Chap 233 + 237
Chap 233: Liên Tịch, ngươi thật to gan!
Đột nhiên ý thức được nam nhân lạnh lẽo liếc nàng một cái, Phượng Thiển giật mình, nuốt lời định nói trở vào.
Đờ mờ!
Thiếu chút nữa lại nguyền rủa chính mình đã chết.
"Cái kia..." Phượng Thiển sờ bụng, ngượng ngùng nở nụ cười hai tiếng: "Ta rất đói, sao còn chưa có đồ ăn?!"
Vừa dứt lời, lập tức có tiếng tiểu thái giám truyền đến từ bên ngoài: "Hoàng Thượng, canh đã nấu xong rồi ạ."
"Lấy tiến vào." Quân Mặc Ảnh nhíu mi liếc Phượng Thiển một cái, chỉ vào cái bàn trong điện, sau đó khoát tay áo để hắn lui ra.
Loại canh này, hương vị rất cổ quái.
Phượng Thiển nhíu mi, muốn nói tuy rằng mình vừa lạnh vừa đói, nhưng tạm thời còn không có cảm mạo phát sốt, không cần uống cái này. Trong bụng trống rỗng, nếu uống loại này vào, kiểu gì cũng phải "Ầm ầm" một trận.
Mấu chốt là, dạ dày nàng vốn cuồn cuộn khó chịu, hương vị canh này lại vi diệu như vậy.
Chẳng qua, trong ánh mắt híp lại của nam nhân đang gần sát, Phượng Thiển vẫn phẫn nộ lấy bát, uống xuống.
Quân Mặc Ảnh đứng ở trước mặt nàng, từ trên cao nhìn nàng, mi tâm dần dần dãn ra.
Một lát sau, mới cúi người xuống, lau nước còn sót ở miệng nàng.
Long bào màu vàng dưới ánh nến chói mắt.
"Trẫm đi vào tìm nàng, nàng đi đâu?" Quân Mặc Ảnh làm như lơ đãng nhìn nàng một cái, khẩu khí lạnh nhạt.
Ánh mắt Phượng Thiển ngưng lại.
Giây lát sau, đột nhiên nàng hoảng hốt: "Không phải ngươi nói đó là Ngũ Hành bát quái trận sao, làm sao ta biết mình đang đi chỗ nào?"
Quân Mặc Ảnh nhếch đuôi lông mày lên, môi mỏng như có ý cười, trong mắt phượng hẹp dài cũng giữ kín như bưng.
"Nói cũng đúng, liền đầu óc ngốc của nàng, sao có khả năng biết."
Trong cung mọi người biết Thiển phi đã được tìm thấy, nhưng cụ thể là tìm thấy ở đâu, nhưng không ai biết được.
Đế vương hoàn toàn phong tỏa kín tin tức.
Điều duy nhất các nàng biết, chính là toàn bộ cung nhân trong cung Phượng Ương đều bị đế vương hạ lệnh đánh bản tử, về sau khi chủ tử ra ngoài, nếu nô tài còn dám không đi theo, sẽ chờ bị đánh đi.
Cố tình vào lúc này, lại truyền ra tin Thiển phi vào cấm địa trong hoàng cung.
Trong lúc nhất thời, trong cung lời đồn đãi nổi lên bốn phía, không ít người thậm chí thỉnh cầu đế vương theo lẽ công bằng, đi vào cấm địa, giết không tha.
Nhưng mà mọi thứ, đều bị đế vương lấy chứng cớ không đủ phủ nhận.
Mọi người thầm nghĩ, đâu phải là chứng cớ không đủ, rõ ràng chính là Hoàng Thượng ngài bất công có được không?!
Muốn nói tiếp, mấy cái ngóc ngách trong cung đều bị lục tung lên trong hai ngày một đêm, cửa cung lại có người nghiêm khắc gác, nếu Thiển phi trở về từ ngoài cung, sao lại có khả năng không ai nhìn thấy?!
Giải thích duy nhất, chính là Thiển phi vốn không ra khỏi cung.
Như vậy lúc ấy đế vương bỏ mặc mọi người, một mình đi tìm Thiển phi, vô cùng có khả năng chính là cấm địa.
Nếu không, khoảng thời gian Thiển phi mất tích kia làm gì có chỗ nào có thể giấu người?
Trong cung Phượng Minh, trên mặt Thái Hậu tràn đầy lạnh lẽo không nói gì ngồi yên trên ghế, trong mắt đầy lửa giận.
"Liên Tịch, ngươi thật to gan." Thái Hậu trầm giọng gầm lên, hô hấp dồn dập.
Khuôn mặt Liên Tịch tiều tụy quỳ ở dưới, sắc mặt tái nhợt, hai mắt vô thần, tuy đã mặc một tầng y phục mùa đông thật dày, thân hình vẫn đơn bạc như là chỉ một trận gió nhỏ cũng bị cuốn đi.
"Vâng, nô tỳ đáng chết."
Nàng không khóc không nháo, khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng, thậm chí ngay cả giọng điệu cũng nhẹ nhàng không một tia gợn sóng.
---------------------------------------------------------------------------------------------
Chap 234: So với một người chết, nàng muốn tranh như thế nào?
"Chẳng lẽ ngươi coi Hoàng Thượng là đồ ngốc sao? Ở trong cung chuyện mua người giết người lớn như vậy ngươi cũng dám làm, còn có cái gì ngươi không dám." Thái Hậu chỉ thẳng mặt nàng, hộ giáp màu vàng dưới ánh nến lóe lên ánh sáng khiếp người.
"Nếu bị điều tra ra, rơi đầu cũng không chỉ có một mình ngươi, còn có toàn bộ gia tộc ngươi có biết hay không?"
"Thái Hậu, nô tỳ không có mua giết người người, nô tỳ chính là..." Liên Tịch quýnh lên, suýt nữa liền thốt ra.
Nhắm mắt lại, Liên Tịch thở ra một hơi thật dài, chung quy không có nói ra cái gì.
Việc đã xảy ra, mặc kệ ước nguyện ban đầu của nàng là gì, hiện tại đã hết đường chối cãi.
Một khi đã như vậy, vậy nàng càng không nên nói lời dư thừa. Nếu không...
"Là nô tỳ đáng chết, tất cả tội lỗi đều để một mình nô tỳ gánh, muốn giết muốn chém, đều do một câu nói của Thái Hậu. Chính là, mong Thái Hậu xem ở phân thượng Liên Tịch phụng dưỡng Thái Hậu nhiều năm, không cần liên lụy gia tộc của Liên Tịch."
"Ngươi nghĩ ai gia đồng ý chịu liên lụy?!" Thái Hậu "Ba" một cái đánh vào mặt bán, vẻ mặt giận dữ: "Ai gia là cô ngươi, chẳng lẽ gia tộc của ngươi, không phải gia tộc của ai gia sao?"
Thái Hậu dặn ra một câu: "Nhưng nếu bị Hoàng Thượng biết, ở trong hoàng cung ám sát phi tần như vậy, ngươi cho là ai gia còn có thể giữ được các ngươi sao?"
Liên Tịch gắt gao cắn chặt môi, không rên một tiếng, trên mặt sớm không còn một tia huyết sắc, tái nhợt dọa người.
"Nô tỳ đáng chết!"
Trừ bỏ lời này, nàng thật sự không biết nên nói cái gì.
Thật lâu sau, Thái Hậu thở dài: "Chuyện lần này, ai gia che dấu cho ngươi. Còn người kia, ai gia cũng sai người đi dọn sạch sẽ. Nếu ngươi còn dám có tiếp theo, ai gia thật sự không bảo vệ được ngươi, có nghe hay không?"
Thân mình Liên Tịch chấn động, không thể tin ngẩng đầu nhìn Thái Hậu.
Che lấp?!
Vậy nàng?!
"Thái Hậu!" Giọng Liên Tịch run run, giống như buộc chặt, lòng đầy chua xót và cảm kích.
"Được rồi, đứng lên đi." Thái Hậu xoa mi tâm, tự mình đi qua nâng nàng dậy.
Thở dài, nói: "Ngươi đứa nhỏ này, ai gia biết ngươi từ nhỏ đã thiện tâm, sao lúc này liền hồ đồ như thế?!"
"Nô tỳ thật sự biết sai lầm rồi." Liên Tịch cúi đầu hạ mi mắt, giọng nói dần dần tắc nghẹn.
"Thái Hậu, nô tỳ cũng không dám nữa."
Thái Hậu vỗ lưng nàng: "Trong lòng ngươi có Hoàng Thượng, ai gia biết. Ngươi chán ghét Thiển phi, ai gia cũng hiểu được. Nhưng làm việc đều phải nắm chắc, lần này người làm ra chuyện cả gan làm loạn như vậy, thật sự vốn không có lo lắng qua sao?"
"Nô tỳ, nô tỳ...." Liên Tịch run run nói, rốt cục không nhịn được khóc thành tiếng, một tiếng khóc thút thít khiến tâm người nghe được cũng đau.
Nàng phải giải thích với Thái Hậu như thế nào, không phải nàng muốn mạng của Thiển phi.
Muốn mạng một người, thật sự rất đơn giản. Chính là hậu quả, lại thật sự không phải chuyện nàng có thể thừa nhận được.
Hiện tại trong lòng Hoàng Thượng có Thiển phi, nếu Thiển phi thật sự chết, không cần nói đến việc Hoàng Thượng tra rõ nguyên nhân có báo thù hay không, chính là Thiển phi vẫn ở trong lòng Hoàng Thượng không thể phai nhòa như vậy, nàng nên làm cái gì bây giờ?
Cùng một người chết, nàng phải tranh như thế nào?
Nàng muốn là tâm của Hoàng Thượng.
Cho nên Thiển phi không thể chết, ít nhất là không thể chết trong tay nàng.
"Được rồi, đừng khóc." Thái Hậu hiền lành vỗ vai nàng, trên mặt hiện lên một tia bất đắc dĩ: "Ai gia không hỏi, ngươi cũng đừng khóc nữa."
---------------------------------------------------------------------------------------------
Chap 235: Hẳn là hắn cũng không muốn cho nàng biết chuyện này
Phượng Thiển bồi bổ ước chừng hai ngày, mới bổ lại buổi tối hôm đó.
Đều nói mất một đêm phải dùng thời gian một tuần để bù lại, Phượng Thiển cảm thấy lời này khôn sai một chút nào. Lúc ấy ở trong cấm địa, tuy rằng buổi tối nàng cũng sẽ ngủ trong chốc lát, nhưng cho dù đang ngủ cũng có thể bị trời lạnh làm cho tỉnh lại, chất lượng giấc ngủ kém đến cực độ.
Hiện tại xem như đã trở lại.
Lần đầu tiên Phượng Thiển vừa lòng cung Phượng Ương như vậy.
Nàng nằm ở trên giường, tầm mắt vừa lúc dừng ở hai cái chuông gió, đều là Quân Mặc Ảnh đưa cho nàng, đều là vật nàng yêu thích nhất đời trước, hiện tại thoạt nhìn, đều vẫn tốt đẹp như vậy.
Khóe miệng không khỏi mỉm cười.
Cũng không biết sao, trong đầu đồng thời hiện lên ngôi mộ trong cấm địa kia.
Phương Phỉ là ai?
Từ lúc trở về, nghi vấn này vẫn xoay ở trong lòng nàng, mãi không tan được.
Nàng không biết phải mở miệng hỏi Quân Mặc Ảnh chuyện này như thế nào, không chỉ như vậy, thậm chí khi hắn hỏi lúc trong cấm địa nàng đã đi đâu, nàng cũng tỏ vẻ không biết gì, tránh vấn đề hắn hỏi.
Trực giác nói cho nàng, Quân Mặc Ảnh cũng biết tồn tại của ngôi mộ kia.
Hơn nữa, hẳn là hắn cũng không muốn cho nàng biết chuyện này.
Cho nên lúc mới tìm được nàng biểu hiện kỳ quái như vậy, không giống lần đầu tiên nàng mất tích, lửa giận của hắn hoàn toàn đến từ lo lắng cho nàng. Nhưng lúc này, như còn có cái khác.
Tỷ như, lúc ấy hắn nhất định muốn này đuổi giết người muốn giết nàng, bởi vì bọn họ "Vô tình" làm cho nàng tiến nhập cấm địa.
Quân Mặc Ảnh và Phương Phỉ, có quan hệ gì đây?!
"Nương nương ngài tỉnh rồi, có muốn nô tỳ hầu hạ ngài đứng lên rửa mặt thay y phục hay không?" Đột nhiên bên tai vang lên giọng của Đông Dương, bỗng dưng kéo tinh thần của Phượng Thiển quay lại.
"Vậy đứng lên đi." Phượng Thiển cố ngồi dậy từ trên giường, mi tâm vẫn nhíu lại chưa dãn ra hoàn toàn.
Lúc Đông Dương búi tóc cho nàng, Phượng Thiển châm chước hỏi: "Đông Dương, ngươi còn nhớ rõ lúc trước ta hỏi ngươi vấn đề kia không?" Nàng lại bổ sung nói: "Chính là trước khi ta mất trí nhớ, có phải rất thích động vật hay không?"
"Sao nương nương lại nhớ việc này?" Đông Dương ở một bên búi tóc cho nàng, một bên cười: "Không phải Hoàng Thượng đồng ý rồi sao, đến thời điểm săn bắn năm nay, bắt cho nương nương mấy con động vật nhỏ về chơi."
"....."
Nàng là loại người chỉ nghĩ đến chơi thôi sao?
"Không có gì, ta chỉ suy nghĩ một chút về thói quen trước khi mất trí nhớ, ngươi nói cho ta nghe một chút đi."
Đông Dương nghĩ: "Thật ra trước đó nương nương không có biểu hiện ra yêu thích ở phương diện này, nhưng mà nương nương luôn thiện tâm, thích mấy con chó con mèo con cũng không kỳ quái."
Phượng Thiển xoa mi tâm, biết chuyện của chim xanh nàng không hỏi ra nguyên nhân rồi.
"Đi đi, đến lúc đó mang cái gì về, liền giao cho ngươi nuôi." Nàng bĩu môi: "Còn nhớ rõ ngươi vào cung bao lâu rồi không?"
"Bẩm nương nương, nô tỳ mười hai tuổi liền vào cung. Nay, cũng đã nhiều năm rồi."
Phượng Thiển thản nhiên "À" một tiếng: "Vậy ngươi có biết, trong cung từng có người tên là Phương Phỉ không?"
"Phương Phỉ... nô tỳ không nghe nói qua có người này." Động tác chải đầu của Đông Dương cho nàng không dừng, Phượng Thiển híp mắt, từ trong gương đồng quan sát biến hóa rất nhỏ trên thần sắc của nàng, nhưng không tìm được chỗ nào không được tự nhiên.
Đông Dương mười hai tuổi vào cung, đã qua vài năm, chưa bao giờ nghe nói đến tên người này.
Thì phải nói, trước khi Đông Dương vào cung, hẳn là Phương Phỉ này cũng đã mất.
Quân Mặc Ảnh hai mươi bảy?!
---------------------------------------------------------------------------------------------
Chap 236: Đang tìm cái gì vậy?
Ngự Thư Phòng.
"Hoàng Thượng, lần trước ngài sai vi thần tìm người hiểu tiếng chim ở dân gian, vi thần đã tìm được rồi." Trương Tiến đứng ở trước mặt đế vương, cung kính nói: "Có cần vi thần mang chim xanh về, để người nọ nhìn xem, chim này có thể nói ra chút gì không?" Hắn chỉ vào cái lồng chim để trong góc Ngự Thư Phòng hỏi.
Quân Mặc Ảnh nhíu mày suy nghĩ trong chốc lát, trong con ngươi đen tuyền hiện lên một tia sắc bén.
"Không cần, ngươi tìm cơ hội dẫn hắn tiến cung, trẫm tự mình hỏi."
Có một số việc, cho dù là thân tín của hắn, cũng không thể tùy tiện tham dự. Nhất là khả năng quan hệ đến người nào đó.
"Vâng, vi thần hiểu."
Nói thật, Trương Tiến không quá hiểu được.
Chuyện này hắn vẫn đều tham dự, vì cái gì đột nhiên đế vương muốn đích thân hỏi.
Làm một thần tử, nhất là một thần tử trung tâm, đế vương không tín nhiệm không thể nghi ngờ là khiến người khủng hoảng. Chẳng qua, hắn cảm thấy biểu hiện của đế vương cũng không giống như là không tín nhiệm hắn, nếu không, cũng không để hắn đi dân gian tìm người.
Trương Tiến thở dài, tâm đế vương thật khó dò.
Theo đế vương nhiều năm như vậy, hắn phát giác mình vẫn là không hiểu nam nhân này.
Thâm trầm, túc trí đa mưu, vui giận không hiện ra mặt, tất cả đều không đủ để hình dung đế vương của bọn họ. Nhưng cố tình, lúc hắn cảm thấy mình gặp được một thiên cổ minh quân, đế vương lại không để ý mọi người phản đối, giống hôn quân độc sủng một nữ nhân địch quốc đưa tới.
Thậm chí Trương Tiến lo lắng, nếu vị Thiển phi nương nương kia thật sự dụng tâm kín đáo, có thể cứ như vậy hủy thiên cổ minh quân này không?
Không?!
Sẽ không?!
Đế vương anh minh như thế, cho dù thật sự sủng ái, cũng tuyệt đối sẽ không!
"Trương Tiến, trẫm cho ngươi lui ra, ngươi không nghe thấy sao?" Quân Mặc Ảnh ngẩng đầu từ tấu chương lên, thản nhiên quét hắn một cái, thần sắc lại không kiên nhẫn, trên mặt nhạt nhẽo như trước không dậy nổi một tia gợn sóng, lại khiến Trương Tiến hoảng sợ.
Nghĩ đến rất nhập thần, thế nhưng ngay cả đế vương nói cũng không nghe được.
"Vi thần đáng chết." Trương Tiến cung kính khom người: "Vi thần cáo lui."
Sau khi thể lực của Phượng Thiển khôi phục, lại ở trong sân chăm sóc hoa cỏ của nàng.
Nhưng mà hôm nay nàng chỉ ép buộc trong chốc lát, rất nhanh liền vào nhà, phân phó Đông Dương Lưu Nguyệt ra bên ngoài tiếp tục làm nốt việc nàng đang làm dở.
Vào nội điện, Phượng Thiển chậm rì rì thong thả bước, như cũng không vội mà làm cái gì.
Vào ở lâu như vậy, nàng chưa quan sát kỹ nơi này.
Phượng Thiển nhíu mi tâm, ánh mắt nhạt nhẽo từ từ xẹt qua bốn phía.
Cung Phượng Ương rất xa hoa, không chỉ xa hoa, bố trí còn rất đẹp, rất bá khí, đủ thấy là mất một phen tâm tư.
Ánh mắt Phượng Thiển như không bỏ quên từng tấc đất, sau đó mới chậm rãi đi đến hòm gỗ cây lê trong điện, một mùi thơm ngát thản nhiên bay vào mũi, Phượng Thiển do dự hai giây, mới mở nó ra.
Đông Dương nói, mấy đồ đưa tới từ cung Dao Hoa cơ bản đều ở chỗ này, còn nhìn thấy vài vật linh tinh ở trong phòng.
Phượng Thiển nhìn qua từng thứ một, y phục, phụ tùng, tú phẩm, nhưng thật ra cũng không thiếu. Còn có chút ngọc quyết chuông linh tinh, cũng không phải cái gì quý trọng.
"Đang tìm cái gì vậy?"
Khi giọng nói từ tính mà lạnh nhạt của nam nhân truyền vào trong tai, Phượng Thiển đang cầm một hộp gỗ tử đàn xêm một chút.
"Không có gì, nhàn không có việc gì tùy tiện lướt qua, nhìn xem ta có bảo bối gì không?"
Nàng nói xong liền đặt mọi thứ vào trong, sau đó đóng hòm lại, cười quay lại nhìn Quân Mặc Ảnh.
---------------------------------------------------------------------------------------------
Chap 237: Không ai biết
"Sao cả ngày chỉ nghĩ đến bảo bối vậy?" Quân Mặc Ảnh nhìn lướt qua cửa gỗ đã đóng chặt, mắt phượng khẽ híp lại, nhưng mà trong giây lát liền khôi phục như thường.
Chọc khuôn mặt nhỏ của nàng, cười nói: " Tư khố cung Càn Long đều là của nàng, còn chưa đủ sao?"
"Thỏa mãn rồi." Phượng Thiển khoác vào cánh tay hắn, mềm nhũn dựa trên người hắn, một bên lôi kéo hắn đi ra ngoài: "Làm gì có ai ngại nhiều bảo bối đâu, đương nhiên là càng nhiều càng tốt, đúng không?"
"Đúng, Thiển Thiển nói đều đúng." Quân Mặc Ảnh bất đắc dĩ lắc đầu.
"Quân Mặc Ảnh, ngươi thật sự là càng ngày càng không có nguyên tắc." Phượng Thiển bĩu môi, bất mãn nhỏ giọng lẩm bẩm.
Quân Mặc Ảnh nhướng mi, "Ừ" một tiếng, cái tay nhàn rỗi vươn ra vỗ đầu nàng một chút: "Có phải nàng được tiện nghi còn khoe mẽ không? Trẫm thấy chắc là nàng lại ngứa da nữa rồi hả."
Phượng Thiển vội vàng bỏ tay hắn ra, vẻ mặt cảnh giác nhìn hắn: "Ngươi sẽ không lại muốn đánh ta chứ?!"
Quân Mặc Ảnh dở khóc dở cười: "Trẫm còn chưa động thủ đâu, nàng chạy cái gì?"
Phượng Thiển xuy một tiếng: "Chờ ngươi động thủ ta mới chạy, ngươi cho ta là ngốc à? Đến lúc đó ta liền trực tiếp biến thành một đống thịt nát rồi có được không?!"
Quân Mặc Ảnh nhịn cười trong lòng, cố ý hạ mặt giả bộ tức giận.
"Lại đây."
Tròng mắt Phượng Thiển khẽ đảo vài vòng, đột nhiên ho khan một tiếng đi đến chỗ hắn, cười tủm tỉm hỏi: "Thời gian ra ngoài săn bắn đã định ra rồi sao?"
Không nghĩ đột nhiên nàng nhắc tới cái này, Quân Mặc Ảnh nghĩ nghĩ, mới gật đầu nói: "Không sai biệt lắm. Mấy ngày nữa, chờ trẫm lo xong chuyện trong triều, đại khái là có thể xuất phát."
"Ừ ừ, thật vui vẻ!" Phượng Thiển tỏ vẻ rất vừa lòng với phản ứng của hắn, tươi cười rạng rỡ, trong con ngươi màu đồng lóe lên tia sáng.
Cắt đề tài này ở đây thôi, chính là muốn hiệu quả này!
Mấy ngày sau, cung Thi Họa.
Thân phi nhắm hai mắt nằm ở trên tháp mỹ nhân, ngón tay thon dài đặt trên bàn trà ở bên cạnh, dung nhan cao quý tao nhã.
"Mấy ngày rồi?!" Nàng khẽ nhếch đuôi lông mày, môi mỏng màu đỏ thắm khẽ mở, mở mắt ra nhìn thoáng qua Linh Lung đang quỳ đấm chân nàng.
"Đã hai ngày rồi, còn chưa tra ra tin tức là chỗ nào truyền ra."
Thân phi cũng không tức giận, nhưng trong giọng nói nồng đậm ý tứ châm chọc cũng làm cho người ta không thể bỏ qua.
"Nô tỳ vô năng." Linh Lung có chút khẩn trương, tuy thân thể của nàng đã cứng ngắc, lực đạo trên tay vẫn khống chế rất tốt, sợ một khi không cẩn thận đấm nặng hoặc là nhẹ, lại rước lấy một trận đánh chửi.
"Ban đầu nô tỳ nghe nói tin tức này, là từ chỗ một tiểu thái giám trong cung chúng ta, sau đó bẩm báo cho nương nương. Sau đó nương nương sai nô tỳ đi thăm dò chuyện này, nô tỳ quay lại hỏi tiểu thái giám kia, hắn cũng không rõ lắm là nghe được từ đâu, chỉ nói đại khái là truyền ra từ hoán y cục."
Linh Lung mím môi nói: "Hoán y cục nhiều người, nô tỳ sợ tra một đám lên sẽ xảy ra việc, cho nên chỉ tìm người quen thuận miệng hỏi vài câu. Kết quả cuối cùng như nô tỳ vừa nói, tất cả mọi người biết tin tức này, nhưng đến tột cùng là ai truyền ra, lại không ai biết."
Nhớ tới chuyện này, Linh Lung cũng thấy quỷ dị.
Tin tức đầu tiên được truyền ra trong mười hai cung, nói Thiển phi là mật thám Tây Khuyết phái tới.
Kỳ thật lời đồn đãi này từ lúc Thiển phi hôn mê cũng đã truyền ồn ào huyên náo, chẳng qua, lúc ấy bị Hoàng Thượng sắp xếp, mạnh mẽ đè ép xuống.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro