chương 19:

" cái gì cơ?" /" Lập Đông thành hôn" - Chu- Lâm- LƯƠNG công tử đồng thanh hét

vương công tử có việc cần bàn với Lâm tam công tử về hôn sự của Nhị tị cùng hắn liền hẹn mấy công tử khác tới Lâm phủ, tiện luôn nói chuyện hôn sự 2 phủ Tôn- Vương đã đc định vào Lập Đông khiến mọi người đều kinh ngạc

lâm công tử:" gấp quá rồi?"-

Chu công tử: " Họ Vương giàu có, nhiều tiền nhiều người chuẩn bị vẫn kịp"

Lương công tử: " Ngươi lại định lừa muội của ta à?"

Vương công tử bật cười: " tiểu muội của huynh ko lừa ai thì thôi, ai lừa dc nàg ấy"

Lương công tử: " cũng đúng, muội ấy thông minh vậy mà,... nhưng sao lại gấp vậy?"

Vương công tử giải thích: " tỉ ta là gả cao, ko lo chạy mất, còn Tôn tiểu thư gả cho ta là gả thấp, ta sợ ko nhanh nàg ấy chạy mất, chạy đâu còn đuổi dc, chạy đi Biên Cương sao ta giữ nổi, chỉ đành cưới gấp giữ người"

Chu Công tử: " vậy mà Tôn phụ mẫu đều ưng thuận sao?"

Lâm tam công tử: " Tôn muội với Vương đệ cũng kẻ 8 lạng , người nửa cân, chưa thành gia lập thất mà đã tiếp quản sản nghiệp Họ Vương, đâu phải tầm thường, ta nghe Mạn Dục kể đệ ấy cũng dữ dằn lắm"

Vương công tử càng nghe càng thấy có điểm nghi ngờ: " Mạn Dục, huynh gọi tên huý của
tỉ ấy luôn à? mà khoan... cái gì mà kể.. huynh lén gặp tỉ tỉ ta ???"

Lâm tam công tử cười rập rờn khiến Vương sở khâm bẻ hết răng tỉ phu tương lai

Chu Công tử vẫn thấy Lương huynh mặt mày khó chịu với vương  công tử, liền hạ hoả: " củ cải trắng bị heo đào mất có chút tức giận ý mà , kệ Lương huynh đi, vài ngày là hết ý mà, huynh ấy chả giận ai dc lâu đâu"

vương công tử: " Chu huynh đang an ủi hay chửi ta vậy , ta là heo à, ko cần để ý tới ta , để ý tới Lương huynh kìa"

chu công tử nhìn qua Lương Huynh: " củ cải tới tuổi thành gia lập thất ,sớm muộn gì cũng bị đào, đào sớm hay muộn cũng vậy?"

Lương huynh bặm chặt môi nén giận, * ta giận nhưng ta ko thể nói*

Sính lễ nhà họ Vương mang tới cũng đầy đủ như lệ thường , nhưng gia sản lớn đồng nghĩa sính lễ cũng sẽ nặg hơn so với các phủ khác, chưa kể , ngoài những thứ bắt buộc,  còn có 1 phần lớn đồ dành cho lễ cưới , khiến việc chuẩn bị ở Tôn phủ ít hơn, đỡ tốn thời gian hơn rất nhiều, ngày báo hộ tịch Vương sở khâm tự lấy phần riêng của mình ra là Mấy cửa hiệu bánh ngọt mua lại dc viết thêm vào danh sách của hồi môn của nàng .

Mạn nhi nhìn mấy Khế ước cửa hiệu liền trầm trồ:
" nhà Họ Vương cũng mạnh tay quá rồi"

Tôn lão phu nhân nhàn nhã nói:
" ko phải nhà họ Vương mạnh tay, mà do Vương công tử để tâm"

Mạn nhi kiểm kê đồ đạc bị Phu nhân gọi lại:
" Nha hoàn hồi môn các tiểu thư khác đều là 2 người , nhưng từ nhỏ, tiểu thư chỉ cho ngươi theo hầu, ta ko yên tâm, cử thêm Tiếu Mama qua đó, chủ yếu vẫn là ngươi, chăm sóc cho tiểu thư, ta ko nghi ngờ lòng trung thành của ngươi, nhưng vẫn nhắc nhở vài câu"

" dạ, nô tì sẽ nghe lời tiểu thư, tuyệt đối ko gây ra chuyện"

Tôn lão thái thái cùung các Bá phụ mẫu đến Tôn phủ trước 2 ngày, Tôn phu nhân cũng chờ Cao gia tới phụ giúp.

Trước ngày thành hôn, Vương công tử như ăn trộm , trèo tường lẻn vào Tôn phủ
" công tử, ngày mai thành hôn rồi ko thể nhẫn nhịn chút sao?"
thạch đầu thấy đầu óc mông lung, rõ ràng mai cưới dc thê tử rồi còn làm trò này, chờ đợi 1 ngày chết ai đâu, tự dưng phải đi làm trò mèo chuột như mấy đôi bị cha mẹ cấm cản

" ngưoi thì biết cái gì? trèo nhanh lên, biết vậy ta cho ngươi nhịn mấy ngày, giờ thì nặng hơn heo, trèo ko nổi bức tường mấy thước"

thạch đầu thật sự nghẹn lời, vác lúa vác lụa , có khi nào hắn ko làm, thấy hạ nhân làm chậm hắn cũng phụ giúp ko nề hà cái gì, tường cao mấy thước là cao gấp mấy ngừoi hắn, trèo cũng phải cần có thời gian, hắn đâu phải đạo hiệp, bay nội công phóng lên dc.

2 ngừoi bọn họ trèo vào tường , đi nhẹ tới mấy cái mái nhà, kiếm cái cây cao liền trèo sang ròii trèo xuống, may chàng chân tay dài, đu người nhẹ nhàng chân đã chạm đât, Thạch Đầu loay hoay ko biết xuống thế nào
" công tử người đỡ nô tài xuống đi"

Vương Sở Khâm nghẹn lời, ai đời chủ tử phải đỡ nô tài, miệng chàng cắn chặt răng tức giận
" ngừoi khỏi cần xuống , ngồi yên trên đó cho rồi!"

Thạch Đầu thật thà ở yên trên cây thật, chàng 1 mình lẻn qua Đông phòng tìm người, đứng ở góc khuất thấy Mạn Nhi đã ra khỏi phòng, chàng liền tiến tới gõ cửa sổ

" Tiểu Sha... tiểu sha..."

Tôn Dĩnh Sha nghe tiếng gọi bên cửa sổ nghĩ là đứa nhỏ nhà bá phụ mẫu nào đó nghịch ngợm liền ko đề phòng gì mà mở cửa sổ

" sao lại là công tử?" - nàg thò đầu ra ngó trái ngó phải, rõ ràng là nhìn ra dc tên này lẻn trèo vào

" ko hỏi ai đã mở cửa, nhỡ gặp hắc đạo  thì sao?"

( hắc đạo: chỉ mấy người có võ công làm việc xấu,lén lút)

" có ai như người, nửa đêm lén trèo vào phủ ta, hắc đạo cũng ko xấu bằng Vương công tử"

" cái miệng của nàng ko nhịn dc ta mấy câu à"- chàng bất lực thấy mình ngu ngục, rõ ràng ý thị quan tâm lại bị chê còn ko bằg hắc đạo.

" nửa đêm lẻn vào để so tài xem lưỡi ai sắc hơn à?"

Đúng là ko giống nhau ko quA  cùng cửa,   chàng lấy trong ngực ra 1 gói giấy , nàg mở ra là bánh hạt dẻ còn ấm, cầm luôn 1 cái lên ăn, nhìn cái đầu nhỏ đang cắm cúi , 2 má chuyển động theo hàm nhai, như 1 con sóc nhỏ, chàng dằn lòng lại ko giám đưa tay lên vẹo cái má trắng tròn đó, trầm giọng nói:

" ta biết là hôn sự gấp gáp, ta ko muốn nàg cảm thấy bị ép buộc, nếu ko muốn nữa, sáng sớm mai nàg sai hạ nhân tháo lồng đèn ở cửa phủ xuống, ta sẽ ko vào rước dâu nữa"

nàg ko ngẩg đầu mà chỉ ngước mắt lên nhìn nam nhân , đôi măt to long lanh như trái nho nhưng hàng mày nhíu lại, chàng nhìn xuống , ko né tránh như lần trước hỏi lễ định hôn, thấy rõ biểu cảm của nàg vừa sợ vừa vui, cái biểu cảm này khả ái vô cùng, mà sao tự nhiên chàng chột dạ bất kham.

Nàng tức nghẹn 1 bụng , bỏ nốt cái bánh đang ăn dở vào bọc giấy, đập thẳg vào ngực hắn

" tự mình tới cầu thân, thúc tiến hộ sự cũng là công tử , giờ lại chạy đến đây nói mấy câu này, là ngươi ko muốn hay muốn? "

   chính  hắn  làm rầm rộ trong ngoài thành đều biết hôn sự này, các tiểu công chúa còn muốn nàng làm phu nhân quan sai đều bị tin đồn chặn lại ko giám làm càn, giờ mang bánh lẻn vào nói mấy câu này là cho 1 quả táo rồi tát 1 cái à?

" ta muốn chắc chắn rằng nàg cũng muốn"

" trước đó ko hề hỏi ta muốn hay ko? à có hỏi nhưng ko cho ta đáp lại, cầu thân xong liền ngày ngày tới lấy lòng phụ mẫu thân ta, còn đi xin quẻ nói phải thành hôn sớm làm song hỉ lâm môn, trừ tà chữa bêệnh cho Lão thái bà"

" ta biết vội vàng nên giờ mới tìm hỏi,ta muốn nếu nàg ưng, nàg ko ưng ta ko muốn nữa"

Thật sự bị trọc tức rồi, muốn là muốn , ko muốn là ko muốn, giờ lại quy hết tội lên đầu nàng, giờ mọi việc ko thành lại thành nàg có tội rồi

Hắn mở 1 túi khác ra, lấy 1 viên ômai đặt trước miệng nàng

" ăn thử đi ngon lắm"

Nàg ngửi thấy mùi thơm ngọt từ ômai ko nhịn dc mà mở miệng ngậm láy viên ômai, trời có chút lạnh, omai mận ngọt vị đường nồng mùi gừng thật sự là rất ngon

" nàng đừng tức giận, ta phải về rồi, ngủ sớm chút"

———
ai bị rối vì  cách xưng hô thì bảo e nhé. e sửa lại

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro