần. Sasha mua bánh bao ở cổng khu chung cư. Điện thoại cô còn chưa kịp quét mã QR của người ta, anh đã móc tiền lẻ trong túi ra trả trước. Đó là tiền anh kiếm được khi chơi cờ ở phòng cờ tướng, nhóm các bác trai đó chỉ trả tiền mặt.

Chuyện này anh chưa từng nói với Sasha. Việc này rơi vào mắt Sasha lại là một khung cảnh khác: Nhìn kìa, anh ta còn có tiền, anh ta đã bắt đầu giấu quỹ đen rồi, anh ta chắc chắn đã chuẩn bị sẵn sàng để bỏ trốn bất cứ lúc nào.

Sasha nhận lấy bánh bao, phồng má tức giận đi về phía trước. Tiểu Vương cảm thấy ngọn lửa giận trên người cô còn lớn hơn lúc nãy. Anh không hiểu, chỉ biết xách túi sữa đậu nành cho cô, cụp đầu đi theo.

Trong tàu điện ngầm, Sasha không chịu nắm vạt áo anh nữa. Cô thà bị chen lấn chao đảo còn hơn chạm vào anh. Cô không chạm vào anh, anh lại nhất quyết phải chạm vào cô. Anh một tay nắm thanh ngang, một tay ôm vai cô, cưỡng chế cô vào lòng. Cô càng đẩy anh càng ôm chặt. Cả người Sasha bị anh áp sát vào ngực, má cô bị ép đến mức phồng ra. Sasha tức quá, há miệng cắn mạnh vào ngực anh qua lớp áo phông mỏng. Tiếng anh rên lên trong lồng ngực, nhưng cánh tay ôm cô không hề giảm lực một chút nào.

Đã thấy rõ, hoàn toàn thấy rõ, đây đúng là một con sói mặt dày mày dạn.

Sasha đến công ty, Tiểu Vương theo thông lệ đến phòng cờ tướng. Nhưng hôm nay anh đánh cờ liên tục mất tập trung, thua vài ván xót tiền không chịu được, vội vàng rút lui, ôm điện thoại cày thuê vài ván game để kiếm lại tiền.

Đến buổi trưa, anh theo thói quen đi đến tiệm bánh ngọt dưới lầu mua một ly đồ uống lạnh, xách đến cổng công ty Sasha đợi cô.

Đã có vài đợt người ra khỏi thang máy nhưng vẫn không thấy bóng dáng Sasha. Tiểu Vương ngạc nhiên lấy điện thoại ra gọi cho Sasha. Gọi hai cuộc đều không ai bắt máy. Đang chuẩn bị gọi cuộc thứ ba, có vài người phụ nữ mặc đồng phục giống Sasha bước ra từ cửa kính. Một người trong số đó chủ động chào hỏi Tiểu Vương: "Cậu đến tìm Sasha à?"

Mùi nước hoa trên người cô ta quá nồng, Tiểu Vương thản nhiên đứng xa ra một chút, vẻ mặt xa cách gật đầu. Cô đồng nghiệp nữ nửa cười nửa không tiếp tục nói: "Cô ấy có lẽ không về ăn trưa đâu. Sáng nay cô ấy đi cùng một khách hàng nam đến khu chung cư mới nghiệm thu điện nước rồi. Chắc là khách hàng nam đó sẽ mời cô ấy ăn cơm rồi."

Những đồng nghiệp đã đi trước gọi cô ta mau theo kịp. Cô đồng nghiệp nữ nghiêng đầu hứ một tiếng rồi quay lại, nhưng trước mắt đâu còn bóng dáng chàng trai trẻ vừa nãy nữa. Cô ta thầm rủa một câu "Gặp ma rồi," rồi hậm hực đuổi kịp bước chân đồng nghiệp.

Tiểu Vương biết xem định vị. Từ lần trước anh vô ý bị lạc, Sasha đã cài đặt định vị cho điện thoại của cả hai. Nhưng tiềm thức anh luôn nghĩ Sasha chỉ ở công ty trong giờ làm việc, nên không nghĩ đến việc theo dõi vị trí của cô trên định vị. Anh biết cô thỉnh thoảng sẽ đi xem nhà mẫu với khách hàng, nhưng chỉ vài lần hiếm hoi đó cô đều nhớ dẫn anh theo, vai trò cô sắp xếp cho anh trước mặt khách hàng đều là "trợ lý".

Bây giờ, cô không cần anh làm "trợ lý" nữa, thậm chí còn không muốn nói cho anh biết cô đi cùng người khác. Lại còn đi cùng khách hàng nam nào đó. Người đó cũng ký kết khế ước gì với cô sao? Ký kết bao lâu? Là mức độ có thể cùng nhau ăn cơm sao?

Bên này, Sasha cùng khách hàng họ Lý – người từng bị kẹt trong thang máy cùng cô lần trước – nghiệm thu xong giai đoạn lắp đặt điện nước đầu tiên. Khách hàng bày tỏ sự hài lòng, lập tức thanh toán chi phí giai đoạn thứ hai, và nhiệt tình mời Sasha cùng ăn trưa. Sasha婉拒 (từ chối khéo). Khách hàng nam lại nói cô không cần quá câu nệ, anh không mời một mình cô, mà còn mời cả quản lý kỹ thuật và giám sát kỹ thuật đang có mặt cùng nghiệm thu. Hai đồng nghiệp khác của phòng kỹ thuật cũng hùa vào trêu chọc: "Thiết kế viên Tôn của công ty chúng ta quá nhút nhát rồi, chúng ta cùng đi ăn một bữa không sao đâu. Anh Lý cũng rất chân thành mà, dù sao cô cũng giúp anh Lý thiết kế căn nhà này tốt như vậy, cô đi thì chúng tôi cũng được thơm lây ăn một bữa ké."

Mấy người đàn ông nói những lời xã giao, đẩy Sasha vào thế khó, như thể cô không đồng ý đi ăn bữa cơm này là tội đồ cực kỳ hung ác vậy.

Sasha vừa đáp lời lấy lệ, vừa lấy điện thoại ra lặng lẽ nhìn vào phần mềm định vị. Khi thấy hai chấm đỏ gần như chồng lên nhau, cô giật mình, theo bản năng nhìn về phía hành lang trống trải.

Chàng trai trẻ mặc áo phông trắng đang đứng ở góc rẽ nhìn thẳng vào cô, trong tay xách một ly đồ uống lạnh mà đá đã tan chảy hết. Anh trông có vẻ không cảm xúc, nhưng Sasha đọc được sự chán nản, tiều tụy, và tự ti từ đôi mắt màu nâu nhạt của anh.

Hai bên thái dương anh còn đọng những hạt mồ hôi lấp lánh. Dưới cái nắng lớn như vậy, quãng đường xa như thế, Sasha không biết anh đã đến đây bằng cách nào. Anh không bước lại gần nữa, đứng cách đó hơn mười mét nhìn chằm chằm vào cô, như đang duy trì chút tự trọng và cứng đầu cuối cùng của mình.

Sasha quay đầu lại, thở phào nhẹ nhõm nói với khách hàng nam vẫn đang nhiệt tình mời cô ăn cơm và hai đồng nghiệp phòng kỹ thuật đang xúi giục cô: "Thật ngại quá, bạn trai tôi đến đón tôi rồi, chúng tôi đã hẹn nhau đi ăn mì."

Giọng Sasha không lớn, nhưng cô biết anh có thể nghe thấy. Là một con sói, anh có hệ thống thính giác đáng tự hào. Và cô cũng thấy bóng dáng anh lảo đảo động đậy trong tầm nhìn ngoại biên của mình.

Khách hàng nam ngạc nhiên nói: "Thiết kế viên Tôn đã có bạn trai rồi à? Tôi còn nghe Kỹ sư Trương nói cô vẫn độc thân mà."

Kỹ sư Trương chính là tổng quản phòng kỹ thuật, lúc này anh ta đang gãi sau gáy với vẻ mặt ngượng nghịu, nói là do mình tin tức quá chậm. Sasha không có tâm trạng lươn lẹo với họ, cúi đầu nói xin lỗi rồi chủ động bước về phía anh.

Tiểu Vương ngây người nhìn cô bước đến, trong lòng như đổ ngũ vị hương chua, ngọt, đắng, cay, mặn đủ cả. Sasha nhìn thẳng bước qua anh, đi thẳng đến cửa thang máy. Tiểu Vương chỉ chững lại một giây, lập tức đuổi theo cô.

Trong thang máy chỉ có hai người anh và cô. Tiểu Vương chủ động đứng bên cạnh cô, cẩn thận đưa ly đồ uống lạnh đã bị hơi nóng làm cho ướt nhẹp đến trước mặt cô. Sasha làm ngơ, không hề đưa tay ra. Tiểu Vương lặng lẽ thu lại ly đồ uống, đôi mắt vốn chỉ le lói chút ánh sáng yếu ớt bị mi mắt buông xuống che đi vì sự bất lực.

Thang máy tiếp tục đi xuống. Khách hàng này mua căn hộ ở tầng cao, tầng hai mươi tám.

Khi con số nhảy trên bảng hiển thị đến 18, chàng trai trẻ bên cạnh đột nhiên nhỏ giọng nói: "Sasha, khách hàng của em chắc chắn rất giàu có đúng không?"

Sasha không biết nguyên nhân anh đột nhiên hỏi câu này, vẫn giữ im lặng.

Tiểu Vương tiếp tục thì thầm: "Anh ta chắc chắn có thể dễ dàng mua được nhà tân hôn đúng không?"

Sasha lắc nhẹ mắt, thầm đoán ý đồ của anh khi nói điều này.

Cho đến khi anh dường như đã hạ quyết tâm lớn, đưa tay ra nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay của Sasha đang buông thõng bên cạnh. Anh thực sự chỉ dám nắm một chút, giống như đang nắm lấy dũng khí đang chống đỡ anh lúc này.

Anh với giọng điệu trầm buồn và nghiêm túc nói: "Sasha, sau này anh cũng có thể mua được nhà tân hôn, em đợi anh được không?"

Sasha nghẹn lời ngay lập tức.

Cô hất bàn tay chỉ nắm một chút ngón tay cô ra, rồi lại vươn tay về phía anh. Người vừa mới tâm trạng chạm đáy và sắp không kìm được cảm xúc một giây trước, giờ như rơi vào giấc mơ. Khuôn mặt anh còn chưa kịp thay đổi biểu cảm, não đã phát lệnh và tay đã nhanh chóng vươn ra đan chặt mười ngón tay vào tay cô.

Sasha liếc xéo khuôn mặt cười ngây ngô như chú ngốc của anh, trừng mắt nhìn anh, nũng nịu nói: "Đợi về nhà rồi tôi sẽ tính sổ với anh sau!"

Tiểu Vương, người vừa trải qua cảm giác adrenaline tăng vọt của việc đánh mất rồi lại tìm thấy trong một buổi sáng, lúc này không dám phản bác bất cứ điều gì. Đừng nói là về nhà tính sổ, chỉ cần được về nhà, bảo anh học tiếng chó kêu anh cũng làm.

Sasha lấy lý do sức khỏe không tốt xin nghỉ nửa ngày với cấp trên. Một người và một sói tay trong tay về nhà. Bữa trưa là bữa sáng yêu thương Tiểu Vương làm hồi sáng, chỉ hâm nóng lại một chút. Tiểu Vương nói muốn làm lại cho cô, Sasha từ chối. Tiểu Vương cảm thấy hôm nay trạng thái cô không đúng, ngay cả ly đồ uống lạnh cô yêu thích nhất cũng không uống một ngụm.

Ăn xong cô mới biết tại sao hôm nay tâm trạng cô đặc biệt cáu kỉnh và khẩu vị đặc biệt kém. Bởi vì người thân của cô đã đến sớm. Tiểu Vương đang rửa bát trong bếp, Sasha về phòng ngủ chính tắm rửa. Cô định nằm xuống ngay, nhưng lại sợ lát nữa anh thấy lại cằn nhằn. Cô chịu đựng cơn đau bụng, sấy tóc nửa khô rồi vứt máy sấy, nằm cong queo như con tôm trên giường.

Nhiệt độ máy lạnh rất thích hợp, nhưng cả người cô lạnh toát mồ hôi lạnh, còn phải cuộn chặt mình trong chăn điều hòa.

Rửa bát xong, Tiểu Vương lại lau sàn nhà thêm lần nữa, luôn đợi Sasha đến tính sổ với mình. Đợi đến khi anh làm xong hết việc nhà vẫn không thấy cô đi ra. Anh nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ chính nhìn vào, thấy cô đang ngủ trưa. Anh không dám làm càn, cúi đầu ngửi mùi mồ hôi trên người mình, vội vàng ra ban công lấy quần áo của mình rồi lén lút vào phòng tắm trong phòng ngủ chính.

Bước ra với cơ thể sảng khoái, Tiểu Vương cũng muốn lên giường. Ngủ trưa hay không không quan trọng với anh, điều quan trọng là, tối qua nửa đêm anh không được ôm Sasha nhiều, bây giờ Sasha đang ngủ, anh có thể lén lút ôm cô một lúc trước khi cô tính sổ.

Anh lau tóc, lại sợ tóc ướt của mình sẽ truyền hơi ẩm sang cho cô, nên trước tiên anh ngoan ngoãn nhặt máy sấy tóc bên giường lén ra ngoài sấy tóc rồi mới quay vào.

Vừa leo lên giường, Tiểu Vương đã rõ ràng cảm thấy có gì đó không ổn. Mùi không ổn. Mùi trong căn phòng này anh quá quen thuộc rồi: Mùi hạnh nhân trên người Sasha, mùi tuyết tùng trên người anh, và mùi đồ vệ sinh cá nhân giống nhau của cả hai. Mỗi mùi anh đều ghi nhớ trong lòng. Nhưng hôm nay, trong phòng có một mùi lạ lẫm.

Là mùi máu tanh.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro