chương 37:
ngồi thừ bên mép giường chưa dc 3 canh giờ trời đã sáng, Hạ nhân Tôn phủ mang nước rửa mặt tới, hắn rửa mặt qua loa hướng sân chính đứng chờ, Tôn phụ mẫu vốn cũng chẳng ngủ dc, 3người ngồi dưới hiên đình uống trà, trời mùa đông lạnh giá, trà vừa rót đã nguội, nhưng cả 3 người áo khoác lông cừu cũng ko khoác. Tôn lão gia khuyên nhủ
" tí Ta sẽ tới vài nơi hỏi, nhưng ko chắc sẽ biết dc gì, nhưng cũng đừng lo lắng quá"
" để con đi với người"
" chuyện này dò hỏi kín kẽ, ngay cả hạ nhân tta cũng ko đem theo, ngươi ở đây chờ tin tức đi"
CỔng Thành đã đóng, cố ý dò la tin mật sẽ bị khép vào tội nặng, ko thể đường chính mà đi, chỉ có thể lặng lẽ đi.
Vương sở khâm cùng Tôn Mẫu ở phủ đứng ngồi ko yên, bà đành vào phòng lôi từng món đồ chơi nhỏ , từng bức thư pháp hồi học chữ của nàng thao thao bất tuyệt, lòng hắn giờ như đàn kiến lửa bò khắp ngóc ngách vậy mà kì lạ hắn ko bỏ xót 1 chữ nào , từng câu từng chữ đều đang nói về nương tử của hắn
Tôn lão gia đi tới Nha Môn tìm Hứa đại nhân- chỉ nhận dc câu- dò la phản loạn là trọng tội,sau đó động viên : Dĩnh Sha tài giỏi, quật cường sẽ bảo vệ dc bản thân.
Tới Lâm phủ nói bóng nói gió, Lâm Lão Gia cũng nói: chờ qua vài ngày mới biết dc nguồn cơn bạo loạn , giờ cũng bất lực tòng tâm.
Tam Đệ Vương Thần sách biết Đại Tẩu mấy ngày trước được triệu vào kinh, nghe bạo loạn cũng chạy qua tìm Đại huynh, hạ nhân nói hắn đã đi tới Tôn phủ, y hớt hải cũng chạy tới đó:
" Đại huynh, sao ròii, Tẩu Tẩu có chuyện gì ko"
hắn chỉ lắc đầu đáp lại:
" Tôn phụ đã đi mấy chỗ, vẫn ko có tin tức gj"
Đột nhiên y nhớ đại tẩu mình có biết quan phủ:
"Nha môn đã đi chưa?, Đại Tẩu có qua lại với Hứa đại nhân, chúng ta tới đó hỏi"
lúc này hắn chợt nhớ ra:
" sao đệ biết nàng ấy có giao hảo với Nha môn"
biết mình lỡ lời, lại ko giám giấu giếm, sợ tuột mất hi vọng
" lần trước xưởng vải bị trộm , đệ ko làm tới nơi tới trốn, là đại tẩu ra tay, tới Nha môn nhờ vả, mới biết Tẩu ấy có giao hảo với Hứa đại nhân"
Hắn vỗ đầu y chửi:
" đệ giỏi lắm, ta đi xa nhờ đệ ở nhà chăm sóc tẩu tẩu ngươi mà ngươi lại sai bảo làm cái này cái kia đủ thứ trò"
Hắn còn đang bận lo lắng an nguy của nàng bằng ko giã cho tiểu đệ này nằm tĩnh dưỡng vài tháng mới rời nổi giường.
Cổng thành đã đóng kín, trong bất xuất , ngoại bất nhập, cảnh cổng nặng nề đóng im lìm, hắn rời khỏi Tôn phủ lại chạy tới cổng thành nhìn.Ngày 3 vòng, sáng ra cổng thành chờ, chiều về tiểu viển, tối lại quay lại Tôn phủ.
Bỏ bê thương sự , phó mặc cho người nhà, Vương lão gia cùng Nhị phòng, Tam phòng ( 2 nhị thúc) đành đứng ra làm thay hắn, hắn ko còn tâm tư mà quản.
các nữ nhân họ Vương từ già tới trẻ cũng chạy qua hỏi đều bị Vương mẫu phu nhân mời về, cũng chỉ nói đại khái rằng chưa có tin tức gì
Tiếu mama ở Tôn phủ còn tỉnh táo nhất, dặn nhà bếp lúc nào cũng phải có cơm nóng canh ngọt, để chủ tử ăn dc miếng nào hay miếng ấy.
Vương phụ bận lo sự vụ, Vương lão thái thái cùng Vương mẫu ngày ngày ở từ đường thắp hương gõ mõ tụng kinh cầu phúc, Tôn lão gia cũng tới hết các phủ có thể đi, mắt Tôn mẫu phu nhân lúc nào cũng ngấn nước, còn hắn mắt thâm quầng , mặt mày tái nhợt, khí sắc ảm
đạm.
Hắn lo cho nàng: ko biết có dc ăn ngon ko, có biết khoác áo lông cừu ko, có bị thương ko. Hắn nhớ nàng: lúc nàng cười để lộ 2 răn thỏ, đôi mắt trong treo như trời sau mưa, môi chúm chím nói ko ngừng, hắn cũng nhận ra từ hồi thành hôn, nàng tiết chế , ít cười hơn, lỗi tại hắn,hắn lại tự trách mình
Thạch Đầu nhìn bàn ăn nguội ngắt , bát cơm
vẫn sạch sẽ, biết ko khuyên nhủ dc chủ tử đành tìm Vương phu nhân, bà chạy qua tiểu viện, nhỏ nhẹ nói với hắn:
" ăn chút gì đó, có thực mới vực được đạo, có chuyện gì cần con thì con cũng phải tỉnh táo, khoẻ mạnh mà ra mặt, thê tử của con còn chờ con lo liệu"
Hắn đã kìm nén mấy ngày, nghe lời mẹ dỗ như lời hát ru, ko nhịn dc cuối cùng mặt ướt đẫm ôm lấy eo Vương mẫu:
" nàng ấy nhất định bình an, nhất định bình an"
Phu nhân vỗ nhẹ vai hắn:
" đúng rồi, sẽ bình an trở về, sống với con tới đầu bạc răng long"
Hắn gắng gượng lau nước mắt, ăn vội chén cơm, Thạch đầu nhanh tay múc thêm bát canh hầm:
" công tử, uống bát canh cho đỡ nghẹn" hắn cầm chén canh uống ừng ực rồi lại đi ra ngoài.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro