chương 48

Tịch Mỹ Lệ nhìn rõ hắn đang tức giận, cũng biết bọn hạ nhân kia chút nữa thôi sẽ nửa sống nửa chết, nhưng điều cần nói vẫn phải nói:

" Ngưoi có biết vì sao muội ấy chịu uỷ khuất như thế cũng ko hở miệng nói nửa lời ko? ta phải cậy miệng Mạn Nhi mãi mới biết dc?"

hắn ko giám nói thật, chỉ nói lời khách sáo:
" là do ta ko tốt để tẩu ra mặt"

Lương tẩu lắc đầu:

"ko phải muội ấy hiền lành , nhu nhược, mà là muội ấy nghĩ: chuyện này là thật"

Lời nói như dao sắc cứa vào tim hắn, nàng coi sự khinh miệt ấy là đúng , bị từ hôn mới gả cho hắn, thiên hạ dị nghị, nàng ko có quyền trong Vương phủ , bị bọn hạ nhân ko cho lấy sổ sách/ gạo cũng ko sai, vì nàng ko dc phép.

Thạch Đầu đi kéo Mạn nhi về phủ, hắn tiễn Lương tẩu xong quay lại , lệnh triệu tập tất cả các hạ nhân lại, máu chắc chắn sẽ đổ:

" đi qua Chính Viện ( là tiểu viện của Vương phụ mẫu), đừng để Thiếu phu nhân thấy máu"

Trong Sân Chính viện đã đầy ắp hạ nhân, mấy cửa hiệu chỉ để lại 1 tên tiểu tốt còn lại bị gọi vè đây hết.

Mạn Nhi khóc lóc ko ngừng:

" Bọn họ giám trước mặt khinh miệt Thiếu phu nhân ko có quyền hạn lấy sổ sách, ko dc lấy gạo, còn lừa ngừoi chạy từ kho gạo tới cửa hiệu mấy vòng cũng ko cho khênh gạo đi, người bỏ cả tiền ra mua bọn chúng cũng ko bán, phải ra cửa hiệu Phủ khác mua huhuhu hức...hức....dù nói chỉ lấy sổ sách giùm Tam công tử bọn họ cũng nói ko dc quyền động vào, lấy gạo cũng ko dc , phải có lệnh của phu nhân hoặc công tử,, Thiếu phu nhân bị bầm tím hết người, sợ Công tử trách mắng, tới quầy dược mua còn bị bọn họ đưa cho loại tầm thường .. ..huhuhu Phu nhân, lão gia... mặt mũi của chủ tử bọn chúng cũng ko nể dù 1 chút...."

nói xong nó oà lên khóc ko ngừng

Khỏi phải nói , mấy ngừoi Mạn nhi chỉ điểm bị đánh mất nửa cái mạng, nghỉ dưỡng vài tháng may ra mới có thể gượng dậy, sau đó cũng bị đuổi việc , thậm chí còn có thông cáo: cửa hiệu phủ khác nhận mấy ngừoi Vương phủ đuổi cũng là chống đối lại Vương phủ. vừa mất việc lại vừa suýt mất mạng, chỉ có thể quay lại làm ruộng,ai chỉ truyền miệng linh tinh bị vả cho gãy răng, chảy máu miệng.

Vương phủ từ trên xuống dưới bị chỉnh lại ko xót 1 ai, Vương Sở Khâm còn muốn đánh chết bọn họ , từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ hắn tức giận như thế , là Vương mẫu để mấy tên tay sai đánh cũng chỉ bị thương, bằng không sẽ chết trong tay hắn.

mấy tên tay sai quay về Lương Phủ bẩm báo cho Lương phu thê nghe,Tịch Mỹ lệ có vẻ hài lòng, thưởng cho bọn họ ko ít bạc, có điều Lương Tĩnh Khôn giận dữ tới nỗi đập bể cả chén trà.

" Tiểu Bằng, ngươi đi đón Tôn tiểu thư về đây, nói Phu nhân bị bệnh, cần người chăm sóc, sai 1 đứa khác tới Vương phủ báo *ngừoi tới Lương phủ, ko về *

, Dĩnh Sha ko biết chuyện nghĩ Lương huynh làm tẩu tẩu giận mới mời nàng tới nói chuyện cho khuây khoả

Mạn nhi đi đón người chưa thấy về, hắn sai Tiểu khả đi đón, lại quay về 1 mình:

" Thiếu phu nhân đâu?"

" Thiếu phu nhân đã tới Lương phủ rồi ạ, hạ nhân canh cửa báo người Lương phủ cũng tới báo rồi"

Hắn chạy tới Lương phủ đón người , bị đóng cửa chặn lại, là Lương tĩnh Khôn ko muốn tiếp đón hắn, Lương tẩu liếc vài cái:

" Phu quân cho hạ nhân mở cửa đón người đi, đêm hôm ở ngoài, dễ nhiễm  phong hàn , chẳng phải chàng cũng đợi Vương đệ tới để giáo huấn hay sao? cũng cho Dĩnh sha muội về bằng không Vương phu nhân lại nghĩ mình làm mình làm mẩy đòi quyền quản gia cho muội ấy, vẫn là bất lợi đi"

Lương tẩu ko muốn nàng suy nghĩ nhiều, chỉ nói đại khái chuyện hôm nay, nửa giấu nửa che:

" muội cứ chờ nghĩa huynh của muội thể hiện uy phong của người là anh đi"

Vương sở khâm chỉ 1 lòng muốn đón thê tử về:

" lương huynh, cho đệ đến đón Tiểu Sha về"

nàng thấy hắn đã định bước tới bị Lương tẩu giữ chặt lại : " muội đứng yên đây"

Lương tĩnh Khôn hằm hè:

" là tự ngưoi tìm đủ mọi cách cầu thân, ko ai ép buộc ngưoi cả, ko gả cho ngưoi, Tiểu Sha ko thiếu người muốn cưới, vậy sao giờ bị thiên hạ chê cười"

Ko cần ai nói, ngay bản thân hắn cũng tự trách trong lòng , dằn vặt ko nguôi

" đệ đã xử trí hết bọn mồm miệng bẩn thỉu, đệ xin thề đây là lần đầu cũng là lần cuối"

" nếu ko phải ngươi lấy 1 vạn thực binh ra làm sính lễ, ta nhìn sao cũng thấy ngươi ko thành tâm muốn lấy muội muội ta"

Hắn và nàng đều ngạc nhiên, hắn ngạc nhiên vì chuyện hứa 1 vạn thực binh này vốn dĩ là hắn giấu ko muốn nàng biết, nàng lại cả kinh hơn hắn:

" ở đâu ra 1 vạn thực binh, 2 ngừoi giấu muội chuyện gì?"

chuyện này Tôn phụ nói với Lương tĩnh khôn mà giờ lại lỡ miệng nói ra:

" chuyện này ta cũng nghe Tôn phụ nói, tên tiểu tử này lấy 1 vạn thực binh ra làm sính lễ lấy lòng Tôn pHụ mẫu, bằng không sao lại ưng thuận gả muội như thế"

Nàng nhìn hắn chằm chằm như đòi câu trả lời, hắn mặc cả:
" nàng theo ta về, ta giải thích rõ ràng dc ko?"

nàng vội vàng kéo tay hắn đi, ko thèm từ biệt phu thê Lương huynh:

" đi về, chàng ko nói rõ cho thiếp biết, thiếp tới Biên cương tìm phụ mẫu hỏi"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro