Chương 7
Anh không đi theo Sasha nữa, cụp đuôi và cúi đầu, tâm trạng chán nản bước vào phòng.
Nếu Sasha muốn đuổi anh đi, anh sẽ nằm lì trong phòng cô không ra, với thân hình của anh, Sasha cũng không kéo anh đi được.
Trong lúc Tiểu Vương đang suy nghĩ lung tung, những gì Sasha nghĩ lại hoàn toàn khác với dự đoán của anh, cô đang nghĩ làm thế nào để nhanh chóng giải quyết tên tra nam Lý Minh Vũ. Cô và hắn quen nhau qua lời giới thiệu của một người cô họ của Sasha. Hai người hẹn hò được hai năm, hắn ta không hề bộc lộ bản tính thật. Bình thường hắn luôn đối xử với mọi người bằng vẻ ngoài ôn hòa, nho nhã. Hai người hẹn hò mỗi tuần một lần, lời nói và hành động đều dừng lại ở mức lịch sự, cũng từng đến thăm nhà nhau, nhưng chưa bao giờ vượt qua giới hạn trong lòng Sasha. Nếu không phải cô tình cờ phát hiện hắn ta gian díu với cô bạn thân của mình, họ đã dự định tổ chức đám cưới vào dịp Quốc khánh năm nay.
Vì là do người thân giới thiệu, Sasha không muốn xé toang mặt. Sau khi phát hiện chuyện vụng trộm của họ, cô chỉ giải thích với người thân hai bên và bạn bè thân thiết rằng hai người chia tay do không hợp tính cách. Kết quả là tên khốn không biết xấu hổ này không những không biết ơn cô, mà sau khi dây dưa với cô bạn thân cũ của cô xong, hắn ta còn muốn quay lại làm phiền cô. Cô chỉ trách lúc đó không chụp lại bằng chứng nào để uy hiếp hắn ta cút đi thật xa.
Thu dọn quần áo xong quay đầu lại nhìn, chó của cô—không, sói của cô đâu? Không lẽ đã đuổi theo cắn tên khốn đó rồi chứ??
"Tiểu Vương?" Sasha căng thẳng gọi một tiếng trong phòng khách trống trải. Con sói lớn của cô cạy cửa phòng cô, rồi từ khe cửa tội nghiệp nhìn cô.
Sasha thở phào nhẹ nhõm. Kể từ khi nuôi con sói này, mỗi ngày cô phải thấp thỏm lo âu cả trăm lần.
Cô cầm quần áo của anh đi tới. Tiểu Vương cảnh giác lùi lại, lùi mãi cho đến cạnh cửa phòng tắm. Sasha thấy vẻ mặt anh như vậy cứ ngỡ anh bị tình huống tối nay dọa sợ, cô đặt quần áo xuống giường rồi cúi xuống xoa đầu anh, nhỏ giọng xin lỗi: "Xin lỗi, là tôi về trễ."
Tiểu Vương: Đây là muốn tiên lễ hậu binh? Cho anh một viên kẹo ngọt rồi cho anh một cái tát bảo anh đi?
Sasha trực tiếp cúi xuống hôn anh một cái lên môi. Tiểu Vương đờ đẫn tại chỗ. Sasha tranh thủ lúc anh chưa biến thành người đàn ông trần truồng thì nhanh chóng quay người, tai đỏ bừng nói: "Anh anh anh đi tắm trước đi, có chuyện gì lát nữa ra nói."
Cửa phòng ngủ được kéo ra rồi đóng lại. Tiểu Vương vừa biến thành người trần truồng đang nằm sấp trên sàn: ??? Cô ấy muốn anh biến thành người rồi cút đi sao?
Thực ra sàn nhà hôm nay rất sạch sẽ, có lẽ Tiểu Vương ở nhà buồn chán cũng bắt chước cô lau dọn. Nhưng tên khốn Lý Minh Vũ vào nhà không thay giày, Sasha đành phải lê cái thân thể mệt mỏi ra lau lại sàn nhà một lượt thật kỹ lưỡng, ngay cả phòng ngủ cũng không tha.
Sàn nhà lau xong, anh vẫn chưa ra. Sasha nhìn nồi cơm điện, trống rỗng, xem ra bữa tối cô chuẩn bị cho anh anh đã giải quyết xong rồi. Cô vừa pha mì gói, vừa thầm cằn nhằn anh là một con sói mà tắm còn lâu hơn cô.
Tiểu Vương đã biến thành một chàng trai đẹp, lề mề trong phòng, thực sự không còn cách nào mới gãi ngón tay chậm rãi bước ra. Sasha đang ăn mì gói mồ hôi nhễ nhại, thấy anh thì vẫy tay, ra hiệu anh ngồi đối diện cô.
Tiểu Vương không dám ngồi. Anh ngoan ngoãn đi lấy đồ uống trong tủ lạnh đặt lên bàn cô, rồi lại mang chiếc quạt nhỏ bên cạnh sofa đến điều chỉnh gió nhẹ thổi vào cô. Cuối cùng anh im lặng đứng trước mặt cô, cúi mày rũ mắt, dáng vẻ chuẩn bị lắng nghe lời huấn thị.
Sasha thầm cảm thán: Thấy chưa! Thấy lợi ích của việc thú cưng biến thành người chưa!! Còn hữu dụng hơn cả bạn trai nữa!!
Cảm thán xong, đã đến lúc vào vấn đề chính. Sasha lại chỉ vào chiếc ghế đối diện, ra hiệu anh ngồi xuống. Tiểu Vương cúi đầu lắc đầu. Sasha nghĩ anh chỉ đơn thuần không muốn ngồi, nên trực tiếp hỏi: "Hắn ta gõ cửa là anh mở à?"
Anh biết ngay mà, điều gì đến rồi cũng sẽ đến, anh sắp bị truy cứu trách nhiệm rồi.
"Vâng... tôi tưởng là cô quên mang chìa khóa." Tiểu Vương nói với giọng điệu vừa hối lỗi vừa vội vàng: "Lúc đó tôi thấy cô đã về trễ hơn giờ bình thường, mà tôi lại không liên lạc được với cô, tôi quá gấp nên mới quên xác nhận mà đi mở cửa, tôi xin lỗi tôi—"
"Không sao không sao." Sasha húp một ngụm mì cắt lời anh, rồi tiếp tục hỏi: "Hắn ta nói hắn đá anh à? Tại sao anh lại để hắn ta bắt nạt? Tôi không tin anh đánh không lại hắn."
Nhắc đến chuyện này Tiểu Vương lại thấy tủi thân: "Tối qua cô không phải nói không có sự đồng ý của cô thì không được tùy tiện tấn công người khác sao?"
Sasha: ... Ờ... đúng là tối qua cô có nói như vậy, nhưng—
"Tôi có nói như vậy là đúng, nhưng, trong trường hợp an toàn của bản thân anh bị đe dọa, anh phải đặt an toàn của mình lên hàng đầu. Giống như tình huống hôm nay, người ta có ý định làm tổn thương anh, trước hết anh phải đảm bảo an toàn cho bản thân, không thể đứng ngốc ở đó để người ta làm tổn thương, cần thiết phải phản đòn, hiểu không?"
Tiểu Vương nửa hiểu nửa không gật đầu, lại không nhịn được hỏi: "Vậy nếu người ta có ý định làm tổn thương cô, tôi cũng có thể tùy tiện phản đòn không?"
"Thì anh phải hỏi tôi chứ, chuyện xảy ra với tôi đương nhiên phải do tôi quyết định." Sasha giải thích với giọng điệu chân thành.
"Tại sao tôi không thể trực tiếp thay cô quyết định?" Anh cố chấp truy hỏi đến cùng.
Sasha thấy anh cố chấp như vậy thì ngạc nhiên, không nhịn được trêu chọc một chút: "Anh là ai mà đòi thay tôi quyết định?"
"Tôi là người của cô." Anh thốt ra, cả hai đều sững lại. Anh cúi đầu xuống lại nhỏ giọng bổ sung: "Cũng là sói của cô."
Sasha ho khan hai tiếng, làm bộ húp hai ngụm mì, vừa dọn dẹp bát đũa vừa để lại một câu "Nóng quá tôi đi tắm trước" rồi chạy mất.
Cô đang tắm trong phòng tắm, Tiểu Vương cầm máy sấy tóc ngồi bên giường cô đợi. Anh đang đợi cô cho anh một lời giải thích. Anh vừa nói anh là người của cô tại sao cô lại không đáp lại? Chẳng lẽ cô không nghĩ như vậy sao? Cô đưa anh về, cô biến anh thành người. Anh vừa là sói của cô vừa là người của cô. Tại sao cô không thừa nhận? Khi cô hỏi chuyện rõ ràng cô không hề trách mắng anh, lẽ nào cô thật sự muốn đuổi anh đi nên không thừa nhận anh nữa?
Sasha lau tóc ướt đi ra thì chạm mặt Tiểu Vương, bị ánh mắt u oán trong mắt anh làm cho giật mình, vừa nhận lấy máy sấy tóc trong tay anh vừa hỏi: "Anh làm gì vậy? Môi trề ra cả hai dặm rồi kìa."
Tiểu Vương không lên tiếng. Đợi cô cắm điện máy sấy tóc xong thì chủ động nhường chỗ trên giường, ra hiệu cô ngồi xuống, rất tự giác nhận lấy máy sấy tóc từ tay cô, bật gió nhỏ nhất để sấy tóc cho cô.
Sasha: Kỹ năng thú cưng +1!
Gió nhỏ rất êm ái, Sasha bị thổi đến mức buồn ngủ, cho đến khi giọng anh vang lên trên đỉnh đầu.
"Tôi hóa sói vào khoảng tám giờ tối nay." Anh chủ động tìm chuyện để nói. Sasha hơi tỉnh táo, ngẩng đầu nhìn anh cười: "Vậy là anh đoán đúng rồi! Quả nhiên không liên quan đến trạng thái, mà là vấn đề thời gian! Một giây bằng bốn tiếng đúng không?!"
Tiểu Vương cúi đầu nhìn cô, nhìn vết đỏ mờ nhạt trên mặt cô bị răng nanh của anh cứa, anh một tay cầm máy sấy tóc một tay nhẹ nhàng vuốt ve vết thương trên má cô, ánh mắt vừa hối lỗi vừa mơ màng.
"Không sao đâu, chuyện nhỏ." Sasha không để ý, tự mình dùng tay cọ cọ. Ngay sau đó như nghĩ ra điều gì, mắt cô sáng lên hỏi: "Ê! Nước bọt của anh không phải có thể chữa lành sao? Anh bôi một chút nước bọt cho tôi là được rồi."
Tiểu Vương chăm chú nhìn cô không trả lời.
Tóc ngắn gần như khô, cô giật lấy máy sấy tóc từ tay anh, tắt công tắc, cuốn dây rồi tùy tiện nhét vào ngăn kéo, vừa gọi anh ngồi xuống bên cạnh cô vừa kéo áo ngủ của mình cho anh xem.
"Còn cái này nữa, anh vừa vồ tôi móng vuốt cào rách da rồi, anh xem nước bọt có chữa được không, chữa được thì bôi cho tôi luôn đi."
Chiếc áo ngủ cotton cổ tròn của cô bị kéo xuống vai, để lộ làn da trắng như mỡ đông và xương quai xanh tinh tế. Bên cạnh dây áo mỏng màu đen là vài vết thương đỏ tươi. Có lẽ do đã được rửa nước, xung quanh vết thương hơi trắng. Sasha nghiêng đầu cố gắng nhìn, không hề nhận ra ánh mắt tối sầm của anh và khuôn mặt đang dần tiến lại gần.
Đến khi có chút cảm giác, hơi thở nóng bỏng của anh đã phả vào động mạch cảnh yếu ớt của cô. Sasha theo bản năng muốn lùi lại, tay anh nhanh như chớp bắt lấy gáy cô, khiến cô lập tức không thể cử động.
Sống mũi cao thẳng của anh đã cọ vào cằm cô. Khoảng cách này quá mờ ám, Sasha buộc phải lên tiếng cảnh cáo anh.
"Tiểu— ư..."
Môi anh dán lên, phủ lên bờ vai hơi lạnh của cô. Lưỡi anh ấm áp, từng chút từng chút liếm láp vết thương của cô. Cảm giác tê dại xa lạ từ nơi môi anh chạm vào da thịt cô dần lan rộng. Sasha nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ xa lạ suýt tuột khỏi môi, một tay run rẩy đặt lên gáy anh, nắm lấy mái tóc dày của anh khẽ khẩn cầu: "Đừng... đừng như vậy, Tiểu Vương..."
"Đừng sợ, Sasha." Giọng anh khàn đặc, "Tôi sẽ không làm tổn thương cô đâu."
Vừa nói anh vừa ngẩng người lên khỏi hõm cổ trái của cô. Vùng da bị anh liếm láp đã trở nên mịn màng như ban đầu. Sasha vừa thở phào nhẹ nhõm, bàn tay anh đang đặt trên vai phải cô đột nhiên kéo cổ áo bên phải cô xuống, để lộ nửa bên vai cũng trắng nõn và vết thương nhỏ.
Anh làm theo cách cũ, cúi xuống hôn lên, không biết chán mà liếm láp vết thương của cô hết lần này đến lần khác. Sasha không hề hay biết, khi anh làm những động tác này, mắt anh đang nhìn xương quai xanh của cô, nhìn cằm cô, nhìn đôi môi anh đào của cô. Anh muốn liếm lên từng chút một như vậy, muốn để lại dấu răng trên xương quai xanh của cô, muốn để lại dấu đỏ trên cằm cô, muốn giày vò thỏa thích trên đôi môi mềm mại của cô.
Nhưng anh chỉ có thể nghĩ, diễn tập đi diễn tập lại trong đầu những cảnh mà anh muốn tái hiện.
"Đủ rồi—đủ rồi Tiểu Vương." Sasha đẩy anh ra thở dốc. Má cô đỏ ửng, ánh mắt đầy nước, thấy anh mắt đỏ hoe lại muốn ghé sát vào thì kịp thời lên tiếng ngăn cản: "Khỏi rồi thật sự khỏi rồi—"
Lần này môi anh dán lên má cô, thành kính, dùng đầu lưỡi khẽ lướt qua vết thương do răng nanh anh tạo ra, ngay khoảnh khắc vết thương biến mất thì anh lại kiềm chế lùi lại.
Anh hơi dọa cô rồi, anh biết, lẽ ra anh nên cẩn thận nắm bắt nhịp độ. Tộc sói của họ, khi săn mồi ngoài tốc độ vô song, còn có sự kiên nhẫn và bền bỉ đáng kinh ngạc. Là anh đã quá vội vàng rồi.
"Bây giờ thì được rồi." Anh ngồi trở lại vị trí an toàn, cố gắng lý trí trình bày sự thật.
Sasha sờ lên má mình đã mịn màng, kéo cổ áo bên vai về vị trí cũ, liếc ngang liếc dọc không dám đối diện với ánh mắt nóng bỏng của anh, chỉ cúi đầu khẽ nói một tiếng cảm ơn.
"Bạn trai cũ của cô tại sao cứ hay tìm cô?" Anh khéo léo đổi chủ đề, cố ý hỏi chuyện mình quan tâm một cách tự nhiên.
"Hắn ta bị bệnh chứ sao!" Vừa nói đến chuyện này Sasha lập tức quên mất sự mờ ám ban nãy, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
"Hai người..." Anh thăm dò hỏi: "Yêu nhau lâu chưa?"
Sasha không rõ tại sao anh đột nhiên hỏi chuyện này, nhưng lại cảm thấy anh không phải người ngoài, nếu anh tò mò, cô nói cho anh nghe cũng không sao, đúng lúc cô không có chỗ nào để than thở.
"Cũng không hẳn là lâu, khoảng hai năm thôi."
Tiểu Vương động đậy tai: Hai năm mà không lâu? Anh và cô mới ở bên nhau chưa đầy hai tuần? Tên khốn đó lại ở bên cô hai năm rồi? Được, tháo cánh tay hắn.
Sasha tiếp tục bình tĩnh nói: "Hồi đầu năm nay hai gia đình chúng tôi đã ngồi lại ăn cơm với nhau một bữa, mọi người đều thấy hợp nên đã đính hôn miệng rồi. Vốn dĩ dự định chọn một ngày thích hợp vào khoảng tháng Mười để tổ chức đám cưới."
Tiểu Vương nghiến răng: ??? Đính hôn?? Còn định kết hôn?? Tuy anh không biết cụ thể là gì nhưng nghe có vẻ là một mối quan hệ không hề tầm thường! Được, tháo đùi hắn.
Sasha cuối cùng cũng nói đến phần khiến cô phẫn nộ: "Nhưng cái tên tra nam chết tiệt này, trong thời gian tôi đi công tác, hắn ta đã gian díu với bạn thân của tôi. Chính là người phụ nữ chúng ta gặp ở siêu thị hôm qua. Thế là hôn sự của tôi và hắn ta đương nhiên tan vỡ. Lúc đó tôi giữ thể diện không vạch trần chuyện dơ bẩn của hắn ta trước mặt người quen hai bên, nhưng cái tên khốn này không những không biết ơn mà còn hết lần này đến lần khác đến làm phiền tôi. Lần sau nữa, tôi nhất định phải quay lại để mọi người biết bộ mặt thật của hắn ta!"
Tiểu Vương cọ cọ má: Được rồi, không cần nói gì nữa, xẻ làm tám mảnh đi.
Sasha: "Khoan đã, anh hỏi tôi mà anh không nói gì đáp lại, có thính giả như anh à? Không đạt yêu cầu chút nào!"
Tiểu Vương sốt ruột: "Không phải, Sasha tôi—"
Ngọn lửa giận dữ của Sasha rõ ràng đã bùng lên cao. Cô phồng má vung tay: "Thôi thôi thôi, đừng giải thích, bây giờ tôi thấy đàn ông là thấy phiền, anh ra ngoài trước đi, tôi muốn một mình bình tĩnh lại."
Tiểu Vương bị vạ lây: ...
Cuối cùng anh chỉ có thể trề môi ngoan ngoãn đứng dậy, ba bước lại quay đầu nhìn cô. Đến cửa Sasha cuối cùng cũng gọi anh lại. Lòng anh mừng thầm, ai ngờ Sasha nói: "Này, lúc nãy tôi giúp anh chữa chỉ mất khoảng một giây, nên khoảng một giờ sáng anh có thể sẽ hóa sói lại. Lúc đó anh hãy vào tìm tôi."
"Ồ..." Anh kéo dài giọng, lại đứng đợi ở cửa thêm nửa phút, không thấy cô níu kéo nữa thì chán nản đi ra.
Mãi đến khi nghe thấy tiếng cửa nhẹ nhàng đóng lại, Sasha mới xoay cái cổ cứng đờ của mình liếc nhìn ra sau. Khoan đã? Tối nay anh lại ngoan ngoãn thế sao? Ngoan đến mức không giống một con sói nữa.
Phía này, chàng trai trẻ vừa ra khỏi cửa sắc mặt đã lạnh xuống. Tên khốn, còn dám hại anh bị Sasha giận lây, bây giờ xẻ làm tám mảnh cũng khó hả giận.
Tiểu Vương nhìn đồng hồ treo tường trong phòng khách, mười giờ rưỡi tối. Còn hai tiếng rưỡi nữa anh mới hóa sói lần tiếp theo, thời gian còn dư dả.
Sasha đã nói, nếu đối phương gây tổn thương cho anh, cô cho phép anh phản đòn. Tên khốn đó hại anh bị Sasha giận lây, còn hại anh bị Sasha đuổi ra khỏi phòng, đây chẳng phải là tổn thương sao?
Chiếc sofa trong phòng khách vẫn còn mùi kinh tởm còn sót lại của tên khốn đó. Tiểu Vương nhíu mày ngửi ngửi, rồi lặng lẽ lẻn ra khỏi cửa.
Khi quay về mới mười một giờ rưỡi. Anh nghĩ cô đã ngủ rồi, cầm khăn tắm nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ cô. Sasha đang cặm cụi sửa bản thiết kế trên bàn làm việc nghe thấy tiếng động thì quay đầu lại, đôi mắt màu nâu nhạt và đôi mắt màu đen như nho lặng lẽ đối diện nhau trong sự tĩnh lặng.
Sasha nhíu mày hỏi: "Làm gì vậy? Anh sắp hóa sói trước à?"
Anh lắc đầu, đảo mắt một vòng, sau đó nhìn cô với vẻ u oán: "Tôi vừa nằm trên sofa, dính đầy mùi của tên khốn đó, tôi chịu không nổi, muốn tắm lại."
Sasha im lặng hai giây, nhướn cằm, ra hiệu anh cứ tự nhiên.
Tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra. Sasha sửa bản nháp này càng sửa càng không có manh mối, dứt khoát tắt máy đi rửa tay, lấy quần áo trong máy giặt ra phơi ở ban công, rồi lại lề mề một lúc ở phòng khách. Nhìn chiếc sofa đó cô càng bực bội hơn. Cô biết rõ sự nhạy cảm của anh đối với mùi hương, vấn đề là anh không chịu nổi mùi của người đó, cô cũng không thích mà, chẳng lẽ lại bắt cô nhường giường cho anh rồi tự mình ngủ sofa?
Thế thì... không thể nào lại ngủ chung giường lần nữa chứ?
Sasha buồn bực kéo tất cả đệm sofa xuống ném vào máy giặt, đổ gấp ba lần lượng nước giặt, điều chỉnh chế độ ngâm giặt. Cô lại rửa tay thật kỹ rồi mới vào phòng. Con sói kiêu kỳ đó đang quấn khăn tắm ngồi bên giường cô ngoan ngoãn sấy tóc. Sasha thử nghĩ, nếu những người đàn ông khác hết lần này đến lần khác ngồi trên giường cô—còn hết lần này đến lần khác sao? Lý Minh Vũ quen cô lâu như vậy còn chưa bao giờ chạm vào giường cô, nếu đổi người khác đến đã bị cô cầm ghế đuổi đi rồi.
Vậy tại sao anh lại được phép? Sasha bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này.
Tại sao ngay từ đầu cô lại không hề đề phòng anh? Để mặc anh đến gần, để mặc anh từng chút từng chút xâm nhập vào cuộc sống của cô, để mặc anh bắt đầu dần dần chi phối cảm xúc của cô.
Tại sao anh lại được phép? Chỉ vì cô chỉ coi anh là một con sói, là thú cưng của mình sao?
Không phải, cô biết.
Nếu chỉ coi anh là một con sói cưng, cô sẽ không xấu hổ khi anh hôn cô, cô sẽ không ghen khi ngửi thấy mùi nước hoa của Lam Nguyệt trên người anh, cô sẽ không có cảm giác nóng lòng muốn về nhà trong mỗi buổi tan làm có anh chờ đợi.
Khoảnh khắc này, Sasha nghe thấy tiếng chuông báo động vang lên trong lòng mình. Dường như có một âm thanh từ trời cao đang nói với cô, điều này là sai, mau tỉnh táo lại đi, Sasha.
Nhưng người này rõ ràng không cho phép cô tỉnh táo. Anh cất máy sấy tóc, quay đầu lại nhìn thấy cô, ánh mắt lạnh nhạt trở nên vui vẻ. Anh vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình trên giường, ra hiệu cô qua đó. Sasha cứ như bị mê hoặc, lại thật sự không thể kiểm soát mà đi đến ngồi xuống bên cạnh anh, cố gắng tránh nhìn phần thân trên trần truồng của anh, làm bộ nghiêm túc mở lời hỏi: "Sao không mặc quần áo, quấn khăn tắm như vậy là sao, không biết ngượng à."
"Lát nữa tôi sẽ hóa sói, nếu cô ngủ rồi không giúp được tôi, thì tôi có thể làm rách quần áo..." Anh tủi thân đáp.
"Vậy anh không biết gọi tôi dậy à?" Giọng Sasha vẫn cố tỏ ra xa cách và cứng rắn.
Anh lại bắt đầu thuận nước đẩy thuyền, vội vàng hỏi: "Vậy tôi có thể ngồi ở đây đợi không? Tôi không chiếm chỗ của cô, tôi chỉ ngồi mép giường đợi thôi." Nói xong anh còn cố ý nhích người, chỉ đặt một phần ba mông xuống mép giường.
Sasha suýt chút nữa bật cười. Người này thật là, có lúc lang tính có lúc lại trà xanh. Nhìn cái vẻ đó của anh đi, cô còn chưa nói gì, anh đã tỏ ra tủi thân trước rồi.
"Được rồi được rồi." Sasha thở dài, lặng lẽ bò lên phía bên giường, chỉ chiếm một phần ba chỗ, bất lực mở lời với người đàn ông đang lén lút nhìn cô với nụ cười nhếch mép: "Đệm sofa tôi đang giặt rồi, đợi ngày mai phơi khô thì anh ngủ ra ngoài. Tối nay cứ tạm ngủ trên giường tôi một đêm vậy."
Con sói mặt mày rạng rỡ nghe vậy không nói hai lời xoẹt một cái nằm thẳng ra bên phía giường của cô, còn nghiêng người sang nhìn cô. Bây giờ hai người mỗi người chiếm một phần ba, một phần ba còn lại ở giữa chất đầy chăn điều hòa.
"Khoảng năm mươi phút nữa." Anh chủ động báo giờ tìm chuyện để nói. Sasha liếc anh một cái, nằm thẳng người nhìn lên trần nhà, vừa ngáp vừa nói: "Tôi chịu hết nổi rồi, buồn ngủ quá, ngủ trước đây, đến giờ anh nhớ gọi tôi dậy là được."
Chàng trai trẻ đang cố gắng nhịn cười bên cạnh khẽ ừ một tiếng. Ba phút sau, hơi thở của người bên cạnh đã trở nên đều đặn và bình ổn. Tiểu Vương ngạc nhiên, đây là chất lượng giấc ngủ mà cô nói là không tốt sao??
Anh đợi thêm một lúc, rồi nhẹ nhàng gạt chăn điều hòa sang một bên ghé sát lại gần. Anh dùng đầu ngón tay phác họa khắc họa lông mày và ánh mắt cô trong không khí, rồi nhẹ nhàng chạm vào má cô đầy đặn. Anh thậm chí không dám thở mạnh một hơi nào, nín thở từ từ tiến lại gần, cuối cùng chỉ dám dùng môi cực kỳ nhẹ nhàng hôn lên nốt ruồi lệ ở khóe mắt cô.
Một giờ sau, Sasha đang ngủ say bị cảm giác lông xù làm cho tỉnh giấc. Cô chợt mở mắt, chóp đuôi anh đang cù lét lòng bàn tay cô. Cô hoảng sợ giơ tay lên, cái đuôi anh như muốn trêu chọc lại cong lên đuổi theo lòng bàn tay cô. Sasha bị làm tỉnh giấc vốn đã bực bội, cô giận tím mặt vươn tay ra đánh mạnh một cái vào mông anh. Cái đuôi đang giật mình của anh sợ hãi co rút lại ngay lập tức dưới chiếc khăn tắm lỏng lẻo.
"Anh nằm yên cho tôi!"
Người đàn ông đang nằm sấp trên giường với hai cái tai lông xù dựng lên và nhe răng trêu chọc cô, lúc này đối diện với ánh mắt giận dữ của cô lập tức thu lại khóe miệng, cụp một bên tai xuống, nhỏ giọng biện minh đầy tủi thân: "Không phải lần trước cô nói muốn nhìn tôi vểnh đuôi sao..."
"Sắp hóa sói rồi mà còn tâm trí chơi đùa, tôi thấy anh cũng không thiết tha làm người lắm." Sasha vừa mò điện thoại vừa liếc nhìn anh.
Tiểu Vương động đậy tai, mắt không chớp nhìn chằm chằm đôi môi đỏ mọng của cô, trong lòng thầm nghĩ tôi muốn làm người, nhưng bây giờ cũng không muốn làm người lắm.
Sasha không biết những suy nghĩ nhỏ nhặt đó của anh, cô mở điện thoại sang trang đồng hồ bấm giờ, với vẻ mặt công tư phân minh hỏi: "Nói đi, lần này mấy giây? Tôi đề nghị năm giây trước, năm giây là hai mươi tiếng, hai mươi tiếng là chín giờ tối mai, lúc đó kiểu gì tôi cũng tan làm về nhà rồi, an toàn hơn."
Anh không trả lời. Sasha điều chỉnh đồng hồ đếm ngược năm giây, nghiêng mắt nhìn anh, phát hiện anh tuy nhìn cô nhưng dường như không hề nghe lọt tai. Cô đành phải nửa ngồi dậy, vươn tay lắc lư trước mắt anh: "Ê, đừng mất tập trung nữa, năm giây được không— Ưm"
Anh nhảy phắt lên, vồ lấy cô như săn mồi, đè cô dưới thân. Tay trái anh ôm lấy cổ tay cô kéo qua đầu giữ chặt, tay phải bóp lấy cằm cô. Sasha chỉ kịp nhìn rõ đôi đồng tử động vật đã chuyển sang hình vằn dọc của anh, nụ hôn áp đảo của anh đã phong tỏa đôi môi đang hé mở của cô. ...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro