chương 61:
—-Ngày Lập Đông——
Tôn Dĩnh Sha nay vào cung nộp lương binh, năm đầu vẫn ghi danh dưới tên của Tôn phụ, năm nay tự nàng nộp dâng sớ ghi đích tên của phu quân, họ Vương cũng dc nể trọng thêm vài phần.
Đã thành thân dc 1 năm, Nhị tỉ sắp sinh, bụng nàng lại chẳg có động tĩnh, người thúc giục nhất là Lão thái thái, mỗi lần Sở Khâm theo thuyền đi thu mua vắng nhà, Lão bà lại gọi nàng tới nói bóng nói gió, lần này vào cung nộp lương binh , nàng đi qua Thái Y Viện nhờ người.
" Dĩnh Sha, lâu lắm mới vào thăm ta đấy nhỉ?"
Lí Tồn - Thái Y trong cung là người nàng có thể nhờ vả.
" Lí Thái Y phải vui chứ, con ko tìm người chứng tỏ khỏe mạnh, ăn no, ngủ ngon, ko phải là quá tốt sao?"
Lý Thái Y vẫn mãi thích nàng non trẻ, trog mắt sáng trong ko dính sự đời
" lúc đầu ta còn ko hiểu sao phụ thân con lại gả con cho thương hộ kia, giờ thấy con béo tròn thế này đúng là gả đúng chỗ, giàu có mới nuôi nổi con"
" ngài đang chê con ăn nhiều đó à?"
"ko có, ta khen Vương Phủ nuôi con tốt ha...haa...haa"- tiếng Lí Thái Y cười lớn chẳng còn giữ phép tắc nữa, chỉ cần gặp nàng ai ai cũng vậy cả , ko chỉ riêng mình lão Lý
" con có mang chút trà cho người"
lão lý nhận lấy hộp trà, mở ra đưa lên mũi ngửi:
" gả cho nhà giàu có khác, trà thượng hạng cũng mang tới nhiều thế này, có dc gọi là gần chùa cũng có lộc ko?"
" con có việc nhờ ngài, chút trà này là thành tâm"
Lão lý trêu trọc:
" vậy uống trà này ta sợ bỏng lưỡi, ko uống dc rồi"
Nàng kéo tay áo hở cổ tay, đưa tay ra:
" đúng người đúng việc, nhờ ngừoi giúp con"
Lão Lý đặt ngón tay lên mạch nàng:
" dạo này thấy trong người ko được khoẻ sao?"
nàng lấm lép cúi gằm mặt nhìn chằm chằm vào li trà trên mặt bàn:
" thành thân 1 năm rồi cũng chưa có động tĩnh gì?muốn nhờ ngài bắt mạch xem thử"
Lão Lý bắt mạch xong viết 1 đơn dược cho nàng:
" người con thể hàn, chịu khó điều dưỡng tốt, theo đơn này bốc thuốc,2 tháng sau vào gặp ta thêm lần nữa, chuyện này ko vội dc, cũng đừng quá lo lắng"
Nàng ở lại thêm chút liền cáo từ về sớm, nàng ko muốn ở trong cung lâu, sợ phu quân lo lắng, nàng đưa đơn dược cho Mạn nhi giấu đi, vừa ra cổng thành đã nhìn thấy hắn đứng chờ:
" trời lạnh vậy rồi còn đứng chờ ở đây, lạnh chết chàng!"
Mỗi lần nàng vào cung hắn đều lo lắng ko yên, luôn đứng ở cổng thành chờ.
" ko lạnh ! về thôi!"
Hắn đỡ nàng vào xe ngựa, xoa xoa tay ủ ấm nàng:
" lạnh không?"
" thiếp ko lạnh, nộp lương binh còn sớm , thiếp đi thăm vào lão nhân trong cung"
có đơn dược,Mạn nhi ra phố, cho 1 lão bà lớn tuổi ít bạc vào cửa hiệu mua dược mang về Tôn phủ,làm rất kín kẽ, ko ai biết được Nàng phải uống dược,ngày ngày có Triệu mama sắc thuốc mang tới Vương phủ.
mấy ngày này thân thích gần xa cũng hay tới thỉnh an, sau đó vẫn là vơ vét lấy dc gì đó mới thôi.
Vương Sở Khâm mấy lần có ngửi thấy mùi dược trong phòng, nàng đều nói Mạn nhi làm mấy túi thơm , thấy mùi dễ ngửi, nên vẫn để thoang thoảng mùi trong phòng, hắn ko nghi ngờ gì.
Cũng 1 năm rồi, bọn thân thích ko đi người không mà lại đem theo vài cô nương xinh đẹp hòng muốn lấy lòng Lão Thái Thái.
Cô mẫu mang dẫn tới 1người theo quan hệ phải gọi Vương Sở Khâm là biểu ca
( khác họ là lấy nhau dc nha cả nhà)
Cữu mẫu mang theo 1 a hoàn dễ sai bảo .
Lần này Lão thái thái lại gọi nàng tới thỉnh an, muợnn lời tỏ ý mấy cô mẫu, cửu mẫu muốn nạp thiếp lập phòng nhì.
Tốt! tới hết cả đây.
Lần này nàng ko chống đối, thuận ý vui vẻ nạp hết, Lão Thái Thái cùng mấy người kia còn chưa kịp nói gì nàng đã gật đầu đồng ý, nhanh tới nỗi mấy vị kia ngơ người .
" Tiểu Nương tử của Khâm nhi đúng là hiểu chuyện"
" con xin phép dẫn mấy cô nương đi trước"
nàng ko muốn ở đây đấu trí với bọn họ , nàng ôm tức giận về xả lên hắn, vẫn dễ hơn là trút lên mấy vị miệng lưỡi ko xương kia.
Mạn nhi biết chủ tử lại có trò mới, muốn hỏi lại sợ mấy người kia nghe được.
nàng ngồi chủ vị tra , Mạn nhi đứng đằng sau cao giọng tra hỏi:
" tên gì? ngừoi ở đâu? biết làm gì?"
1 cô nương mặc đồ sặc sỡ nói trước:
" muội là Nhưu Lan, người Bắc thành, theo vai vế gọi tỉ bằng biểu tẩu, những việc nữ nhi phải làm đều biết"
1 cô nương khác ăn mặc xiêm y đã cũ lại toát lên sự thanh thoát:
" Nô tì tên Dung Nhi, là nô tì do Vương cửu mẫu mua về, cái gì cũng biết làm, ko sợ vất vả"
nàng vẫn im lặng , mắt nhìn thẳng, cũng chẳng cho bọn họ 1 ý tứ gì, ko biết nên đứng hay nên cúi, nên đi hay nên ở, A hoàn kia biết thân phận vẫn cúi đầu hành lễ, chỉ có biểu muội kia ko biết trời cao đất dày đứng thẳng nhìn ngó khắp nơi đánh giá xung quanh.
Vương Sở Khâm thấy người lạ, nụ cười trên môi biến mất, thấy thê tử ko có biểu hiện gì, hắn thở dài :may quá! ko có gì .
vừa nhìn thấy hắn, biểu muội kia mặt mày hớn hở bước lại gần hắn:
" biểu ca, muội là Dung Nhi đây, mấy năm trước huynh vè Bắc thành , muội còn dẫn huynh đi bắt cá"
bị người bất ngờ sán lại, hắn lùi chạy lại núp sau lưng nàng:
" cái quái gì vậy? ta có quen ngươi thì cứ đứng đấy nói , sát lại gần làm gì?"
Mạn nhi thấy công tử núp sau lưng chủ tử mình, cố gắng nhịn cười lại chẳng thành, tiếng cười nhỏ vẫn bị nàng nghe thấy, liếc mắt qua, nó mím môi ngậm chặt miệng lại.
Nàng liếc mắt nhìn hắn, giọng bình thản tới lạ:
" Biểu muội từ Bắc Thành tới, muốn ôn chuyện xưa , chàng ra dáng nam nhân chút xem nào"
Hắn lắc đầu nguồi nguội:
" Biểu tỉ, biểu muội, đường tỉ, đường muội, ta có nhiều lắm, nhận thân thích 3 ngày ko hết, chuyện xưa cũ càng chẳng có gì đáng nhớ, ko cần ôn tồn gì cả, thê tử ! 2 ngừoi này ở đâu chui ra vậy?"
Thạch Đầu cũng nhịn ko nổi, cười trộm, người to lù lù nhìn là biết bị nhét cho hậu viện lại đi hỏi người chui ở đâu ra
Nàng chỉ tay về phía họ:
" một người là biểu muội cô mẫu dẫn tới, 1 ngừoi là a hoàn mua về của cữu mẫu, chàng xem nhận ai ? à không ? nhận cả , nhận hết đi, ko mất công lựa, cũng ko sợ mất lòng ai"
Hắn đứng sau nàng như nô tài hậu cận, xoa vai bóp gáy cho nàng nịnh nọt:
" chuyện này ta vô tội, ta ko muốn lập hậu viện"
" Mạn nhi lấy nước cho công tử rửa chân"
mạn nhi biết trò doạ khỉ giết chó của chủ tử bắt đầu rồi
rõ là mùa đông lạnh lẽo, mà trán hắn mồ hôi chảy ròng ròng
" Ấy ấy, ta có bao giờ rửa chân? sao lại lấy nước rửa chân"
" thiếp nói có là có!"
hắn bị đẩy ngồi lên trường kỉ, thau nước vừa bưng lên đặt ngay dưới chân hắn, hắn co chân phắt lên như dưới chân là đinh sắt chứ ko phải thau nước
nàng chỉ tay vào 2ngừoi họ ra hiệu:
" hầu hạ công tử rửa chân"
Cô biểu muội còn đỏng đảnh ko muốn làm, cô a hoàn lại hành lễ tiến lên:
" công tử, xin người để nô tì rửa chân"
Hắn ngòii co ro trên trường kỉ xua tay:
"ko ! ko! ngưoi đứng lại đó, bước tới thêm 1 bước ta chặt chân!"
Biểu muội lại sợ a hoàn kia giành mất cơ hội định tiến lại, Hắn quyết tâm nhảy xuống , bưng thau nước đặt dưới chân nàng:
" ta hầu nàng rửa chân"
Nàng ko hề đẩy ra, ngả người tận hưởng đặc ân này, như thể cho người khác thấy, đây ko phải lần đầu, đây là điều hiển nhiên.
a Hoàn kia biết nhìn sắc mặt, cúi đầu hành lễ:
" công tử cùng Thiếu phu nhân tình cảm son sắt, phu thê hoà hợp, nô tì mong chủ tử thương tình, nhận thêm người quyét sân giặt giũ, sẽ ko xuất hiện làm bẩn mắt công tử cùng Thiếu phu nhân"
Mạn nhi thầm tính: 1 ngừoi bị loại, tối nay công tử đặt dc 1 chân lên giường, chân còn lại lên dc hay ko chờ tiếp , hihi
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro