chương 25:

Nàg vừa về tiểu viện , sai Mạn nhi kêu nhà bếp dọn đồ ăn sáng, bước qua thư phòng chỉ đứng ở cửa phòng chờ hắn, Sở Khâm nhìn thấy thê tử đứng ngoài liền ra ngoài cầm tay kéo nàg vào:
" sao lại ko vào, đứng ngoài bị cảm lạnh thì phải làm sao?"

" đây là thư phòng của chàng, thiếp ko thể tự ý ra vào dc"

Hắn đang tức giânn chuyện lúc nãy, thêm câu này của nàg, hắn giận dỗi:
" đây là thư phòng của lang quân , cái gì mà ko thể tự ý, cả tiểu viện này đều nằm trong tay nàng, hay nàng chê ko xứng?"

Nàng biết rõ hắn đang tức giận  đang suy tính phải làm sao để dỗ dành phu quân, chưa kịp nói gì nhưng hắn thấy nàg im lặng lại cho là đúng liền chỉ tay ra cửa:

" được rồi, nàg ko muốn vào ta ko ép, nàg đi đi"

nàng ko muốn hắn hiểu lầm, tiến lại gần hơn nói:
" thiếp nghĩ sổ sách quan trọng, phu quân cẩn thận mới ko cho ng khác vào phòng, đừng tức giận nữa"

" ta ko tức giận với nàng"

" vậy xưởng trà có vội ko? ăn sáng xong hãy đi dc ko?"

Hắn ko đáp lại nhưng thái độ đã hoà hoãn hơn, nàng nhẹ giọng :
" công sự bận rộn, càng phải ăn tử tế mới có sức làm"

Sở Khâm liền gọi người mang đồ ăn sáng tới, nhìn trên bàn bày toàn món như mọi lần liền cau mày:
" sao thức ăn lại ko đổi hay thêm , Thạch đầu ngưoi đi nói nhà bếp chuẩn bị thêm"

Nàg cản lại:
" ko phải do nhà bếp sơ sài, thiếp nói chàng ăn sao thiếp ăn vậy ko cần cầu kì, thiếp dễ ăn ko bận tâm chuyện này"

Hắn thở dài:
" ta lấy nàng về đâu phải chịu khổ cùng ta"
Lời hắn nói khiến tim nàg hẫng 1 nhịp,  nghĩ thầm:nguyên lai phu  quân của nàg là ngừoi tình cảm đi

" Thạch đầu căn dặn nhà bếp từ nay đồ ăn của Thiếu phu nhân chuẩn bị nhiều chút, tự ngươi đi nói"

Thạch đầu phụng mệnh liền đi tới nhà bếp căn dặn luôn.

"chuyện hôm nay để nàng chê cười rồi!"

" Gia sự nhà nào mà ko có, chẳng qua ít hay nhiều thôi, chàng cũng đừng tức giận quá, mẫu thân lo lắng"

" mẫu thân lo lắng sao? thế còn nàg?"

Hắn như đứa trẻ đòi kẹo, nếu nàng nói không e rằng có con cún xù lông ngay , nàg thở hắt 1 hơi:

" thiếp cũng ko muốn chàng tức giận"

Hắn vui vẻ ăn nhiều hơn 1 bát cơm.

chờ hắn đi khỏi, Nàng liền tới Đại phòng tìm Vương phu nhân:

" Sở khâm còn tức giận ko?"

" chàng ăn bữa sáng rồi tới xưởng trà rồi"

" vậy thì tốt, mấy ngày nữa Nhị thúc mẫu tới tìm con, con cứ qua loa đáp lại là dc, cứ nói phải hỏi qua ta , chắc chắn ko bị làm khó"

" con biết rồi, xin nghe theo người"

"nay Lí quản gia sẽ đưa con tới mấy quầy hàng, tiện để các đệ đệ thỉnh an, cũng là cho hạ nhân biết mặt Thiếu phu nhân"

" dạ"

" đi đi kẻo muộn"

" con xin cáo lui"

Lí quản gia đưa nàg đi qua các quầy lớn vải- trà - lương thực gặp dc mấy đệ đệ là con thiếp thất của Nhị  /tam thúc, mấy người làm cũng hành lễ cung kính thỉnh an.
Vải - trà - Lương thực là hàng Vương phủ đứng đầu, Trần phủ mua bán Dược liệu - đồ quý , Hà phủ đứng đầu về gia công.

Lí quản gia muốn hỏi nàg muốn đi đâu xem nữa , nàg lắc đầu cho quản gia về lại phủ, Tự mình cùng Mạn nhi đi dạo.

Đang đi trên đường , đứng trước hàng bán bánh đậu xanh , 1 phu nhân bên cạnh bị giật mất túi tiền, Nàng liền đuổi theo, chạy hết 2 con phố tới hẻm cụt , bọn chúng có đồng bọn chờ sẵn, tổng cộng 4 tên, bọn chúng coi thường nàng, nàng nhếch môi khinh bỉ, liền đánh trả, 4 tên nằm co ro

Mạn nhi đuổu theo nhưng ko kịp bị mất dấu, biết chủ tử có võ, mấy tên cướp này ko phải đối thủ của nàng, nhưng sợ chúng có binh khí, tiểu thư nhà mình tay ko bắt cướp e là cũng ko khả quan.

Mạn nhi đi qua 3/4 con phố cũng ko thấy bóng dáng tiểu thư đâu lại gặp công tử đang từ xưởng trà tới quầy trà, Thạch đầu nhìn ra trước:
" công tử, kia chẳng phải Mạn nhi sao? sao ko thấy Thiếu phu nhân đi cùng"

" Mạn nhi, Thiếu phu nhân sai ngưoi đi ra ngoài mua gì? sao ko ở lại phủ hầu hạ nàng, thiếu gì cứ nói Thường Mama là dc"

Mạn nhi toát mồ hôi, sợ sệt :
" ko có, nô tì đi cùng Thiếu phu nhân"

Hắn nghi hoặc:
" thiếu phu nhân đâu, sao có mình ngươi"

" Nô tì đi theo Thiếu phu nhân tới các quầy hàng , nhưng vừa gặp cướp, ngừoi đuổi theo còn nô tì chạy theo ko kịp.....bị mất dấu....."

Mặt hắn đanh lại, tức giận hiện rõ , quát lớn:
" ngươi hầu hạ chủ tử kiểu gì vậy? "

Thạch đầu sợ to tiếng giữa đường sẽ gây thị phi , nuốt nước bọt nói nhỏ:
" để nô tài gọi thêm người đi tìm Thiếu phu nhân"

"Mạn nhi lúc nãy ngươi đi cùng chủ tử đi đâu?"

Mạn nhi vấp váp nói:
" quầy trà- vải - lương thực hướng đông"

" hạ nhân ở đó biết mặt Thiếu phu nhân chưa?"

" rồi, bọn họ đã thỉnh an , đã biết mặt"

Thạch đầu nhanh chóng tới cửa hiệu gần nhất sai hạ nhân ở đó đi tìm , sai thêm 2 hạ nhân tới 2 cửa hiệu còn lại cũng đi tìm, ai biết mặt Thiếu phu nhân đều phải tản ra đi tìm.

nếu ko ở giữa phố, hắn đã đạp Mạn nhi xả giận , vẫn là lo đi tìm ngừoi trước.

Nàng đang ở trong hẻm với 4 tên cướp ,bọn trúng ăn vài trưởng của nàng cũng thấm đau, nàg muốn đưa chúng đến Nha Môn nhưng ko thể, sợ ra phố sẽ chạy mấy, nàh chỉ còn cách chói lại, dồn vào góc tường chờ Mạn nhi tới .

Cũng may hôm nay nàng nghe lời mẹ chồng, tới xem mấy cửa hiệu, nhiều hạ nhân biết mặt nàng, tản ra đi tìm cũng quá giờ trưa, hắn nhìn nàg xiêm y còn chỉnh tề , chứg tỏ chỉ cần vài đường đã hạ dc mấy tên kia,

cơ mặt hắn dịu hẳn xuống:
" nàg ko thể cứ tay ko bắt cướp như vậy chứ!"

định mở miệng trách cứ thêm vài câu bỗng tiếng " ọt ọt" vang lên,  cái bụng đói chẳng giấu nổi ,nàng đỏ mặt , hắn bật cười:
" đi về phủ thôi, quá giờ cơm rồi"

" chàng ko phải còn công sự chưa làm xong sao?"

" chiều làm tiếp"

lúc bọn họ về tới tiểu viện, Nhị tỉ cùng tam đệ đang chờ:
" sao hai ngừoi lại tới đây?"

Tam đệ vương thần sách sáng nay là người chứng kiến toàn bộ lục đục trong nhà, nghe dc Đại huynh cưới dc 2 ngày chưa thể viên phòng, cảm thấy áy này liền gọi Nhị tỉ tới xem sổ sách cùng:

" nghe nói huynh mai về Tôn phủ lại mặt, đệ kéo Nhị tỉ qua đây xem sổ sách"

" vậy vào trong thư phòng chờ ta đi, ta đi ăn cơ đã"

" ách... giờ này còn chưa ăn , vậy huynh ăn cơm đi đã"

Hắn cho gọi người kê thêm bàn ghế, 1 bàn để ăn, 1 bàn để Nhị tỉ cùng tam đệ ngồi làm, có thể vừa ăn vừa nói chuyện:

" Nhị tỉ sắp phải gả đi rồi, người giỏi lại phải gả ra ngoài, đáng tiếc thật"

" vậy ta ko gả nữa.."

" Lâm tam công tử mà bỏ qua , đệ cũng giữ người"

" đệ chịu khổ vài năm các đệ đệ trong nhà lớn chút nữa sẽ có ngừoi phụ giúp"

" nào có ai qua dc tỉ"

" vậy cho tiểu thê tử của đệ làm là dc"

Nàng vẫn chăm chú ăn uống, ko tham gia vào việc kinh doanh , tam đệ nghe vậy liền nói vài câu lấy lòng:
" huynh ấy xót thê tử, ko giám để tẩu tẩu làm, sợ tẩu tẩu vất vả"

nàng bị nhị tỉ nhắc tới:

" đệ phụ ( e dau) cũng giỏi giang, đệ cứ để muội ấy làm , ai mà ko muốn phò tá phu quân"

Chàng lén nhìn xem thái độ nàng, thấy nàg như có như không nói với Mạn Dục:

" chỉ sợ chàng ấy chê thiếp vô dụng"

Thần sách nịnh nọt:
" tẩu tẩu khiêm tốn rồi, thê tử của đại huynh nào phải tầm thường, huynh ấy có mắt nhìn người"

Nhị tỉ nhìn qua thấy Sở khâm ko tỏ thái độ gì, liền chờ nàg ăn xong gọi qua ngồi cạnh chỉ bảo xem qua vài chỗ, mấy người chăm chú xem tới hết buổi chiều, trời vừa sẩm tối cũng xog

tam đệ vươn vai than vãn:
" cuối cùng thì đã xong, Nhị tỉ đúng giỏi, xem còn nhanh hơn đệ mấy quyển"

"do đệ lười biếng/ nào phải ta nhanh, có đệ phụ giỏi giang chỉ qua vài lần liền biết làm"- sở khâm ,Mạn dục cùng lúc lên tiếng

" Nhị tỉ, sau khi gả đi, nếu ko quá bận rộn vẫn có thể phụ giúp , đệ liền chia lợi tức đầy đủ"

" chuyện của ta để sau rồu nói"-" tam đệ ngươi đừng ham chơi , lo theo Sở Khâm lo gia nghiệp họ Vương, ko thể dồn hết lên vai đệ ấy dc"

" đệ biết rồi"- tam đệ cúi đầu xấu hổ đáp lại

cuối cùng nhị tỉ quay qua nói với nàng
" đệ phụ, Sở Khâm là sợ muội vất vả , muội cứ từ từ làm khắc rồi sẽ thành thạo thôi"

Nàng dạ vâng , đứng lên tiễn 2 người đại cô( chị ck) - phu đệ( e trai ck) , quay lại chỉ vào bàn:
" mấy cái kia để thiếp xếp lại..."

hắn cản lại, nàng về phòng trước đi, để ta dọn.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro