seongtae ⋆˚࿔ em chỉ muốn kiss bờ môi, cuộn tròn ngoan ở trong lòng
Mang thai khiến Juntae hay trằn trọc, nhưng chỉ cần có gã bên cạnh, em lại thấy lòng dịu đi từng chút một.…
Mang thai khiến Juntae hay trằn trọc, nhưng chỉ cần có gã bên cạnh, em lại thấy lòng dịu đi từng chút một.…
Em là người bị ốm cơ mà. Vậy tại sao... tim gã lại đập loạn lên mới được chứ?…
berlin năm ấy là điểm bắt đầu.berlin năm nay... có lẽ là kết thúc.nhưng đôi khi, kết thúc cũng đẹp... nếu ta đã từng yêu nhau thật lòng.…
tựa vào nhau một chút thôi, mà lòng... nghiêng hẳn về phía người ta luôn mất rồi.…
không chỉ có go hyuntak luôn thật dịu dàng với seo juntae đâu, mà anh lớn lee minjae cũng cưng chiều em nhỏ choi minyeong nhiều lắm đó.…
em nhỏ minyeong dễ thương đến mức anh lớn minjae phải "lách kịch bản" để nựng má em.…
"C-Cảm ơn anh." - Em nói khẽ, chân thành đến mức khiến gã vừa muốn bóp nát cái dịu dàng ấy dưới tay, lại vừa muốn nghe nó thêm lần nữa - rồi thêm nhiều lần nữa.Gã cúi đầu thấp hơn, hơi nghiêng về phía em, giọng trầm lại, khe khẽ như thể sợ dọa em giật mình:"Thế... em định cảm ơn tôi bằng cách nào đây?""E-Em... em không có gì để-""Không đúng."Gã cười, nụ cười đầy ranh mãnh và dịu dàng đến kỳ lạ."Tôi sẽ nhận phần thưởng của mình ngay bây giờ nhé, cừu nhỏ."...Geum Seongje cứu một chú cừu nhỏ, và tiện tay lấy luôn chút phần thưởng.…
Geum Seongje lại tìm thấy con mồi.…
seongtae drabbles…
mỗi ngày, gã lại sang mua bánh.không phải vì đói, mà vì nhớ ánh mắt của em.…
em là bình minh... mà có lẽ, gã chưa từng dám mơ tới.inspired by "daylight" - taylor swift. bài hát tớ yêu, dành cho couple tớ yêu.…
Juntae luôn uống thuốc ức chế đều đặn, em chỉ chú tâm vào việc học, và em biết cách giữ mình - nhất là khi ở gần gã.Ấy thế mà kỳ phát tình lần này lại ập đến sớm hơn thường lệ, và Geum Seongje... tại sao gã lại nhìn em như thể... gã chỉ chờ khoảnh khắc này từ lâu?Không khí trong phòng ký túc nóng hừng hực. Em đang dần mất kiểm soát - theo cái cách quá dễ dàng, quá nguy hiểm... nhưng cũng quá đỗi khoái lạc để em có thể dừng lại.…
"Ê, Eunjang. Cứ nghe lời bọn nó đi. Không là chết thật đấy." - Gã buông lời, hờ hững như chẳng bận tâm.Ánh nhìn bướng bỉnh bắt đầu bùng lên trong đôi mắt chú cừu nhỏ - mờ nhòe, run rẩy, nhưng tuyệt nhiên không lùi bước.Em gục dưới đất, người gần như chẳng còn nhúc nhích nổi, vậy mà vẫn cố ngẩng đầu. Môi run bần bật, nhưng ánh mắt thì không lay chuyển - bướng bỉnh, kiên quyết đến lạ thường. Rồi em chỉ đơn giản đáp:"Không muốn.""Gì cơ?" - Gã buột miệng bật ra câu hỏi, chẳng kịp kìm lại. Vừa dứt câu đã khựng lại một nhịp - tưởng mình nghe nhầm. Phải công nhận, hơi bất ngờ thật. Chỉ một chút thôi.Em hít sâu, như gom góp nốt can đảm còn sót lại - rồi bật ra, lần này dõng dạc và không chút do dự:"Không muốn!"Ồ... đáng yêu chưa kìa.Gã bật cười khẽ, chẳng buồn giấu vẻ ngạc nhiên. Máu trong người sôi lên, từng đợt hứng thú rần rần len lỏi dưới da. Con mẹ nó... cái kiểu lì lợm non nớt thế này - đúng kiểu gã mê. Nhìn mà chỉ muốn giữ lại chơi lâu một chút.…