chương 26:
Trời vừa sẩm tối cũng là tới giờ cơm tối, chiều nay thấy lang quân có đi ra ngoài nửa buổi mới quay về , nàng hỏi han đôi ba câu:
" chiều nay chàng đi gấp gáp, nếu bận ngày mai ko cần về Tôn phủ nữa"
" ta gấp gáp chẳng phải để mai có thời gian về thỉnh an nhạc phụ cùng nhạc mẫu sao? lại mặt mà hiền tế ko về thì còn ra thể thống gì?"
" phụ mẫu ta sẽ ko trách chàng, công sự quan trọng"
" đừng lo mấy chuyện đó nữa, ta tự biết suy tính, ăn xong nàg nghỉ sớm, ta vẫn có việc cần làm, ngày mai về Tôn phủ sớm"
Nàng ăn chậm , hắn ăn nhanh, mặc dù công sự gấp gáp nhưng vẫn đợi nàng ăn xong mới rời khỏi.
Nửa đêm hắn quay về, vẫn là thấy nàng ngủ gật chờ hắn.
Sáng hôm sau, bọn họ liền dậy sớm về Tôn phủ, vấn an cha mẹ xong , hắn chờ nàg bị mẫu thân kéo đi, chỉ còn lại nhạc phụ liền nói:
" chuyện thực binh, hàng năm con sẽ đưa người vào Lập Đông, mấy nay con bận công sự , chờ lệnh người, con liền giao tới"
ngày trước cầu thân, hắn đã hứa đưa thực binh ko phải nói xuông, Tôn lão gia nghĩ hắn có lòng , ai ngờ hiền tế còn viết cả khế ước điểm chỉ, nay tới nói rõ hàng năm sẽ giao Vào Lập đông, đúng là suy tính chặt chẽ, coi như là ko nhìn nhầm người
Tôn phu nhân lại chẳng để ý maây chuyện binh quyền, nghe Tiếu mama nói tới giờ vẫn chưa viên phòng, lo lắng dò hỏi, nàg liền nói phu quân bận bịu công sự, hơn nữa mới cười còn xa lạ mấy nữa là ko sao ròi
Buổi trưa ngồi ăn cơm, Tôn mẪu nhìn ra hắn gắp đồ ăn cho nàng rất khéo, miếng này sắp hets liền có miếng khác bỏ vào chén nàg, vừa đủ ko nhiều ko ít, hắn sợ nàg nhớ phụ mẫu bảo nàng ngủ lại nhưng Tôn mẫu nói ko phải phép, nào có tân nương nào mới cưới 3 ngày đã ngủ lại nhà mẹ đẻ.
Chiều về lại Vương phủ, Nhị tỉ đã chờ sẵn đợi bọn họ, trước ko nhiều sổ sách vậy, tam
nhị thúc ko phải vô dụng, phò tá đại phòng rất tốt, nhưng giờ cháu trai lên làm gia chủ, phải làm việc dưới quyền tôn tử, vẫn là ko vui vẻ ko muốn làm.
Nàng vẫn như trước, ko đc sự đồng ý của lang quân liền ko vào thư phòng, cứ cách 1 canh giờ chỉ vào thay trà rồi đi ra, Vương nhị tỉ kéo nàg lại:
" đệ phụ ngồi cạnh ta đi, ta chỉ mấy cái này"
Nàg do dự chưa giám ngồi, tỉ phu( chị ck) bảo ngồi mà ko ngồi thì vô phép mà phu quân ko cho nàg cũng ko giám, khó xử nhìn hắn, hắn lại nói Nhị tỉ:
" tỉ xem dc bao nhiêu thì xem, đừng để nàng ấy xem"
Nàng có chút chạnh lòng định đi ra, bị Nhị tỉ kéo lại:
" đệ nói sao ko theể để muội ấy xem sổ
sách?"
Hắn gần như nổi nóng:
" đệ bảo ko dc là ko dc"
" chưa để thiếp làm sao biết thiếp làm có dc hay ko, liền chê vô dụng"
nàg tức giận nói xong bỏ ra ngoài, Nhị tỉ sợ nàg giận đuổi theo:
" đệ phụ đừng giận, miệng nói vậy nhưng trong lòng ko vậy đâu"
nàng bị khinh thường chẳng vui vẻ trong lòng:
" gia có gia quy, muội là thê tử ko giám trái lời, thư phòng ko ai dc vào, sổ sách cũng ko cho muội sắp xếp chứ đừng nói là xem, muội cũng biết chút ít nhưng vẫn là phu quân ko trọng dụng đi"
" ko ... phải.."
Nhị tỉ chưa nói xong thì Tam đệ lại tới:
" may quá Nhị tỉ ở đây"
thấy mặt mày tam đệ tái mét, Nhị tỉ cũng biết có chuyện ko hay:
" có chuyệ gì?"
" Xưởng vải lại mất trộm, lần trước còn chưa tìm dc thủ phạm, giờ lại bị mất tiếp, đệ ko giám nói với Đại huynh, tới tìm tỉ"
" Sở Khâm đang trong thư phòng giờ ta đi ko tiện, đệ phụ , muội đi theo Tam đệ tìm cách xử lí, ko dc thì cũng phải giấu Sở khâm , chờ vài ngày nữa rồi tính tiếp"
cả thần sách cùng nàng cả kinh:
" muội đi sao?? liệu có dc ko?"
" ta muốn muội đi, nếu ko dc thì tới tìm
Nha phủ, nhà muội là quan gia cũng dễ nói chuyện, đi đi, kẻo trễ"
Tam đệ nhanh chóng dẫn đường đưa tẩu tẩu tới xưởng vải, lúc bị mất đã đóng cửa xưởng, nàng vào lướt qua 1 lượt đã có nghi vấn trong lòng:
" vụ trộm hôm trước cũng thế này sao?"
" vụ hôm trước bị mất nhiều hơn, rối tung cả
xưởng lên, hôm nay chỉ thế này"
" mất ít hay mất nhiều, có ai biết chưa?"
"mất ít, chưa ai biết cả, đệ sợ Khâm huynh biết nên dặn dò hạ nhân kín miệng"
" mở xưởng lại bình thường, nói là mất rồi thì thôi"
Tam đệ thấy kì quái, nàng kéo ra chỗ ko ngừoi mới nói:
" ta về thay y phục, xưởng ko bị phá thì trộm là người ngay trong phủ, biết rànhtrong xưởng có gì, đệ xem mất loại vải nào, sai hạ nhân ra chợ xem có ai bán rẻ , nếu đúng vải nhà ta phải truy ra người bán, tối nay ta với đệ đi rình"
Tam đệ mắt mở to ngạc nhiên;
" đúng là tẩu tẩu, ngừoi giỏi thật đấy, nhưng tối đi vậy nhỡ nguy hiểm với đại huynh biết thì sao?"
" yên tâm ta biết võ, chúng ta canh chừng 2/3 đêm, đại huynh của đệ xem sổ sách tới quá nửa đêm ko vè phòng sẽ ko biết đâu"
Nàg vẫn còn tức giận chuyện hồi chiều, về lại phủ cũng ko quay lại thư phòng, hắn định mở miệnng nói chuyện nàg liền chặn ngay: " chàng đừng nói, thiếp ko muốn nghe, từ nay đều nghe theo chàng là dc"
bữa cơm chẳng ai ăn dc mấy, chờ hắn đi khỏi, nàng thay sang y phục vải dệt màu tối mỗi khi tập võ, Mạn nhi ko biết võ nên nàg cho ở lại phủ
tam đệ cùng nàg đứng trong góc khuất phía sau xưởng vải:
" bọn chúng mới lấy rồi liệu nay còn quay lại sao?"
"đệ ko làm ầm lên, chúng nghĩ chúng ta ko để mắt mấy cuộn vải, sẽ chủ quan ra tay lấy tiếp"
bọn họ chờ 2 canh giờ quả nhiên có người, 1 người mở cửa xưởng đưa ra mấy cuộn vải cho 1 tên bên ngoài mang đi, 2 người liền bám theo,
" có ra tay bắt người ko?"
" ko , biết rõ ai là người lấy là dc rồi, về thôi"
Nàng về tiểu viện vẫn chưa thấy phu quân ở bên thư phòng, thở phào nhẹ nhõm, liền thay bộ y phục khác, lên giường ngủ ngay, ko đợi hắn nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro