chương 41

xuân phong phơi phơi, hắn ngông nghênh đá cửa bước ra khỏi phòng, Thạch Đầu -Mạn nhi liếc mắt qua lại biết chắc đêm qua nến cháy cả đêm chứng tỏ đêm xuân tình lồng, miệng liền leo lẻo nịnh bợ:
" chúc  công tử cùng thiếu phu nhân  tâm đầu ý hợp- tình chàng ý thiếp- con cháu đầy đàn"

Hắn cười hở cả lợi, bứic lên vỗ má Thạch Đầu vài cái:
" hay lắm, thưởng!thưởng! Ngươi tới chỗ Lí Tổng quản lấy nhiều bạc 1 chút, thưởng cho tất cả gia đinh trong viện, riêng 2 ngươi, mỗi người 1 nén bạc"

" đa tạ công tử đa tạ Thiếu phu nhân"

hắn  phất tay áo đi tới Đại phòng tìm Vương lão gia, mấy ngày nay hắn trốn việc lo cho thê tử rồi, nếu trốn nữa ...à...ko trốn nổi nữa.

Nàng thay y phục xong liền tới thẳng Chính Phòng thỉnh an Lão thái thái, lại qua Đại phòng thỉnh an Vương Mẫu:
" ko nghỉ ngơi cho tốt, tới đây làm
mấy lễ nghi rườm rà làm gì? ta ko trách con"

" con nay đã khoẻ, tới thỉnh an người cũng là để cho người yên tâm"

" con bình an là dc rồi, Sở Khâm lo lắng cho con mấy ngày nay, quay về nghỉ ngơi đi"

Tôn Dĩnh Sha quay lại viện, cũng ko thấy hắn quay về dùng bữa, Mạn Nhi liền cáo:
" Công tử đã đi cùng Lão gia rời phủ rồi, người nói tối sẽ về sớm"

Nàng gật đầu hiểu ý, dùng bữa xong lại về Tôn phủ,

Tôn Mẫu thấy nữ nhi bình an, thở phào nhẹ nhõm, cũng ko giữ lại, nàng nhất quyết muốn ở:

" Mấy ngày con ở trong cung, Phụ mẫu lo lắng ko yên, con ở lại với 2ngừou mấy ngày"

" ta nhìn thấy con là yên tâm rồi, bọn ta lo lắng cũng như phu quân con lo lắng thôi, chỉ dc ngủ lại 1 đêm, mai phải quay về"

" con biết"

" con biết cái gì? biết thật ko, biết hiền tế ( con rể) lo lắng cho con thế nào ko hả?"

nàng cúi đầu ko giám nhìn mẫu thân dù ko nói ra, khi tỉnh lại thấy thần sắc bơ phờ của phu quân , nàng cũng biết.

" coi như gả cho con chỗ tốt, cha mẹ ko còn bận lòng nữa, yên tâm đi Biên Cương rồi"

tối ko về mà ở luôn với phụ mẫu, nàng có chút mâu thuẫn, lúc chưa viên phòng có chút lo lắng, giờ viên phòng rồi lại có cảm giác ngượng ngùng, định ở lại  chỗ cha mẹ để trốn hắn, bình ổn lại cảm xúc thì tối muộn hắn cũng xuất hiện , hắn về Tiểu viện ko thấy nàng, hỏi gia đinh biết nàng hồi phủ, hắn cũng đi tới Tôn phủ.

" đường chính ko đi , chàng lại trèo cửa sổ?"

"ta thích" giọng điệu ngứa đòn vô cùng.

Sau đêm đó, trừ đêm ở lại Tôn phủ yên phận ra thì đêm
nào dù bận công sự cỡ nào, hắn cũng quấn lấy nàng dày vò ko biết mệt mỏi, hắn như một lần nếm thử mật ngọt liền nghiện luôn rồi. nhịn..nhịn... vẫn là ko nhịn dc,   vừa mây mưa xong hắn đổ ập đè lên người  nàng trực tiếp mắng:

" tinh lực chàng đâu ra lắm thế, ngày chạy khắp
nơi lo công sự, tối về cũng ko nghỉ lấy sức?"

"ngày bận công sự, đêm về mới có thời gian dành cho nương tử chứ!"

" cái gì mà thanh tâm quả dục, thiếp sắp bị chàng làm cho hỏng rồi"

Vương Sở Khâm ôm nàng chặt thêm, dụi dụi đầu vào hõm vai   nàng như con cún nhỏ làm
nũng:

" ta dồn tinh lực cho thê tử ta có gì sai? hơn nữa ta thủ thân như ngọc , giữ mình trong sạch , nàng ko khen thì thôi lại lấy ra mắng ta"

vẻ mặt nàng hiện rõ mấy chữ :chán ko buồn nói.

hắn bị liếc , liền cười sảng khoái:

" xem ra nàng vẫn mắng được ta, chứng tỏ chưa mệt lắm, vậy phu thê chúng ta tiếp tục đêm xuân mộng"

nàng chưa kịp nghe hết câu, bàn tay hư hỏng đã chạy dọc khắp người kéo nàng vào cuộc hoan ái tiếp theo.

Mấy ngày trước mặt Vương Sở Khâm u sầu bnhiu thì mấy ngày nay xuân phong phơi phới bấy nhiêu, các chưởng quầy cũng thở
phào nhẹ nhõm , nộp sổ sách mới, mấy cuốn cũ bị làm sai,mọi lần hắn chỉ từng chỗ, chửi từng câu, nay hắn chỉ ném lại ý tứ rõ ràng: tự xem lại rồi trình lại .

Vương Thần Sách cũng tranh thủ Đại huynh đang vui vẻ tới kể hết toàn bộ mấy chuyện làm sau lưng hắn:

" đệ thề, đệ chỉ nhờ đại tẩu xem sổ sách giùm, vụ trộm cùng võ quán là tẩu thấy đệ xoay xở ko nổi nên giúp đệ 1 tay"

Hắn ném cho Tam đệ cái nhìn cảnh cáo:
" lần này là lần cuối, ko dc làm nàng ấy mệt nhọc"

như dc tha tội chết, y thở phào nhẹ nhõm như vừa qua 1 kiếp nạn.

Sau khi bị cảnh cáo, vương Thần sách ko tới tìm  nhờ vả nữa,  nàng liền nhàn rỗi, Lập Xuân là ngày thành hôn của Nhị Tỉ cũng là lúc Tôn Phụ Mẫu đi Biên Cương, Tôn dĩnh Sha giúp mẹ chồng cùng các thúc mẫu chuẩn bị , rảnh rỗi lại chạy về Tôn phủ, ở thêm với phụ mẫu thêm ngày nào hay ngày ấy.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro