PN ko chịu thua 8
Vương Tứ đệ đọc sách mấy năm nay đã tới lúc đi bái sư, tỉ phu Lâm công tử chỉ giáo:
" ta nhỏ có phụ thân, lớn có Đại huynh, Nhị huynh trong nhà dạy bảo, ta chính là tự đọc mà nên, ko bái sư đồ, ta đã là tỉ phu của đệ , vốn ko cần bái sư đã có thể nâng đỡ, đệ vẫn nên ra ngoài tìm 1 sư phụ sau này sẽ thêm một quý nhân mở đường quan liêu"
Tứ Đệ Vương Hành là đệ đệ ruột của Vương Nhị Tiểu thư, từ nhỏ ham học sách mà được bồi dưỡng theo hiền học từ nhỏ.
" đệ biết tìm ai đây?"
"Đệ nghe tới danh Tiêu Thái sư chưa?"
Vương Hành thốt lên:
" ai mà ko biết tới Tiêu Thái sư chứ, có điều nghe nói sư phụ ấy ko có cảm quan với Thương hộ, ai xuất thân là gia tộc kinh thương đều bị đuổi về"
" Tiêu sư phụ từng là sư phụ của Khâm đệ, đi tìm đại huynh ngươi tới giúp"
Vương Hành đi tìm Vương sở Khâm:
" Đại huynh! Đại Tẩu!"
hắn cùng nàng đang ở thư phòng thì Vương Hành tới tìm, nàng vẫy tứ đệ vào:
" ngồi đi, nay thiếu sách tìm đại tẩu hay thiếu tiền tìm đại huynh ?"
Tứ đệ nhỏ tuổi, ngoan ngoãn đọc sách, mỗi lần có sách quý đều đem tới cho.
" đệ muốn bái sư, tỉ phu nói đệ tìm Đại huynh"
giờ hắn mới ngẩng đầu lên nhìn:
" tỉ phu làm trạng nguyên , đệ muốn bái sư ko tìm huynh ấy lại đi tìm ta?"
" người đệ muốn bái là Tiêu Thái sư"
Nhắc tới người này, nàng quay sang nhìn hắn, hắn lại bất động trầm ngâm:
" chuyện này tìm ta cũng vô dụng"
Hắn lảng tránh ko muốn nhắc tới, nàng liền tiễn tứ đệ:
" nay đại huynh của ngươi mệt rồi, để hôm
khác lại tới"
Tứ đệ định nói gì đó đã bị đại tẩu tiễn về:
" để ta tiễn đệ"
Nàng khôn khéo lựa lời nói với tứ đệ:
" có vài chuyện khó nói, chờ đệ lớn chút nữa sẽ hiểu, chuyện Tiêu Thái Sư để ta từ từ tìm cách, ko phải ko muốn giúp mà ko biết giúp dc đệ hay ko,đừng tới tìm phu quân ta vì chuyện này nữa"
Tứ đệ đã về, nàng quay lại phòng thấy phu quân nhìn chăm chăm vào nghiên mực, tay vô thức xoa tràng hạt.
nàng an ủi:
" chàng đừng thấy có lỗi với Tiêu sư phụ, mỗi người một chức trách, người chàng nên thấy có lỗi nhất chính là bản thân mình"
Ngày mưa ấy, Tiêu Sư phụ đã đoạn tuyệt tình nghĩa sư đồ với hắn, hắn ko hối hận , chỉ thấy có lỗi vì phụ sự kì vọng của Lão Tiêu.
Ngày hôm sau nàng ko nói với hắn, vác bụng bầu khệ nệ tới tìm Tiêu Sư phụ
" Tôn Nha đầu, sắp sinh tới nơi rồi sao lại tới đây?"
" Tiêu đại nhân à, con sắp có nhi tử rồi, còn gọi con là nha đầu, bụng có chút lớn nhưng còn hai tháng nữa mới sinh"
" sắp làm mẫu thân vậy mà vẫn khả ái như hồi nhỏ"
" Người vẫn nhớ con hồi nhỏ thế nào sao?"
" đương nhiên ròii! sao có thể quên?"
" vậy người còn nhớ Vương Tử ko?"
không gian bỗng ngưng đọng, tâm trạng trùng xuống
" con lại chạy tới hỏi ta về phu quân của con ?"
nàng lắc đầu:
"ko phải, con tới hỏi về Tiểu sinh của người? ko biết người còn nhớ chàng ko?"
Tiêu sư phụ bị câu nói này khơi gợi quá khứ,bỗng nhiên hiểu ra:
" tiểu nha đầu, đừng vòng vo,tới tìm
ta có việc gì?"
Nàng đứng lên rót 1 chén trà mới đặt
trước mặt Tiêu đại nhân:
" Tứ đệ nhà con , tên Vương Hành, muốn bái sư với người"
Tiêu lão nhân vuốt chòm râu bạc màu của mình thở hắt ra:
" ta ko nhận đệ tử xuất thân từ Thương hộ"
" người vẫn còn trách chàng sao?"
" ta ko thể trách, ko thể phạt, nếu còn có thể trách cứ thì quá tốt rồi"
ân sư đồ nói cắt là đứt.
" người còn giận chàng ấy, chàng ấy lại thấy có lỗi với người, mỗi lần nhắc tới, chỉ thấy áy náy"
" phải kiên định với con đường mình đã chọn"
" đúng vậy, chàng ấy ko hề hối hận vì từ bỏ học vị, vẫn cố gắng củng cố kinh thương của Vương Tộc, chỉ có điều còn nặng lòng"
Tiêu Sư phụ vẫn ko động lòng:
" quy tắc ta đã định, khó có thể thay đổi, đi tìm
người khác thì hơn"
" ko thể phá vỡ quy tắc một lần sao?"
" lần đầu ta phá bỏ quy tắc chính là vì phu quân của con, giờ lại vì phu quân con mà lặp lại lần nữa sao?"
từ ngày đó, Tiêu lão sư thề với trời, quyết ko nhận tiểu sinh nào xuất thân kinh
thương, bởi xuất thân kinh thương có sẵn sản nghiệp, trọng trách gia tộc quá lớn, sẽ từ bỏ học vị nếu gia tộc thiếu người ghánh vác.
Nàng vuốt ve cái bụng tròn ủng , bật cười:
" tiêu sư phụ, người sớm ko còn giận A khâm
nữa, năm nào chàng cũng gửi dược chữa bệnh cho người, người đều nhận, chưa bao giờ gửi trả lại Vương phủ"
Tiêu sư phụ gõ nhẹ trán nàng:
" cái gõ này là ta gõ Vương Tử, coi như trách phạt lần cuối vậy?"
Nàng cố gắng thêm một làn cuối:
" vẫn là ko thể nhận Vương Hành đệ đệ dc sao?"
Tiêu Sư phụ chỉ vào bụng nàng:
" ko thể, .....nhưng nhi tử này thì được"
Tiêu lão nhân vẫn mong sau này dc nhận thêm một tiểu sinh giỏi giang như hắn, hắn ko được thì đời con hắn vây.
Vương hành ko thể bái Tiêu Thái sư, nàng mượn danh Tôn phụ, đích thân dẫn Tứ đệ tới Lãm phủ bái sư- Lãm Dụ- là quan nhị phẩm ở Quốc Giám.
Sau đó 1 năm, Nàng dẫn theo hắn trên tay bế theo một tiểu yêu chưa thôi nôi tới Tiêu phủ thăm sư phụ.
Còn vài ngày nữa tới ngày lâm bồn, chân tay Tôn Dĩnh Sha đã phù nề, nhìn bàn tay ú na ú nần của nàng , hắn lại trêu trọc:
" cái móng heo này giống tay nàng thật đấy"
trên bàn ăn có móng giò heo om, hắn gắp vào bát nàng , nàng hỏi hắn:
" xấu ko ?"
hắn cười nói: " xấu !"
Nàng lườm lại luôn,
" cần nương tử xấu ko ?"
hắn ko giám cười xua tay lắc đầu
" cần ! cần! ko có tay vẫn cần!"
Vừa đấm vừa xoa, chiêu này hiệu quả, nàng ăn thêm dc cái chân giò nữa thì bụng quặn đau, người ướt sũng, nước chảy dưới thân ướt nửa dưới y phục.
Vương sở Khâm hốt hoảng gọi hạ nhân:
" Ngừoi đâu, người đâu, Thiếu phu nhân sắp sinh rồi"
Thạch đầu đi gọi bà đỡ, Mạn nhi trải giường cho nàng nằm , hắn rối rít tít mù, là Vương Mẫu kìm hắn lại:
" con như vậy sao lo dc cho nương tử"
Bà đỡ đã tới, hắn bị đuổi ra ngoài, trong phòng chỉ còn vài người :bà đỡ, Mạn nhi, vú mẫu, Vương mẫu
"Thiếu phu nhân, ngừou gắng sức 1 chút, sắp
ra rồi"
"A.....A... đau chết mất, ta chịu ko nổi ....á ...á"
hắn ở ngoài nghe nàng hét càng đau xót, đi qua đi lại ko ngừng, nàng mới hét mấy tiếng, hắn đã đẩy cửa bước vào, mùi máu tanh nồng nặc
sộc vào mũi hắn:
" gắng lên, ta ở đây"
hắn ngồi ở đầu giường lau mồ hôi trên trán nàng, bà đỡ hoảng hốt , chưa bao giờ thấy phu quân vào phòng lúc thê tử sinh.
Chật vật cả canh giờ, tiếng khóc oe oe cũng cất lên, ai cũng thở phào nhẹ nhõm:
" chúc mừng công tử, chúc mừng Thiếu phu nhân, là một tiểu thư"
Hắn vẫn còn an ủi nàng, chỉ liếc qua tay bà đỡ đang bế nhi tử một cái, Vương mẫu đón tiểu oa từ tay bà
Máu nàng đã thấm đẫm nệm bông, nhiều tới nỗi Tiểu Khả thay nệm mới, bê nệm ra ngoài, máu chảy từ nệm nhỏ giọt xuống nền nhà.
Hắn khụt khịt khóc ko ngừng, nàng mệt ko nói được chỉ có thể nắm chặt bàn tay mình đang đặt trong tay hắn mà thôi.
" cũng may nó là tiểu nha đầu, bằng không bây giờ ta đã đá nó ra khỏi cửa"
Hắn vẫn là thích túi gấm nhỏ hơn.
——hoàn phần 1——
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro